Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 1692: Đào Tẩu



Ngân Hồn đứng dậy, nội tâm bị nộ hỏa nhen nhóm, vừa định động thủ, độc tố trong cơ thể vậy mà lại phát tác vào lúc này, khiến hắn thống khổ khom người xuống.

Chỉ Dao cũng không biết Ngân Hồn trúng độc, nhưng cũng biết hắn hiện tại có vấn đề, liếc mắt nhìn nhau với Nam Cung Dục, nhao nhao xuất thủ với Ngân Hồn.

Cơ hội tốt như vậy trước mắt, các nàng nhất định không thể bỏ qua.

“Bành!”

Ngân Hồn bị công kích của bốn người một lần nữa đ.á.n.h bay ra ngoài, thương thế trên người tăng thêm, nhưng hắn lại hoàn toàn không rảnh bận tâm.

Hắn run rẩy tay mò ra đan d.ư.ợ.c nhét vào miệng, muốn ức chế sự thống khổ do độc tố công tâm.

“Phụt!”

“Phụt!”

Ngân Hồn lại một lần nữa bị đ.á.n.h trúng, phun ra mấy ngụm m.á.u lớn, cả người toàn là vết thương.

Lúc này, độc tố trong cơ thể hắn cuối cùng cũng bị áp chế một chút.

Ngân Hồn trừng đôi mắt đỏ ngầu, hung hăng trừng mấy người một cái, sau đó lấy ra Âm Dương Liên đặc chế, mãnh liệt biến mất tại chỗ.

Luyện chế Âm Dương Liên cực kỳ khó khăn, cần tài liệu đặc thù, thứ này vẫn là Kính Lạc Khê sau khi luyện chế xong tặng cho Ngân Hồn, nay vừa vặn phát huy tác dụng.

Ngân Hồn một bên chạy trốn, một bên trong lòng hận thấu xương bốn người Chỉ Dao.

Những kẻ khiến hắn chịu thiệt thòi đã sớm không còn trên cõi đời này nữa, mấy người các nàng cũng như vậy, hắn nhất định sẽ không tha cho bọn họ!

Nam Cung Dục nhìn thấy Ngân Hồn muốn chạy, ngay lập tức cấm cố không gian, nhưng vẫn không theo kịp tốc độ của Âm Dương Liên, để Ngân Hồn chạy thoát.

“Phụt.” Chỉ Dao lúc này đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u, trong trận chiến đấu trước đó nàng đã chịu nội thương, nhưng vì sát ý ngập lòng mà áp chế xuống.

“Dạ sư muội!” Nam Cung Dục tiến lên một bước che chở Chỉ Dao, ôm nàng đáp xuống mặt đất.

“Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?” Hỏa Long cũng vội vàng khôi phục hình người, vội vã chạy đến trước mặt Chỉ Dao, lo lắng nhìn nàng.

“Không sao.” Giọng Chỉ Dao rất thấp, cả người đều tràn ngập một cỗ khí tức bi thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trái tim nàng bị sự áy náy đè nặng trĩu, có chút khó thở.

Nam Sênh Ca vì giúp nàng mà vẫn lạc, vậy mà nàng vẫn không thể báo thù cho muội ấy.

Nàng nhìn về phía Ngân Hồn chạy trốn, nàng cũng có Âm Dương Liên, cũng biết không gian chấn động của Âm Dương Liên không thể bị bắt giữ, càng không thể phán đoán điểm đến của hắn ở đâu.

Cho nên, Ngân Hồn thực sự đã chạy thoát rồi.

Nam Cung Dục thấy Chỉ Dao bi thương như vậy, cũng hiểu được nguyên nhân của nàng.

Hắn không lên tiếng an ủi, chỉ gắt gao ôm lấy vai nàng, để đầu nàng tựa lên vai mình.

Chuyện này không thể trách Dạ sư muội, thế nhưng lại có liên quan đến nàng, cảm thụ trong đó chỉ có tự nàng mới có thể lĩnh hội.

Điều hắn có thể làm chính là ở bên cạnh bồi tiếp nàng.

“Nam Cung sư huynh, ta phải g.i.ế.c hắn, nhất định phải... g.i.ế.c... hắn.” Chỉ Dao c.ắ.n răng, gằn từng chữ một nói.

Bất luận Ngân Hồn chạy trốn tới đâu, nàng đều phải tìm hắn ra, cho dù hắn phi thăng thượng giới, nàng cũng phải đuổi theo g.i.ế.c hắn.

Lớn ngần này, Chỉ Dao chưa từng hận một người mãnh liệt như vậy, lúc này nàng chỉ muốn đem Ngân Hồn băm vằm thành vạn mảnh, ngũ mã phanh thây.

Thế nhưng cho dù như vậy, cũng vẫn không thể xóa nhòa sự áy náy trong lòng nàng.

“Được, ta bồi muội.” Nam Cung Dục nhẹ nhàng nâng đầu Chỉ Dao, ôn nhu kề sát nàng, xoa dịu cảm xúc của nàng.

Chỉ Dao nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh Nam Sênh Ca mang theo kỳ vọng nhưng lại nhút nhát gọi nàng là Dạ sư tỷ, cùng với cảnh tượng cuối cùng muội ấy vì mình mà bị đ.á.n.h trọng thương ngã xuống đất.

Nàng nhất định sẽ báo thù cho Sênh Ca!...

“Bành!” Ngân Hồn đột ngột từ trong sơn động xuất hiện, trực tiếp cắm đầu ngã xuống mặt đất.

Nam Sênh Ca bị động tĩnh này làm cho kinh hãi, ngẩng đầu nhìn lên liền thấy Ngân Hồn đang cuộn tròn thành một cục.