Chỉ Dao chìm đắm trong phương thế giới này, thần hồn bay lên, nàng dọc đường chứng kiến vô số sinh mệnh xuất hiện, vô số sinh mệnh vẫn lạc, tuần hoàn lặp lại.
Thế nào là sinh? Thế nào là t.ử?
Chỉ Dao nhớ tới cái c.h.ế.t ở kiếp trước của mình, lại đổi lấy tân sinh ở kiếp này.
Sinh tức là t.ử, t.ử tức là sinh.
Sinh sinh t.ử t.ử, bất t.ử sao có thể sinh?
Trong lòng Chỉ Dao lúc này đã có thể ngộ đối với sinh t.ử, theo nàng thấy, cái c.h.ế.t của nàng chính là sự sống của nàng, nàng phải sống cho thật tốt, cho dù c.h.ế.t rồi, nàng cũng phải sống cho thật tốt.
Sinh t.ử ý cảnh thành.
Đúng lúc này, trên bầu trời lại đột nhiên giáng xuống Thiên Hỏa, rơi thẳng xuống đỉnh đầu Chỉ Dao.
Phượng Hoàng ý chí theo bản năng hộ chủ, nghênh đón.
Thiên Hỏa hừng hực bốc cháy, bao vây c.h.ặ.t chẽ Phượng Hoàng ý chí.
Chỉ Dao lo lắng ngẩng đầu nhìn Thiên Hỏa, muốn xua tan Thiên Hỏa.
Phượng Hoàng ý chí thống khổ giãy giụa, nhưng vẫn gắt gao nhớ kỹ sứ mệnh của mình, sứ mệnh bảo vệ Chỉ Dao.
“Keng keng!” Bầu trời đột nhiên truyền đến một tiếng kêu, Chỉ Dao ngẩng đầu nhìn lên, liền nhìn thấy một con Phượng Hoàng đang dang cánh bay lượn, toàn bộ bầu trời là một mảnh hồng quang, tôn lên vẻ đẹp tuyệt mỹ của Phượng Hoàng.
Chỉ Dao nhìn đến xuất thần, cảnh tượng này thực sự quá đẹp.
Con Phượng Hoàng kia lượn vòng trên không trung vài vòng, lại đột nhiên lao thẳng về phía Chỉ Dao.
Chỉ Dao cảm nhận được thiện ý của Phượng Hoàng, không hề né tránh, mỉm cười nghênh đón nó.
Thế nhưng Phượng Hoàng lại chui thẳng vào trong thần hồn của Chỉ Dao.
Thần hồn Chỉ Dao đau đớn kịch liệt, suýt chút nữa không trụ vững mà tan biến.
Đúng lúc này, Kim Đan bên trong hài cốt của Chỉ Dao rốt cuộc cũng hấp thu toàn bộ Thần Lôi, bắt đầu lấp lóe những tiếng lách tách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ Dao đang trong cơn đau đớn đột nhiên cảm nhận được một cỗ lực lượng xé rách truyền đến, nàng theo bản năng muốn nắm lấy thứ gì đó, ổn định thần hồn của mình, lại đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy Thiên Hỏa lúc này đã ngưng tụ thành một đóa hoa trong tay.
Lực lượng xé rách kịch liệt truyền đến, Chỉ Dao không thể khống chế nổi bị hút đi, rời khỏi phương thời không kia.
Kim Đan vẫn đang nỗ lực lấp lóe, từng chút từng chút tiêu hao năng lượng Thần Lôi, kéo Chỉ Dao từ thời không viễn cổ trở về.
Không biết qua bao lâu, thần hồn của Chỉ Dao rốt cuộc cũng phục vị, trở về trong hài cốt.
Đúng lúc này, phía dưới Kim Đan trong hài cốt Chỉ Dao đột nhiên toát ra hai luồng khí thể đen trắng, khí thể ngày càng lớn, lại dần dần hội tụ thành một đồ án bát quái.
Hai loại khí thể bắt đầu từ bốn phương tám hướng bao phủ lấy hài cốt của Chỉ Dao, gắt gao bao bọc lấy hài cốt của nàng.
Lúc này huyết châu cũng rốt cuộc khôi phục sức sống, bắt đầu tản ra khí huyết chi lực.
Dần dần, nội tạng, khí huyết, nhục thể của nàng, tất cả đều chậm rãi sinh trưởng trở lại.
Thần hồn Chỉ Dao vẫn còn chìm đắm trong sự thống khổ do Phượng Hoàng ý chí mang lại, căn bản chưa từng lưu ý đến tình huống của bản thân.
Qua một khắc đồng hồ, nhục thân Chỉ Dao rốt cuộc cũng thành hình, khí thể đen trắng dần dần hội tụ tại đan điền, mang đến sinh cơ mới truyền vào tứ chi bách hài của Chỉ Dao.
Đúng lúc này, bầu trời đột nhiên xuất hiện vô số tường vân, thiên tượng của một con Phượng Hoàng xuất hiện, kêu vang trên không trung rồi lóe lên biến mất.
Ngay sau đó, bầu trời giáng xuống tường lộ, bắt đầu tẩm bổ thân thể bị thương của Chỉ Dao.
Đến tận đây, Thiên Đạo rốt cuộc cũng công nhận Chỉ Dao.
T.ử kiếp qua!
Có tường lộ từ trên trời giáng xuống tẩm bổ, thần hồn Chỉ Dao rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, chìm vào một mảnh ấm áp.
Linh giới Phượng Hoàng Khư.
“Lão tổ lão tổ, Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta rốt cuộc lại có thành viên mới rồi!” Phượng Thất vội vàng hoảng hốt chạy tới ngoài viện của lão tổ, còn chưa bước vào đã bắt đầu hét lớn.
Thực sự là huyết mạch Phượng Hoàng nhất tộc quá mức khan hiếm, đã mấy trăm năm rồi không có thành viên mới.