“Cái đồ ch.ó má này!”
“Phi! Ngay cả nương là ai cũng không biết, còn mặt mũi nào mà ở lại Tư gia?”
“Đánh cho ta, đ.á.n.h c.h.ế.t nó đi!”
Trong hậu hoa viên Tư gia, một đám nam thanh nữ tú đang đ.ấ.m đá túi bụi một cậu bé, sự tàn nhẫn đó giống như giữa bọn chúng có thâm cừu đại hận gì vậy.
Tư Nhược Trần ôm c.h.ặ.t lấy đầu, cuộn tròn cơ thể lại, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không muốn phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Những trận đòn roi như thế này đã như cơm bữa, hắn đã quen rồi.
“Đi!” Tên con trai cầm đầu cuối cùng hung hăng đá một cước vào bụng Tư Nhược Trần, sau đó nhổ một bãi nước bọt lên người hắn.
Nắm đ.ấ.m của Tư Nhược Trần siết c.h.ặ.t, nhìn bóng lưng đám người kia rời đi, trong lòng càng thêm mong ngóng tuổi lên năm mau ch.óng đến.
Hắn giãy giụa đứng dậy, khập khiễng trở về tiểu viện hẻo lánh nhất trong phủ.
“Tss!” Tư Nhược Trần vừa bôi t.h.u.ố.c, vừa đau đến nhe răng trợn mắt, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, nhưng hắn vẫn cố nhịn không để rơi xuống.
Từ năm ba tuổi, hắn đã sống một mình trong tiểu viện này, dường như đã bị phụ thân lãng quên.
Tư Nhược Trần bôi t.h.u.ố.c xong, liền đi vào bếp, bắt đầu nấu bữa tối.
Lúc này hắn còn chưa cao bằng bệ bếp, chỉ đành kê một chiếc ghế đẩu dưới chân.
Bóng dáng nhỏ bé không ngừng bận rộn, cuối cùng cũng kịp ăn cơm trước khi trời tối.
Tư Nhược Trần vừa và cơm vào miệng, vừa nhớ lại cảnh tượng ban ngày ở hậu hoa viên, hắn nhìn thấy phụ thân dẫn theo Tứ ca và nương ruột của Tứ ca cùng nhau vui đùa.
Nghĩ ngợi một hồi, nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.
Tư Nhược Trần đưa bàn tay nhỏ bé lên, dùng ống tay áo đau lòng lau nước mắt, trong lòng tràn ngập nỗi nhớ mẫu thân.
Từ khi sinh ra, hắn chưa từng được gặp nương.
Phụ thân nói với hắn, nương của hắn vì sinh hắn mà khó sinh qua đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn thực sự rất nhớ nương.
Nếu nương còn sống, nương và phụ thân cũng sẽ xót xa cho hắn đúng không?...
“Nghịch t.ử nhà ngươi!” Gia chủ Tư gia một cước đá bay Tư Nhược Trần, sau đó xót xa lao về phía Thập Ngũ cô nương của Tư gia.
“Phụt!” Cơ thể nhỏ bé của Tư Nhược Trần đập mạnh vào hòn non bộ bên cạnh, phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Hắn đau đớn cuộn tròn người lại, nước mắt rất nhanh đã làm nhòe đi tầm nhìn.
Hắn nhìn bóng dáng phụ thân đang dần đi xa ở cách đó không xa, trái tim cuối cùng cũng c.h.ế.t lặng.
Hóa ra, hắn thực sự không có ai yêu thương...
Năm tuổi cuối cùng cũng đến, Tư Nhược Trần cuối cùng cũng có thể bái nhập tông môn, rời khỏi Tư gia.
Hắn cô độc đứng giữa đám đông, trên mặt bao phủ một tầng bóng tối sâu thẳm.
Cách đó không xa, một bé gái trạc tuổi hắn đang được một tu sĩ ôm vào lòng, chắc hẳn đó là phụ thân của nàng.
Trên mặt tu sĩ trung niên tràn đầy sự lo lắng và lưu luyến, còn bé gái thì vẻ mặt hạnh phúc ôm cổ tu sĩ trung niên, tràn đầy tò mò với mọi thứ xung quanh.
Trong lòng Tư Nhược Trần dâng lên một tia ngưỡng mộ, đồng thời cũng nhớ đến phụ thân của mình.
Đúng lúc này, bé gái kia đột nhiên nhìn sang.
Tư Nhược Trần giật mình, vội vàng quay đầu đi, không muốn để người khác nhìn thấy sự t.h.ả.m hại của mình.
Đợi đến khi bé gái kia không nhìn hắn nữa, Tư Nhược Trần mới thở phào nhẹ nhõm, thỉnh thoảng lại lén lút nhìn về phía nàng.
Không bao lâu sau, cuộc khảo nghiệm bắt đầu. Tư Nhược Trần trong huyễn cảnh lại một lần nữa trải qua cảnh tượng bị phụ thân ruồng bỏ, bị người thân đ.á.n.h đập, suýt chút nữa đã không thể thoát ra được.
Cuối cùng, hắn vất vả lắm mới leo lên được đỉnh núi, lúc đó, bé gái kia đã đứng đợi sẵn trên đỉnh núi rồi.
“Tư Nhược Trần, Đơn linh căn Kim.” Cùng với tiếng hô to của tu sĩ, Tư Nhược Trần biết, hắn cuối cùng cũng có thể thoát khỏi Tư gia, nắm giữ vận mệnh của chính mình.