Đem những trải nghiệm của mình sàng lọc một lượt, người duy nhất mình đắc tội mà lại có tài lực cỡ này e rằng chỉ có Tề gia.
Hẳn là Tề Lan Khê bởi vì quan hệ với mình mà bị nhốt cấm túc, mình đây là bị Tề gia gia chủ ghi hận rồi đi.
Bất quá Chỉ Dao cũng không dám khẳng định, dù sao có một số chuyện có thể là nàng đã bỏ sót.
“Đạo hữu cứ như vậy đơn thương độc mã tới chặn g.i.ế.c đệ t.ử Vạn Kiếm Tông ta, chưa khỏi cũng quá không coi chúng ta ra gì rồi đi?” Lạc Hoằng cười lạnh một tiếng, nhìn nam tu trước mắt.
“Ai nói ta đơn thương độc mã?” Diêm Hải nhếch khóe miệng, cười như không cười nhìn Lạc Hoằng.
Theo tiếng nói của hắn vừa dứt, phía trước lại lần nữa xuất hiện một đám tu sĩ mặc hắc bào đồng phục chậm rãi đi tới, tổng cộng sáu người, bốn Nguyên Anh kỳ, hai Kim Đan hậu kỳ.
Chỉ Dao trong lòng trầm xuống, một nhân vật nhỏ bé như mình lại xuất động nhiều tu sĩ cao giai của Thần Khuyết Lâu như vậy?
Lạc Hoằng nhíu mày, vừa định lên tiếng, phía xa lại có thêm một đám người đi tới.
“Ma tu?” Hạ Thất Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày, vươn tay kéo Chỉ Dao, trong lòng có chút bất an.
Nhóm năm người kia, toàn thân đều tỏa ra ma khí nhàn nhạt, kẻ cầm đầu là Nguyên Anh hậu kỳ, ánh mắt tàn độc, vừa nhìn đã biết là một kẻ tàn nhẫn.
Mà những người còn lại cũng toàn là Nguyên Anh sơ kỳ, lúc này đều mang sắc mặt bất thiện nhìn mấy người Chỉ Dao.
“Ta còn tưởng là ai, hóa ra là đạo hữu Đông Vực tới đón bọn ta đi Long mạch sao?” Diệp Tu nhìn mấy người chạy tới phía sau, nhịn không được châm chọc lên tiếng, hắn đã biết người Đông Vực sẽ không dễ dàng để đám người mình chạy tới Long mạch như vậy.
“Đạo hữu hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ là tới trợ giúp Diêm Hải đạo hữu một tay, bất quá nghĩ đến tính tình của tu sĩ Bắc Vực, nhất định sẽ không bỏ mặc đệ t.ử. Lát nữa đ.á.n.h nhau nếu có ngộ thương các đệ t.ử khác, còn mong đạo hữu bao dung a!” Bạch Tiêu nhìn Diệp Tu, trong lòng cười lạnh.
Vốn dĩ nhóm năm người bọn họ cách đây không lâu lợi dụng Hỏa Tù Điểu muốn tấn công linh chu, không ngờ lần này Bắc Vực lại phái mười vị Nguyên Anh tu sĩ hộ tống.
Hỏa Tù Điểu bị diệt, đệ t.ử Bắc Vực lại không mảy may sứt mẻ, đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau đó mấy người một mực không tìm được cơ hội ra tay, đang lúc đau đầu thì Thần Khuyết Lâu xuất hiện, đây đúng là niềm vui ngoài ý muốn a.
Xem ra còn phải đa tạ nữ nhân tên Dạ Chỉ Dao kia rồi.
Chỉ Dao lúc này cũng hiểu ra, đây là hai phe chạm mặt nhau, Thần Khuyết Lâu muốn g.i.ế.c mình, tu sĩ Đông Vực cũng muốn g.i.ế.c đệ t.ử Bắc Vực, đồng dạng vẫn là muốn g.i.ế.c mình...
“Nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Người đến đông đủ rồi thì động thủ đi!” Diêm Hải mất kiên nhẫn liếc nhìn Bạch Tiêu một cái, đám đệ t.ử tông môn này luôn mang bộ dáng đạo mạo trang nghiêm.
Bạch Tiêu nghe vậy sắc mặt trầm xuống, nhưng cũng không tiếp lời, trong lòng lại đem Diêm Hải ghi hận.
Trước mặt mọi người lại không nể mặt hắn!
Rất tốt, đợi giải quyết xong bọn họ, xem ta thu thập ngươi thế nào!
Trong lòng Bạch Tiêu lóe lên một tia sát ý, tay vung về phía trước, lập tức phát động công kích.
Mấy người phía sau cũng đồng thời xuất thủ, hướng linh chu tấn công tới.
Diêm Hải lại đứng một bên tiếp tục phát động âm công, quấy nhiễu tu sĩ Bắc Vực, những người khác của Thần Khuyết Lâu thì cùng nhau xông lên.
Đám người Diệp Tu trong lòng trầm xuống, vội vàng hướng hai người Chỉ Dao hô lớn: “Mau vào phòng, đừng ra ngoài! Những người khác cũng không được ra ngoài!”
Lập tức nhanh ch.óng mở ra trận pháp phòng ngự cao nhất của linh chu, mười vị Nguyên Anh tu sĩ liền nghênh đón.
Chỉ Dao vốn định trốn vào phòng, nhưng nhìn thấy đối phương có nhiều tu sĩ như vậy, còn có âm công ở một bên quấy rối, thế nào cũng không yên tâm nổi.