“Cũng trách bản thân ta ngốc, lúc đầu yêu hắn yêu đến mức không thể tự thoát ra được, căn bản không hiểu được dụng tâm lương khổ của phụ thân nương.” Y Hàm Vi trong lòng vô cùng áy náy, nàng ta có lỗi với phụ thân nương, vì một nam nhân, lại khiến cho phụ thân nương mình thất vọng.
“Sau này dưới sự kiên quyết phản đối của phụ thân nương, ta mang theo không ít đồ đạc liền rời khỏi nhà đi theo hắn.”
Chỉ Dao nghe vậy trầm mặc, điều này khiến nàng nhớ tới Quách Thư Di trước đây, cũng vì một nam nhân mà quay lưng với gia tộc, cuối cùng lại bị vứt bỏ thê t.h.ả.m, còn bị luyện thi.
Nàng cũng không có lập trường đi chỉ trích ai, đều là những kẻ đáng thương, chỉ là lại có chút đau lòng thay cho người nhà của bọn họ.
“Sau này, chúng ta một đường đi tới Lăng Xuyên Thành này, linh thạch của ta cũng gần như bị hắn lấy đi tiêu sạch rồi.” Khớp xương ngón tay cầm chén rượu của Y Hàm Vi đều có chút trắng bệch.
“Cách đây không lâu, chúng ta gặp một nữ nhân, là con gái của chủ một cửa hàng linh khí ở Lăng Xuyên Thành này, gia cảnh khá sung túc.”
“Dương Sĩ Văn liền bắt đầu cấu kết với nữ nhân kia, sau khi bị ta phát hiện càng đòi chia tay với ta, để ở bên nữ nhân đó.”
“Đến lúc này, ta mới biết, mấy chục năm nay, chỉ có một mình ta ngốc nghếch phó thác, người ta căn bản không hề để tâm.” Y Hàm Vi nhếch khóe miệng cười cười, rõ ràng đã định buông bỏ hắn, nhưng khi nhớ tới hắn vẫn cảm thấy khó chịu, hít thở cũng rất khó khăn.
Chỉ Dao không quá hiểu cách anủi người khác, nhìn bộ dáng thương tâm của Y Hàm Vi, mím mím môi.
“Loại người này không đáng để tỷ lưu luyến, chi bằng hảo hảo tu luyện, tranh thủ sớm ngày vượt qua hắn, sau đó hảo hảo thu thập hắn một trận!” Chỉ Dao nhớ tới vô số tin tức từng xem ở kiếp trước, loại tra nam này là kinh tởm nhất, đặc biệt còn là một tên tra nam bám váy đàn bà, càng khiến người ta coi thường.
Không đ.á.n.h hắn một trận, đều không hả giận.
“Để ngươi chê cười rồi.” Y Hàm Vi lau khóe mắt, gượng cười.
“Sao có thể, Hàm Vi tỷ tỷ cũng muốn tham gia Tứ Nghệ Đại Tỷ sao?” Chỉ Dao nhân cơ hội chuyển chủ đề, phân tán sự chú ý của đối phương.
“Đúng vậy, ta đối với luyện đan có một chút thiên phú, cho nên dự định đi thử xem sao.” Y Hàm Vi ngượng ngùng nói.
“Hàm Vi tỷ tỷ thật lợi hại, ta đều không biết luyện đan đâu.” Chỉ Dao mở to hai mắt chân thành nhìn Y Hàm Vi khen ngợi.
Mỗi người đều có ưu điểm thuộc về riêng mình, phải để nàng ta có thêm một chút lòng tin mới được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Làm gì có, ta chỉ biết một chút da lông mà thôi.” Y Hàm Vi lập tức xua tay, phẩm giai của mình còn thấp lắm, không đáng để nàng khen ngợi như vậy.
“Vậy còn Chỉ Dao ngươi thì sao? Cũng là vì tham gia đại tỷ?”
“Ừm, ta đối với trận pháp có một chút nghiên cứu, dự định đi góp vui.” Chỉ Dao bưng chén rượu lên uống một ngụm, rượu này so với linh t.ửu của Thất Nguyệt thì kém xa quá.
“Thật sao? Chỉ Dao ngươi lợi hại như vậy!” Y Hàm Vi thấy Chỉ Dao tuổi còn nhỏ tu vi đã cao như vậy, hẳn là trầm mê tu luyện, bình thường không có thời gian nghiên cứu những thứ khác.
Không ngờ, lại còn biết trận pháp.
Quả nhiên, thiên tài và người bình thường chính là không giống nhau.
“Ừm.” Chỉ Dao chỉ cười gật đầu.
“Vậy ngày mai chúng ta cùng nhau qua đó đi.” Y Hàm Vi đưa ra lời mời.
“Được a!” Chỉ Dao nhận lời, hai người cũng không nói thêm gì nữa.
Ăn xong bữa cơm, Chỉ Dao liền trở về phòng của mình, bắt đầu cân nhắc ngũ phẩm trận bàn.
Tu Chân tứ nghệ này tổng cộng bao gồm: Luyện đan, luyện khí, khắc trận, chế phù.
Mà thứ bản thân có thể lấy ra được cũng chỉ có khắc trận này.
Đã dự định giành lấy thể diện cho Bắc Vực, vậy thì ngũ phẩm trận bàn này bản thân bắt buộc phải công khắc được, nếu không căn bản không có bất kỳ ưu thế nào.
Dẫu sao trận pháp, tứ phẩm chính là một ranh giới, chỉ có bước vào ngũ phẩm, mới có thể được xưng một tiếng Trận Pháp đại sư.
Lên tới thất phẩm mới có thể được xưng là Trận Pháp tông sư.