Xà Vương giãy giụa kịch liệt, lúc này đã không còn tâm trí tấn công Chỉ Dao nữa.
Bạch Hồ tìm đúng cơ hội, nhảy lên, cầm chủy thủ hung hăng rạch một đường về phía cổ Xà Vương.
Lập tức, cổ Xà Vương bị rạch một vết lớn, m.á.u tươi phun ra, nhuộm đỏ cả người Bạch Hồ.
Chỉ Dao cũng nhìn thấy kẽ hở, đến chỗ thất tấc của Xà Vương, hung hăng đ.ấ.m một quyền xuống.
Mấy bóng ảo bạch hổ xuất hiện, còn xen lẫn tiếng Thần Lôi lách tách, tất cả đều đ.á.n.h vào thất tấc của Xà Vương.
Lập tức, toàn bộ thất tấc lõm hẳn xuống.
Xà Vương đau đớn tột cùng, thân thể quẫy một cái lại vừa hay quật trúng Chỉ Dao, hất văng nàng ra ngoài.
“Phụt!” Chỉ Dao phun ra một ngụm m.á.u lớn, vội vàng lấy đan d.ư.ợ.c uống vào, sau đó cùng Bạch Hồ nhanh ch.óng nhảy ra xa, đứng thật xa để tránh bị ảnh hưởng.
Xà Vương giãy giụa kịch liệt, nhưng động tĩnh lại ngày càng nhỏ, cho đến cuối cùng nặng nề đập xuống đất, không còn phản ứng.
Chỉ Dao nghiêm túc quan sát một hồi, xác định Xà Vương đã c.h.ế.t hẳn, mới thở phào một hơi.
Con Xà Vương này thật khó đối phó, nhưng may là căn phòng này quá nhỏ, đã hạn chế rất nhiều phạm vi hoạt động của nó.
Nếu không, mình căn bản không thể dễ dàng đối phó với nó như vậy.
Cuối cùng chắc chắn sẽ rơi vào kết cục lưỡng bại câu thương.
“Mỹ thiếu nữ, ngươi không sao chứ?” Bạch Hồ lo lắng hỏi Chỉ Dao.
“Không sao.” Chỉ Dao xoa xoa n.g.ự.c, cú quật này quả thực khiến mình bị một chút nội thương, nhưng không nghiêm trọng, uống đan d.ư.ợ.c một lát là khỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy thì tốt rồi.” Bạch Hồ nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, đi đến bên đầu Xà Vương, ra sức kéo Ly Uyên ra ngoài. Chỉ Dao đi tới, cùng Bạch Hồ rút Ly Uyên ra, sau đó dùng mấy lá Tẩy Trần Phù lên Ly Uyên và Bạch Hồ, mới hoàn toàn tẩy sạch vết m.á.u trên người chúng.
Con rắn này đã là bát giai, Chỉ Dao tất nhiên không có khả năng bỏ qua, sau khi đào nội đan của nó ra, liền thu toàn bộ t.h.i t.h.ể lại, sau khi ra ngoài tìm nơi bán đi, cũng có thể đổi được không ít linh thạch.
“Lão Bạch, Huyễn Linh Châu đã cho ngươi rồi, nội đan này ta sẽ đưa cho Tiểu Bạch Đoàn, được không?” Chỉ Dao cầm nội đan hỏi Bạch Hồ, Tiểu Bạch Đoàn cũng là yêu thú, có thể uống nội đan để tấn giai, đây là yêu đan bát giai, Tiểu Bạch Đoàn rất có thể sẽ lên được tam giai.
“Được… được.” Bạch Hồ nghĩ đến Tiểu Bạch Đoàn liền có chút nóng mặt, không tự nhiên gãi gãi cánh tay.
“Lão Bạch thật ngoan.” Chỉ Dao cười xoa đầu Lão Bạch khen ngợi, các bạn nhỏ có thể đoàn kết yêu thương nhau là điều nàng vui nhất khi thấy.
Bạch Hồ bị Chỉ Dao khen có chút ngại ngùng, đột nhiên nhảy vọt ra xa chạy đi nghiên cứu cánh cửa ra ngoài.
Chỉ Dao thấy vậy cười cười, sau đó mang yêu đan vào trong thức hải.
“Thư Thư, đây là yêu đan bát giai, ngươi trông chừng Tiểu Bạch Đoàn uống vào.” Chỉ Dao trực tiếp ném yêu đan cho Thư Thư, chắc hẳn nó sẽ để Tiểu Bạch Đoàn tấn giai trong không gian cơ thể của nó.
“Được thôi.” Thư Thư đáp, sau đó hút Tiểu Bạch Đoàn đang chơi đùa với Vân Linh vào không gian cơ thể, chỉ để lại Vân Linh ngơ ngác ở đó, không biết Tiểu Bạch Đoàn ca ca chạy đi đâu rồi.
Chỉ Dao cũng không dám trì hoãn nhiều, trực tiếp rời khỏi thức hải, đến trước cánh cửa ra ngoài.
Cánh cửa này được đúc bằng Kim Tinh Thạch, loại đá này cực kỳ cứng rắn, bạo lực không thể phá hủy, cần có dị hỏa đặc biệt mới có thể làm tan chảy.
Mà trên cánh cửa này hoàn toàn không có thứ gì, một mảng trơn nhẵn, căn bản không giống có cơ quan.
Chỉ Dao và Bạch Hồ tìm kiếm khắp nơi một lượt, cũng không phát hiện ra bất kỳ công tắc nào có thể mở cửa.