“Được thôi, vậy ngươi đi đi!” Phượng Linh nhấc nhấc mí mắt, cười như không cười chằm chằm nhìn Phượng Thất.
“Khụ, ta đây không phải là nói mọi người cùng nhau sao? Hắc hắc.” Phượng Thất bưng chén trà lên che giấu sự lúng túng của mình.
Bảo hắn một mình xông lên trước, đó không phải là muốn c.h.ế.t sao?
“Tiểu t.ử Long Vương kia từ nhỏ đã ngốc nghếch, nếu không phải thiên phú dị bẩm, làm sao còn ngồi được lên vị trí này.” Phượng Linh nhớ tới những trải nghiệm bị lừa từ nhỏ đến lớn của Long Vương liền thấy buồn cười.
“Hắn người này, làm việc xúc động, tính khí nóng nảy, đầu óc cũng không được linh hoạt cho lắm, tất cả đầu óc của hắn đều dùng vào việc làm sao để dỗ dành nữ nhân rồi, nếu không cũng sẽ không bị một nữ nhân lừa gạt thành ra thế này.”
“Bất quá, hắn cũng có một ưu điểm, đó chính là biết lo nghĩ cho đại cục, các ngươi đừng nhìn dáng vẻ vừa rồi của hắn hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c, thật sự đem Tiểu Bát đặt trước mặt hắn, hắn cũng không dám ra tay đâu.” Phượng Linh cười nhạo một tiếng, tiểu t.ử kia bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh quen rồi, vì Long tộc hắn cũng sẽ không tùy ý khơi mào tranh đoan.
Hắn lần này đến một là vì tìm lại đứa con trai út của hắn, hai chính là vì muốn Phượng tộc nợ hắn ân tình, bất quá dự định này của hắn e là phải xôi hỏng bỏng không rồi.
“Hả?” Phượng Thất khó hiểu gãi gãi đầu, sao lại phức tạp như vậy?
Vừa rồi Long Vương rõ ràng chính là muốn tìm Tiểu Bát tính sổ a, sao ngược lại không dám ra tay rồi?
“Đợi đi.” Phượng Linh nói xong câu này liền nhắm mắt dưỡng thần, chờ đợi Chỉ Dao trở về Phượng Hoàng Khư.
Phượng Thất cùng mấy vị tiểu bối Phượng gia liếc nhìn nhau, đều là một bộ dáng vẻ không quá hiểu.
Chỉ có mấy vị trưởng bối Phượng gia cười cười, Long Vương kia cùng lão tổ nhà bọn họ chạm trán cũng không phải một lần hai lần rồi, nhưng mỗi lần chịu thiệt đều là Long Vương.
Hết lần này tới lần khác Long Vương lại không nhớ lâu, tự mình cứ khăng khăng muốn sáp lại gần...
“...”
Chỉ Dao cùng Nam Cung Triệt xuất hiện trước mắt mắt to trừng mắt nhỏ, hai người nhìn nhau không nói gì.
“Lục tỷ?” Chỉ Dao nghiêng đầu nhìn về phía Phượng Lạc Chi bên cạnh Nam Cung Triệt, thăm dò gọi.
Khí tức trên người vị mỹ nhân này giống hệt với khí tức mà Lão tổ đưa cho nàng, hẳn là không sai được.
Nhưng ai có thể nói cho nàng biết, Lục tỷ sao lại ở cùng với Nam Cung Triệt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tiểu Bát.” Phượng Lạc Chi tuy lần đầu tiên nhìn thấy Chỉ Dao, lại cảm thấy bội phần thân thiết.
Nàng xưa nay vốn lạnh lùng, trên mặt lại nở một nụ cười, lập tức làm lóa mắt Nam Cung Triệt.
Hắn đi theo phía sau Phượng Lạc Chi lâu như vậy rồi, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nàng cười đấy.
Nam Cung Triệt nhìn về phía Chỉ Dao bĩu bĩu môi, trong lòng có chút ghen tuông.
Sao Phượng Lạc Chi lại không cười với hắn một cái chứ?
Chỉ Dao nghe thấy xưng hô của Phượng Lạc Chi, cuối cùng cũng xác định được thân phận của Phượng Lạc Chi.
Nàng vui vẻ giới thiệu Quách Thư Di và Lạc Xuyên cho Phượng Lạc Chi làm quen, sau đó mới đi theo nàng hướng về phía Phượng Hoàng Khư lao đi.
“Tiểu nha đầu, năng lực kéo cừu hận này của muội một chút cũng không giảm sút nha? Bây giờ ngay cả Long tộc cũng chạy theo muội rồi.” Nam Cung Triệt sau khi tìm hiểu xong lai long khứ mạch, lên tiếng trêu chọc nói.
Sau đó hắn vòng ra phía sau Thanh Long kia, một cước liền hướng về phía hắn đạp xuống.
Thanh Long bất thình lình bị đá một cước, lại là ngã ch.ó ăn cứt.
Mặt hắn đập xuống đất, biểu tình sắp khóc đến nơi rồi.
Nghĩ hắn đường đường là một tu sĩ Độ Kiếp kỳ, vậy mà lại luân lạc đến bước đường này.
“Ây da, ngại quá nha, không cẩn thận liền đá trúng ngươi rồi.” Nam Cung Triệt khoa trương nhìn Thanh Long, một bộ dáng vẻ ngại quá ngươi đừng trách ta.
“Không sao không sao...” Trên mặt Thanh Long cố nặn ra một nụ cười, tự mình bò dậy.
“Không sao thì tốt.” Nam Cung Triệt nói xong lại lắc lư đến bên cạnh Chỉ Dao, nháy nháy mắt với nàng.
Chỉ Dao dở khóc dở cười trừng mắt nhìn hắn một cái, nhưng cũng không lên tiếng mỉa mai hắn.