Chỉ Dao cẩn thận quan sát hài cốt trước mắt, nhìn nhìn đột nhiên một trận hoảng hốt, đi tới một bãi tha ma cực kỳ âm sâm k.h.ủ.n.g b.ố.
“Mình làm sao lại đến nơi này?” Chỉ Dao nhìn núi mồ mả trước mắt, khẩn trương nuốt nuốt nước bọt, bắt đầu đổ mồ hôi hột, chân cũng bắt đầu run rẩy.
Mình không phải xem xong một bộ tiểu thuyết, liền đi ngủ rồi sao? Làm sao chạy tới nơi này rồi?
Chẳng lẽ mình đang nằm mơ?
Chỉ Dao dở khóc dở cười, giấc mơ này thật sự là quá chân thực rồi.
Lúc này trời đã tối đen, trên bầu trời thưa thớt phân bố một vài vì sao, lờ mờ chiếu ra bộ dáng của toàn bộ ngọn núi.
Toàn bộ đỉnh núi rậm rạp chằng chịt toàn là mồ mả, trên một vài ngôi mộ còn cắm cờ trắng, phiêu đãng trong gió đêm.
Chỉ Dao đ.á.n.h một cái rùng mình, dọa đến mức đều sắp khóc rồi, nàng muốn chạy, thế nhưng lại phát hiện mình căn bản không thể động đậy.
“Phù ~” Cảm nhận được sau gáy thổi tới một trận gió, Chỉ Dao cả kinh, nổi da gà lập tức nổi lên.
Phía sau nàng hẳn không phải là có quỷ đi?
“A!” Trong đầu Chỉ Dao đã hiện lên một tràng cảnh quỷ hướng về phía cổ nàng hà hơi, không nhịn được nữa hét lớn lên.
Tiếng hét này, nàng liền phát hiện mình có thể động rồi, thế là điên cuồng hướng về phía trước chạy tới, căn bản không dám quay đầu nhìn.
Chỉ Dao một mực chạy một mực chạy, thế nhưng chạy rất lâu lại phát hiện mình lại trở về chỗ vừa rồi kia.
Đột nhiên, trên vai trái Chỉ Dao xuất hiện một bàn tay, nhẹ nhàng vỗ ở bên trên.
Chỉ Dao nháy mắt cứng đờ, thân thể không dám động đậy một chút nào, chỉ có thể chậm rãi đem đầu quay về phía bên trái.
Xuất hiện ở trước mắt nàng chính là một nam quỷ xõa tóc, mặc áo trắng, cả khuôn mặt đều đã lở loét, con mắt cứ như vậy rủ xuống dưới hốc mắt, đầu lưỡi thè ra thật dài.
“A!” Chỉ Dao suýt chút nữa dọa điên rồi, hét lớn lên, đồng thời hướng về phía con quỷ kia đ.ấ.m đá.
Lúc này nàng cái gì cũng không nghĩ, liền cảm thấy sợ hãi, mười phần sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng đ.á.n.h nửa ngày, Chỉ Dao cẩn thận từng li từng tí ngẩng đầu, lại phát hiện phía trước đã không có người rồi.
Chỉ Dao thấy thế thở phào nhẹ nhõm, vừa muốn rời đi, nam quỷ kia lại đột nhiên từ phía trên treo ngược xuống, mà đầu của hắn vừa vặn liền xuất hiện ở trước mắt Chỉ Dao, cự ly cách mặt nàng chỉ vài centimet.
“A!” Chỉ Dao bị dọa đến mức nhịp tim đều ngừng lại một cái chớp mắt, lập tức lại là một trận cuồng phát ra như phát điên.
Thân ảnh trong cung điện, đang nhìn huyễn cảnh của hai người trong thạch thất.
Đầu tiên là tiểu t.ử kia, huyễn cảnh của hắn lại có liên quan đến tiểu cô nương kia.
Cửa thứ nhất thạch thất khảo nghiệm chính là tham d.ụ.c của con người, mà cửa thạch thất này khảo nghiệm chính là sự sợ hãi của con người, huyễn cảnh này có thể phản ánh ra thứ mà một người e sợ.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của tiểu t.ử kia lại là cái c.h.ế.t của tiểu cô nương kia.
Nhìn bộ dáng hắn ở trong huyễn cảnh liều mạng cứu tiểu nha đầu kia, thân ảnh hài lòng gật gật đầu, người tu tiên vốn dĩ không nên trảm đoạn trần duyên đoạn tình tuyệt ái, có vướng bận đồng dạng có thể đắc đạo phi thăng.
Nay Tu Tiên giới này đã bị ô nhiễm đến rối tinh rối mù, đâu có thuần túy như thời đại của bọn họ?
Thân ảnh lại nhìn nhìn huyễn cảnh của tiểu cô nương kia, nháy mắt nhịn không được bật cười.
Hắn thật sự là không ngờ dĩ nhiên sẽ có tu sĩ sợ quỷ!
Điều này thật sự là khiến người ta nhịn không được cười, nhìn bộ dáng nàng vùi đầu hướng về phía con quỷ kia đ.ấ.m đá, thân ảnh hiếm khi thở dài một hơi.
Thật đúng là một tiểu cô nương đáng yêu, khó trách tiểu t.ử kia lo âu như vậy.
Đổi làm là hắn, hắn cũng sẽ hảo hảo sủng ái.
Hắn nay ngược lại có chút hiếu kỳ, cũng không biết tiểu cô nương này rốt cuộc có để ý tiểu t.ử kia hay không?
Nghĩ đến đây, thân ảnh hiếm khi nổi lên tâm tư chơi ác.