Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 1730: Phiên Ngoại: Nam Cung Triệt X Phượng Lạc Chi



Thế nhưng nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Nam Cung Triệt, nàng chỉ đành c.ắ.n răng nuốt ngụm cháo xuống bụng.

“Thế nào? Có ngon không?” Nam Cung Triệt ghé sát vào mặt Phượng Lạc Chi, trong mắt lấp lánh tia sáng kỳ vọng.

“Ừm.” Phượng Lạc Chi gượng gạo nặn ra một nụ cười, gật gật đầu.

“Thật sao? Ta đã nói là ta có thiên phú mà!” Nam Cung Triệt nghe vậy lập tức đắc ý, hắn quả nhiên là một thiên tài.

Phượng Lạc Chi không nỡ nhìn thẳng, quay đầu đi, đặt chiếc thìa trong tay xuống.

“Nàng ăn nhiều một chút đi, mau lên.” Nam Cung Triệt thấy vậy lại vội vàng nhét chiếc thìa vào tay Phượng Lạc Chi, nhe răng cười với nàng.

Sau đó bản thân hắn cũng hớn hở bưng bát lên, trực tiếp húp một ngụm lớn, chuẩn bị thưởng thức thành quả lao động của mình.

“Phụt!” Nam Cung Triệt phun sạch toàn bộ ra ngoài, sắc mặt lập tức vặn vẹo.

Hắn khó tin trừng mắt nhìn bát linh cháo, nhất thời có chút hoài nghi nhân sinh.

“Cái này...”

“Khụ, ăn cũng khá ngon mà.” Phượng Lạc Chi không nỡ nhìn dáng vẻ bị đả kích của Nam Cung Triệt, đành nói trái lương tâm.

“Thật... sao?” Nam Cung Triệt có chút chần chừ ngẩng đầu lên.

“Ừm.” Phượng Lạc Chi gật đầu, nhưng tay lại lặng lẽ đặt chiếc thìa xuống.

Nam Cung Triệt chú ý tới động tác nhỏ của Phượng Lạc Chi, cuối cùng cũng hiểu ra Lạc Chi đang an ủi mình.

Bát linh cháo khó ăn như vậy, Lạc Chi vừa rồi vì muốn chiếu cố cảm xúc của hắn, lại lựa chọn nuốt xuống, điều này thực sự khiến hắn quá đỗi cảm động.

“Lạc Chi, nàng quả nhiên là tốt với ta nhất.” Nam Cung Triệt nắm c.h.ặ.t lấy tay Phượng Lạc Chi, cảm động nói.

“Ha ha.” Phượng Lạc Chi nhếch khóe miệng cười cười, nhưng cũng không phủ nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ nấu ra được món linh cháo ngon miệng, ta đi làm ngay đây.” Nam Cung Triệt phảng phất như được cổ vũ, một lòng muốn để Phượng Lạc Chi được ăn một bữa cơm do chính tay hắn nấu.

“Khoan đã!” Phượng Lạc Chi vội vàng tóm lấy Nam Cung Triệt, sợ hắn thực sự lại đi nấu cháo nữa.

Thêm một lần nữa, nàng dù có thích Nam Cung Triệt đến mấy cũng chịu không nổi đâu.

“Sao vậy?” Nam Cung Triệt quay đầu lại, không hiểu ra sao nhìn Phượng Lạc Chi hỏi.

“Hôm nay nhận được tin tức, phía Tây có Tiên khấu xuất hiện, tông môn yêu cầu tu sĩ chúng ta ở gần đó đến hỗ trợ tiêu diệt Tiên khấu, hay là chàng đi cùng ta nhé?” Phượng Lạc Chi nắm c.h.ặ.t t.a.y Nam Cung Triệt, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Phải đi ngay bây giờ sao? Gấp gáp vậy à?” Nam Cung Triệt nhướng mày, tò mò hỏi.

“Ừm, mười vạn hỏa tốc.” Phượng Lạc Chi liên tục gật đầu, chậm thêm chút nữa là nàng lại phải uống thêm một bát linh cháo, chẳng phải là mười vạn hỏa tốc sao?

“Vậy chúng ta mau đi thôi!” Nam Cung Triệt hoàn toàn không nhận ra điều bất thường, chưa từng nghi ngờ lời nói của Phượng Lạc Chi.

“Đi!” Phượng Lạc Chi gật đầu, đứng dậy, kéo tay Nam Cung Triệt chạy vội ra ngoài sơn cốc.

Xem ra sau này nàng vẫn nên hạn chế để Nam Cung Triệt lại gần nhà bếp thì hơn, nếu không được nữa thì nàng tự mình ra tay nấu nướng vậy, dù sao cũng tốt hơn là làm chuột bạch cho hắn.

Lúc này, nàng đã hoàn toàn quên mất việc trước đó vẫn còn đang giận Nam Cung Triệt, chỉ một lòng muốn đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của hắn.

Hai người ra khỏi sơn cốc, bước lên Tiên chu, lao thẳng về hướng Tiên khấu ở phía Tây.

“Lạc Chi, ta có thứ này muốn tặng cho nàng.” Nam Cung Triệt thần bí lấy ra một chiếc hộp ngọc từ trong nhẫn trữ vật, đặt trước mặt Phượng Lạc Chi.

Phượng Lạc Chi sững sờ, không ngờ khúc gỗ mục này cũng biết tặng quà cho nàng rồi.

Trong lòng nàng có chút mong đợi, mở hộp ngọc ra, lập tức một chiếc linh sơ hiện ra trước mắt.

“Lạc Chi, ta có lời muốn nói với nàng.” Nam Cung Triệt có chút căng thẳng xoa xoa hai bàn tay.