Chỉ Dao quay đầu nhìn lại, liền thấy một tu sĩ trung niên Kim Đan đỉnh phong mặc thanh y đang tiến lại gần.
“Cha!” Vừa nhìn thấy Cố Thành, Cố Linh Linh liền phấn khích chạy về phía ông ta.
Chỉ Dao thấy vậy nhíu mày, đây chính là cái gọi là đ.á.n.h nhỏ, lớn tới sao?
Cứ không dứt như vậy, thật sự khiến người ta phiền lòng.
“Linh Linh, nói cho cha biết, ai bắt nạt con?” Cố Thành đau lòng nhìn con gái, vừa nhận được truyền tấn phù ông ta đã lo sốt vó.
“Cha, chính là người phụ nữ đó, cô ta đã đ.á.n.h bị thương cả Dương đại ca và Văn thúc.” Cố Linh Linh thấy cha mình đến, lập tức có chỗ dựa.
Cố Thành nhìn Dương Sĩ Văn đang đứng một bên và Văn Nghiêu đang ngất xỉu trên mặt đất, có chút không vui sa sầm mặt.
Trước đó Linh Linh vội vã rời đi, chính là để tìm tên Dương Sĩ Văn ăn bám này, xem ra rắc rối này cũng là do hắn gây ra.
Tên Dương Sĩ Văn này không chịu khổ, cũng không chịu ra ngoài rèn luyện, tham sống sợ c.h.ế.t, chỉ biết ăn bám.
Ông ta chỉ muốn cạy đầu Linh Linh ra xem thử, rốt cuộc cô bé nhìn trúng người này ở điểm nào.
Bao nhiêu thanh niên tài tuấn trước đây cô bé đều không vừa mắt, lại cứ nhìn trúng một kẻ ngoài tư chất tạm được ra thì chỉ biết nói lời ngon ngọt.
Cảm nhận được ánh mắt không thân thiện của Cố Thành, Dương Sĩ Văn cúi đầu, hắn biết mình không được ông ta yêu thích.
“Chính là ngươi bắt nạt Linh Linh nhà ta?” Cố Thành cười lạnh nhìn Chỉ Dao.
Khí thế Kim Đan đỉnh phong ép về phía Chỉ Dao, vốn tưởng sẽ thấy dáng vẻ hoảng sợ của nàng, lại không ngờ đối phương lại có vẻ mặt vân đạm phong khinh, không hề bị ảnh hưởng.
“Tiền bối không nghe nguyên nhân trước sao?” Chỉ Dao lúc này thật sự có chút tức giận, vốn dĩ là tên Dương Sĩ Văn kia đến gây sự với Y Hàm Vi trước, nhà họ Cố này cứ thế không phân biệt phải trái đúng sai mà đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c, thật là vô duyên vô cớ.
“Ta cần gì biết nguyên nhân của ngươi, bắt nạt con gái ta, hoặc là ngươi tự phế tu vi, hoặc là ngươi vĩnh viễn đừng hòng bước ra khỏi Lăng Xuyên Thành này.” Cố Thành không cần biết nguyên nhân, con gái mình làm gì cũng đúng, sai là ở người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ Dao bị lời của Cố Thành làm cho tức đến bật cười, Y Hàm Vi có chút lo lắng kéo tay áo Chỉ Dao.
Còn muốn mình phế tu vi?
Chỉ Dao vừa định mở miệng châm chọc lại, đột nhiên lại có một giọng nói quen thuộc truyền đến.
“Ồ? Bổn quân lại có chút tò mò, ngươi định làm thế nào để nàng không ra khỏi được Lăng Xuyên Thành này.” Liễu Quân Kiệt lóe mình một cái xuất hiện bên cạnh Chỉ Dao, lạnh nhạt nhìn Cố Thành đối diện.
“Liễu tiền bối?” Chỉ Dao thấy Liễu Quân Kiệt xuất hiện có chút kinh ngạc.
“Linh Kiệt Chân Quân!” Cố Thành cũng bị sự xuất hiện của Liễu Quân Kiệt dọa cho một phen.
“Hờ, tiểu nha đầu, bị bắt nạt cũng không cho người báo tin cho Tứ Nghệ Hiệp Hội. Nếu không phải Trương Phú tình cờ đi ngang qua phát hiện, báo cáo chuyện này cho ta, ngươi cứ thế để hắn bắt nạt sao?” Liễu Quân Kiệt hoàn toàn không coi Cố Thành ra gì, chẳng qua chỉ là một ông chủ tiệm nhỏ mà thôi.
Cố Thành thấy đối phương không thèm để ý đến mình, trong lòng rất tức giận nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài.
Đối phương không phải là nhân vật mình có thể chọc vào, chỉ là không ngờ con nhóc c.h.ế.t tiệt này lại có quan hệ với ông ta.
“Liễu tiền bối không phải đã đến rồi sao?” Chỉ Dao cười cười, không ngờ Liễu tiền bối còn đặc biệt đến chống lưng cho mình.
Bao nhiêu năm nay nàng đã quen với việc cố gắng tự mình giải quyết mọi chuyện, thật sự không nghĩ đến việc đi cầu cứu.
Cùng lắm là liều mạng đ.á.n.h một trận.
“Ngươi đó!” Liễu Quân Kiệt bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu Chỉ Dao.
“Linh Kiệt Chân Quân, trong chuyện này có thể có hiểu lầm, vãn bối không rõ lắm về mối quan hệ giữa vị cô nương này và ngài.” Cố Thành trong lòng bất mãn, nhưng trên mặt lại ra vẻ thành hoàng thành khủng.
Cảm ơn các bạn đáng yêu “Thất ℃”, “Ba La Phối Tuyết Bích”, “Ni Ni Lại Bắt Đầu Trạch Rồi”, “Một Con Tiểu Bạch Dương Nha”, “Tình Bảo y”, “Miêu Ái”, “Hạnh Vận Y Thủy”, “Lão Tiết Là Ranh Giới Cuối Cùng”, “Luyến Linh”, “Nỗ Lực……”, “Am Hữu”, “Tiểu Khai Tâm”, “Cửu Kiêu”, “Yêu Đương Gì Đó Đáng Ghét Nhất”, “?”, “Khuynh Thành Thời Quang” đã đả thưởng^o^