Ánh mắt Nam Sênh Ca hơi lạnh, nàng còn chưa từng thấy trên mặt Tần Thiên có nụ cười xán lạn như thế.
“Nam Sênh Ca.” Ngân Hồn bước vài bước đến trước người Nam Sênh Ca, một đôi tay bởi vì kích động mà nắm c.h.ặ.t thành quyền.
Đại nghiệp hắn mong mỏi mấy ngàn năm, hiện nay lập tức sắp thực hiện được rồi.
Đây vẫn là lần đầu tiên hắn gọi toàn danh của Nam Sênh Ca, cũng sẽ là lần cuối cùng.
Nam Sênh Ca định định nhìn về phía Ngân Hồn, trong lòng đã làm tốt chuẩn bị vẫn lạc.
Ngân Hồn từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một ngọc hạp, bên trong đựng chính là phụ trợ đan d.ư.ợ.c.
Tay hắn có chút run rẩy, ở bên cạnh Nam Sênh Ca trực tiếp quỳ ngồi xuống.
“Đừng sợ, một chút cũng không đau.” Ngân Hồn hướng Nam Sênh Ca cười cười, lại khiến Nam Sênh Ca nổi da gà cả người.
Ngân Hồn cũng không để ý phản ứng của Nam Sênh Ca, nỗ lực bình phục sự kích động của mình, lấy ra đan d.ư.ợ.c trong ngọc hạp uống vào miệng.
Đan d.ư.ợ.c vừa nhập thể, độc tố trong cơ thể hắn liền sôi trào lên.
Ngân Hồn lập tức phun ra một ngụm m.á.u lớn, gân xanh trên mặt nổi lên, sắc mặt trướng đến đỏ bừng.
Hắn ôm lấy n.g.ự.c, đáy mắt tràn đầy hưng phấn cùng điên cuồng.
Nỗi thống khổ dằn vặt hắn cả ngàn năm này, rốt cuộc sắp kết thúc rồi.
Ngân Hồn lấy ra một thanh chủy thủ, mãnh liệt một nhát rạch phá cổ tay Nam Sênh Ca.
Lập tức, chỗ cổ tay Nam Sênh Ca m.á.u tươi chảy ròng, rất nhanh liền tẩm ướt mặt đất.
Ngân Hồn bắt lấy tay Nam Sênh Ca, đem miệng nhắm ngay vết thương, bắt đầu hút lấy khí huyết của Nam Sênh Ca.
Trong khí huyết của nàng mang theo đặc chất của Mộc linh thể, bắt đầu hướng về phía độc tố trong cơ thể Ngân Hồn áp tới.
Chậm rãi, độc tố trong cơ thể Ngân Hồn bị áp chế lại, thống khổ cũng biến mất.
Trong mắt hắn lóe lên một tia hưng phấn, qua một lát nữa, hắn liền có thể giải khai độc tố rồi, còn có thể tiến giai Đại Thừa.
Mà đúng lúc này, một tiểu đoàn thần hồn trong thức hải Ngân Hồn kia cũng chợt có động tĩnh, bắt đầu chậm rãi hấp thu khí huyết truyền đến trong cơ thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam Sênh Ca cảm nhận được khí huyết trong cơ thể dần dần trôi đi, trước mắt bắt đầu chậm rãi trở nên mơ hồ.
Nàng có thể cảm nhận được sinh cơ trong cơ thể mình đang chậm rãi biến mất, đợi đến khi khí huyết mất hết, nàng liền sắp vẫn lạc rồi.
Thế nhưng càng đến lúc này, nàng ngược lại không sợ nữa.
Chỉ là, không thể ở thời khắc cuối cùng gặp cha nương một mặt, khiến nàng cảm thấy có chút tiếc nuối.
Nếu như cha nương nhìn thấy hồn đăng của nàng dập tắt, khẳng định sẽ rất khó chịu đi?
Khóe mắt Nam Sênh Ca một giọt nước mắt vô thanh trượt xuống, đời này, chuyện hạnh phúc nhất của nàng, chính là có thể làm nữ nhi của cha nương.
Thế nhưng, nàng không thể trở thành kiêu ngạo của bọn họ, ngược lại khiến bọn họ trên mặt không ánh sáng.
Trước mắt nàng hiện lên tràng cảnh lúc nhỏ.
Lúc đó, nàng cũng là bảo bối của gia tộc, người thân đều rất sủng nàng, có đồ tốt gì đều nghĩ đến nàng.
Cho đến khi Nam Hi Viện xuất hiện, tất cả đều bị đ.á.n.h vỡ.
Ngay từ đầu, nàng là không phục, đồng dạng cũng không tin tưởng, người thân của nàng sẽ lựa chọn tin tưởng Nam Hi Viện, mà không tin nàng.
Cho nên, nàng ngay từ đầu chỉ là quật cường biểu đạt bản thân không sai, đến sau này, cho dù nàng giải thích, cũng không ai tin nàng.
Dần dần, ánh mắt của người thân chậm rãi thay đổi.
Ánh mắt của bọn họ mang theo sự ghét bỏ, mang theo sự chán ghét, mỗi lần nhắc tới nàng chính là thở dài, sau đó xoay người khích lệ Nam Hi Viện.
Nàng gánh trên lưng danh tiếng bản tính kiêu căng, sống hết một đời này của nàng, thậm chí đến cuối cùng, bị gia tộc vứt bỏ.
Cha nương của nàng bởi vì nàng g.i.ế.c Nam Hi Viện, ở trong gia tộc cũng chịu phải sự bài xích, thừa nhận ánh mắt dị nghị của người khác.
Lúc đó, nàng liền thề nhất định phải nỗ lực tu luyện, xuất nhân đầu địa, khiến tộc nhân không bao giờ dám xem thường cha nương nữa.
Thế nhưng, nàng còn chưa có cơ hội thực hiện mục tiêu, hiện tại liền sắp c.h.ế.t rồi.