Tay Lạc Xuyên khựng lại, thấy vậy liền muốn lùi ra, nhưng đột nhiên bị Quách Thư Di ôm lấy cổ.
Quách Thư Di ngẩng đầu nhìn Lạc Xuyên, ánh mắt dường như có chút lơ đãng.
Tai Lạc Xuyên lập tức đỏ bừng, đưa tay muốn gỡ tay Quách Thư Di ra, lại phát hiện tay nàng không hề nhúc nhích, căn bản không gỡ ra được.
“Lạc… Xuyên…” Quách Thư Di ôm Lạc Xuyên, đôi mắt mơ màng, gọi từng chữ một.
Lúc này nàng còn tưởng mình đang mơ, vậy mà lại mơ thấy Lạc Xuyên.
Lạc Xuyên nghe vậy nhíu mày, lại đưa tay muốn gỡ tay nàng ra, lại phát hiện không có tác dụng gì.
“Ngươi đẹp… thật! Hì hì.” Quách Thư Di ngốc nghếch cười với Lạc Xuyên, sau đó đột nhiên dùng sức kéo Lạc Xuyên đến trước mặt, nhanh như chớp hôn chụt một cái lên mặt hắn.
Lạc Xuyên lập tức một luồng hơi nóng dâng lên, cả người đều ngơ ngác nhìn Quách Thư Di, bị hành động này của nàng làm cho kinh ngạc.
“Ủa, sao ngươi vẫn còn ở đây?” Quách Thư Di thấy Lạc Xuyên trước mắt không biến mất, có chút nghi hoặc trừng mắt nhìn hắn.
Trong những giấc mơ trước đây, Lạc Xuyên đều vừa mới xuất hiện không lâu, đã chớp mắt biến mất, muốn hôn trộm một cái cũng không được.
Nàng đưa một tay ra, nhẹ nhàng chọc vào mặt Lạc Xuyên, cảm nhận được cảm giác chân thật, nàng lại không nhịn được chọc thêm một cái.
Lạc Xuyên lúc này mặt đỏ bừng, nhân lúc nàng chỉ dùng một tay, vội vàng dùng sức thoát khỏi vòng tay của nàng, chạy ra boong thuyền thổi gió cho bình tĩnh.
Quách Thư Di thấy Lạc Xuyên trước mắt rời đi, bĩu môi, nhắm mắt lại từ từ ngủ thiếp đi.
Lạc Xuyên nhìn phong cảnh thay đổi nhanh ch.óng xung quanh, đưa tay sờ lên chỗ bị hôn trên mặt.
Tiếng tim đập của hắn dần mất kiểm soát, trong đêm tối tĩnh lặng này trở nên vô cùng rõ ràng.
Lạc Xuyên quay đầu lại nhìn Quách Thư Di đã ngủ say, trong lòng dâng lên một cảm xúc xa lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn chậm rãi đi đến trước mặt Quách Thư Di, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngủ yên bình của Quách Thư Di, cuối cùng nặng nề thở dài một hơi, đắp chăn tiên cho nàng, ngồi bên cạnh canh cho đến khi đưa nàng về nhà.
Sáng sớm hôm sau, khi Quách Thư Di tỉnh dậy, cảm thấy đầu như muốn nổ tung.
Nàng ra sức gõ vào đầu mình, cũng không thể giảm bớt một phần đau đớn.
Nàng chỉ có thể lấy ra viên t.h.u.ố.c giải rượu do Thất Nguyệt luyện chế, nuốt một hơi.
Một lúc lâu sau, cơn đau mới dần tan biến, Quách Thư Di cũng trở lại dáng vẻ hoạt bát.
Nàng ra khỏi nhà, đã không còn nhớ chuyện tối qua, chỉ mơ hồ nhớ rằng mình dường như đã có một giấc mơ, trong mơ còn hôn Lạc Xuyên một cái.
Nghĩ đến giấc mơ chân thật đó, Quách Thư Di xấu hổ che mặt.
Nàng vậy mà lại gian xảo như vậy, lại dám sàm sỡ Lạc Xuyên trong mơ!
“Khụ!” Quách Thư Di không tự nhiên ho hai tiếng, lại đi về phía Lạc Xuyên.
Khi đến động phủ của Lạc Xuyên, liền thấy Lạc Xuyên đã ở trên đỉnh núi luyện kiếm.
Chỉ là Quách Thư Di còn chưa kịp chào hỏi, đã thấy Tiêu Tiêu Tiên T.ử đang đứng ngóng ở cửa.
Nàng nhìn Tiêu Tiêu Tiên T.ử phong thái duyên dáng, dung mạo xinh đẹp mím môi, bất kể gặp lần thứ mấy, nàng đều phải thừa nhận, vị Tiêu Tiêu Tiên T.ử này thật sự rất đẹp.
Mặc dù trong mắt nàng, chắc chắn không thể so sánh với Dao Dao và Thất Nguyệt, nhưng lại đẹp hơn nàng rất nhiều.
Tiêu Tiêu Tiên T.ử lúc này cũng thấy Quách Thư Di, mỉm cười gật đầu với nàng, hai người ngầm hiểu ý nhìn nhau một cái, đối với sự xuất hiện của đối phương không hề cảm thấy bất ngờ.
Hai người đều nhìn về phía đỉnh núi, liền thấy Lạc Xuyên trên đỉnh núi một kiếm c.h.é.m về phía bầu trời, trong nháy mắt, bầu trời liền bị c.h.é.m ra một vết nứt, một lúc lâu sau mới từ từ khép lại.