“Không tồi không tồi.” Phượng Linh hài lòng vỗ vỗ bả vai Kiếm Thương, xem ra Thương tiểu t.ử rất nỗ lực a.
Kiếm Thương ở trước mặt Phượng Linh chính là vãn bối, chỉ đành ngoan ngoãn cười cười.
Dần dần, tất cả tu sĩ đều đã đi ra.
Mấy vị dẫn đội cũng dự định đưa đệ t.ử rời đi, chỉ là Phượng Linh ở đây, bọn họ đều không quá dám chào hỏi rời đi.
Cuối cùng vẫn là người dẫn đội của Vọng Thiên Tông đi đầu, sau khi chào tạm biệt Phượng Linh liền vội vàng dẫn đệ t.ử rời đi.
Ngay sau đó các tông môn khác cũng nhao nhao làm theo, lục tục rời đi.
Bọn họ đều phải gấp rút trở về bẩm báo tình hình này, dù sao Kiếm Tông có một tiểu nha đầu là người của Phượng gia ở Trung Ương Vực, tin tức này đủ để thu hút sự coi trọng của tất cả các tông môn.
Dù sao bọn họ cũng sợ lúc nào đó để nha đầu kia chịu thiệt thòi, cuối cùng bị Phượng gia truy sát.
Cuối cùng, bên ngoài bí cảnh chỉ còn lại đệ t.ử Kiếm Tông.
Tần Giản cũng không tiến lên cắt ngang cuộc trò chuyện của Chỉ Dao và mọi người, kiên nhẫn chờ đợi sang một bên.
Dù sao thân phận này của Dạ Chỉ Dao vừa lộ ra, sau này những người đó đều sẽ có vài phần kiêng dè đối với nàng, điều này càng có lợi cho sự trưởng thành của nàng.
Thiết nghĩ Tông chủ biết được nhất định sẽ rất vui mừng.
“Tiểu Bát a, tự muội phải chú ý an toàn nhiều hơn, khi nào lại tới Phượng Hoàng Khư a!” Phượng Linh kéo Chỉ Dao, lưu luyến nói.
Nếu không phải biết tiểu nha đầu này bướng bỉnh, ông đều muốn mang nàng về Phượng Hoàng Khư rồi.
“Lão tổ người yên tâm, có thời gian ta nhất định sẽ về.” Chỉ Dao cười híp mắt đáp ứng, nàng cũng không ngờ người Phượng gia vậy mà lại vì lo lắng mà chạy tới Bắc Vực, dù sao Trung Ương Vực cách Bắc Vực vô cùng xa.
“Được được được, ta nhớ kỹ rồi.” Phượng Linh gật gật đầu, sau đó hơi cao giọng lên.
“Nếu có người dám bắt nạt muội, Phượng gia chúng ta nhất định sẽ không tha cho hắn, muội đừng sợ a!”
Lời này của ông chủ yếu là nói cho những đệ t.ử Kiếm Tông kia nghe, bảo bối của Phượng gia ông không phải ai cũng có thể bắt nạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chúng ta đi đây.” Phượng Linh nói xong liền xoa xoa đầu Chỉ Dao, sau đó liền dẫn những người khác rời đi.
“Tiểu Bát a, sớm trở về chơi nha!” Phượng Thất vừa đi vừa vẫy tay với Chỉ Dao, hắn rất nhớ Tiểu Bát a.
“Được!” Chỉ Dao cười vẫy vẫy tay, cho đến khi bọn họ đều xé rách không gian rời đi, mới cùng Kiếm Thương trở về đội ngũ.
Tần Giản cũng không hỏi nhiều gì, trực tiếp khởi động linh chu hồi trình.
“Sư tôn, người sắp sửa đột phá rồi, làm sao bây giờ?” Chỉ Dao có chút lo lắng cho linh lực ba động hoàn toàn không thể áp chế nổi của Kiếm Thương.
“Không sao, ta về Kiếm Tông rồi lại đột phá.” Kiếm Thương cười cười, ông có thể áp chế được.
Trong lòng Chỉ Dao lo lắng, tiến lại gần đuổi ông vào phòng đả tọa khống chế linh lực, bản thân thì đứng trên boong tàu ngắm phong cảnh.
Nguyệt Mạnh Bạch nhìn ngó xung quanh, thấy không ai chú ý tới mình, liền muốn giả vờ như vô tình đi tới bên cạnh Chỉ Dao.
Hắn vừa mới tới gần nàng định nói chuyện, liền thấy Dạ sư muội đột nhiên nhận được một tấm truyền âm phù.
“Ta ở ngoài Kiếm Tông đợi muội.”
Vừa mở truyền âm phù ra, Nguyệt Mạnh Bạch liền nghe thấy một giọng nam lạnh lùng, mà Dạ sư muội càng là vì tấm truyền âm phù này mà nháy mắt nở nụ cười ngọt ngào.
Hắn sửng sốt, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút bức bối, lại không biết vì sao.
“Được, muội rất nhanh sẽ về tới.” Chỉ Dao vui vẻ hồi âm cho Nam Cung Dục, vừa nghĩ tới việc rất nhanh có thể gặp được huynh ấy, nụ cười trên mặt nàng làm thế nào cũng không giấu được.
Giữa lông mày nàng đều mang theo ý cười, đôi mắt sáng lấp lánh, khiến người ta liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra sự vui vẻ của nàng.
Thế nhưng càng như vậy, trong lòng Nguyệt Mạnh Bạch lại càng bức bối.
“Nguyệt sư huynh, huynh cũng ra ngoài hóng gió sao?” Chỉ Dao vừa quay đầu liền nhìn thấy Nguyệt Mạnh Bạch đang ngẩn người, cười hỏi.