Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 1616: Hồn Liên



Nhưng sau khi yêu thú này biến mất, trong phòng vẫn không xuất hiện đại môn, giống hệt như lúc mới đến.

Chỉ Dao suy nghĩ một chút, lại đi đến chỗ dấu vuốt khác, in tay lên đó.

Quả nhiên, lại một đầu yêu thú xông ra, đ.á.n.h nhau với Chỉ Dao.

Lần này, Chỉ Dao làm theo cách cũ, rất nhanh đã giải quyết xong đầu yêu thú kia. Nàng cúi đầu nhìn những ngón tay ngọc ngà của mình, hóa ra hai đầu yêu thú này đều là ngoại cường trung can?

Đúng lúc này, trên trần nhà rải xuống một dải cầu vồng, từ một đầu của căn phòng nối thông sang đầu bên kia.

Chỉ Dao đi đến một đầu cầu vồng, chậm rãi bước lên. Đợi đến khi nàng đi qua cầu vồng, đến đầu bên kia, trên tường dĩ nhiên xuất hiện một cánh cửa phát sáng.

Chỉ Dao một lần nữa lấy Ly Uyên ra, nắm trong tay, cẩn thận từng li từng tí bước vào cánh cửa ánh sáng.

Phía sau cánh cửa ánh sáng không còn là căn phòng nữa, mà là một hoa viên phía sau vô cùng lớn. Trong hoa viên này ngoài các loại hoa tươi đủ màu sắc, thì chính là một cái ao lớn nằm ngay chính giữa.

Trong ao các loại hoa sen nở rộ rực rỡ, những con bướm bay lượn khắp nơi khiến Chỉ Dao nhớ tới sơn động phát hiện ra Cửu Chuyển Huyết Liên. Nàng nhìn ngó xung quanh, không nhìn thấy bóng dáng của những người khác, đem thần thức tỏa ra ngoài, nàng cũng không nhìn thấy yêu thú nào.

Chỉ Dao đi đến bên ao, ánh mắt đặt lên những đóa hoa sen mọc san sát nhau, cuối cùng dừng lại ở đóa hoa sen màu đen nằm ngay chính giữa. Nàng lấy Hắc Liên ra, thời gian dài như vậy nàng vẫn luôn không biết lai lịch của Hắc Liên này, cũng chưa từng nhìn thấy ghi chép liên quan. Nhưng hiện tại, nàng dĩ nhiên lại phát hiện ra một đóa hoa sen cực kỳ giống?

Hắc Liên đột nhiên bị Chỉ Dao thả ra, trong lòng không vui lắm, vừa định móc mỉa Chỉ Dao vài câu, liền ngửi thấy mùi vị của đồng loại. Nó "vút" một cái liền bay thẳng về phía đóa Hắc Liên ở chính giữa kia, hưng phấn lượn vòng quanh nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng một lát sau, Hắc Liên lại ủ rũ bay về.

“Sao vậy?” Chỉ Dao thấy Hắc Liên phảng phất như dáng vẻ bị đả kích nặng nề, tò mò hỏi.

“Nó còn quá nhỏ, chưa khai linh trí.” Hắc Liên vốn tưởng thật vất vả mới gặp được đồng loại, ai ngờ đối phương lại chỉ là một gốc Hồn Liên bình thường, chưa khai trí.

“Nơi này linh khí dồi dào, linh khí trong ao càng sung túc hơn, tin rằng ngày đó sẽ không còn xa đâu.” Chỉ Dao buồn cười nhìn Hắc Liên an ủi.

“Ân, nhưng cô không được mang nó đi đâu, nơi này thích hợp với nó nhất.” Hắc Liên mở miệng nhắc nhở, chỉ sợ Chỉ Dao bứng luôn cả đóa Hồn Liên kia đi. Nơi này quả thực thích hợp cho Hồn Liên sinh trưởng hơn, nói đi cũng phải nói lại, Chỉ Dao có nó là đủ rồi, đóa Hồn Liên kia chính là dư thừa. Lỡ như đến lúc đó có đóa Hồn Liên kia rồi, Chỉ Dao không coi trọng nó nữa thì làm sao? Bất quá trong giọng điệu của nó không hề để lộ ra nửa điểm tâm tư, vẫn ngạo kiều như trước.

“Biết rồi.” Chỉ Dao gật đầu, hoa sen này nàng đã có rồi, không cần thiết phải tham lam cái gì cũng muốn, có thể để lại cho người hữu duyên khác.

“Bất quá, dưới đáy ao này có đồ tốt, cô có thể xuống xem thử.” Hắc Liên thấy Chỉ Dao dứt khoát như vậy, giọng điệu tốt hơn không ít. Xem ra nó vẫn rất được coi trọng.

Chỉ Dao nghe vậy nhướng mày, một lần nữa tỏa thần thức ra ngoài, nhưng vẫn bị nước ao cản lại.

“Bên dưới không có nguy hiểm!” Hắc Liên thấy dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí của Chỉ Dao liền điểm hóa, nàng không nhìn thấy bên dưới, nhưng nó lại nhìn thấy.

Chỉ Dao nhìn Hắc Liên một cái, sau đó lấy Tị Thủy Châu ra ngậm trong miệng, chậm rãi đi đến bên ao, từ từ bước xuống. Nước ao ở rìa không sâu lắm, chỉ ngập đến eo Chỉ Dao, càng đi vào trong, nước ao càng sâu, cuối cùng Chỉ Dao hoàn toàn chìm xuống đáy ao.