Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 608: Lạc Gia Trợ Trận



“Tiểu nha đầu tu luyện cái gì?” Lạc Dương Lão Tổ nhìn ấn ký hồng liên giữa trán Chỉ Dao, nếu ông đoán không lầm, ấn ký hồng liên kia hẳn là vật của Phật tu.

Chỉ Dao nhất thời không hiểu ý của Lạc Dương Lão Tổ, phản ứng một lúc mới biết ông hỏi mình tu tập cái gì.

“Vãn bối là Kiếm tu.” Chỉ Dao hạ xuống một quân cờ, cười đáp.

Tay Lạc Dương Lão Tổ khựng lại, Sầm Nhi của ông cũng là Kiếm tu.

“Đệ t.ử của Vạn Kiếm Tông?” Lạc Dương ngẩng đầu định định nhìn về phía Chỉ Dao.

“Vâng, vãn bối sư thừa Kiếm Thương Tôn Giả.” Chỉ Dao nghiêm túc đáp lại.

“Hóa ra là đồ đệ của Kiếm Thương.” Lạc Dương Lão Tổ nhớ tới Kiếm Thương, tên kia cũng là một kẻ cực kỳ bao che khuyết điểm, chuyện của Dạ gia lần này, khẳng định cũng sẽ nhúng tay vào.

“Ngươi muốn bảo vệ Dạ gia sao?” Lạc Dương đặt quân cờ xuống, thần sắc nghiêm túc nhìn về phía Chỉ Dao.

“Muốn, vãn bối muốn bảo vệ Dạ gia.” Chỉ Dao ngồi thẳng người, vẻ mặt chân thành nhìn lại Lạc Dương Lão Tổ, đây cũng là mục đích thực sự của chuyến đi này của nàng.

“Ngươi rất khá.” Lạc Dương Lão Tổ lại một lần nữa cười rộ lên, hậu bối như thế này nghĩ đến Sầm Nhi cũng sẽ phi thường thích.

“Lần này, Lạc gia chúng ta sẽ đứng về phía Dạ gia.” Lạc Dương vươn tay lại một lần nữa xoa xoa đầu Chỉ Dao, trong lòng một mảnh dịu dàng.

Chỉ Dao nghe vậy lại không dám tin nhìn về phía Lạc Dương Lão Tổ, nàng còn chưa mở miệng thuyết phục bọn họ, đã đồng ý như vậy rồi sao?

“Đại chiến gia tộc lần này cứ giao cho chúng ta là được, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn đứng nhìn, bình bình an an là tốt rồi.” Lạc Dương nói xong liền lấy ra một chiếc vòng tay trữ vật.

Ông nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng tay một lượt, đây là vòng tay trữ vật Sầm Nhi dùng lúc sinh tiền, là chỗ dựa tinh thần duy nhất của ông trong ngần ấy năm.

Ông nắm lấy tay Chỉ Dao, đeo nó vào cho nàng.

Chỉ Dao kinh hãi, định tháo vòng tay ra, Lạc Dương Lão Tổ lại đột nhiên cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đây là vòng tay từng thuộc về nữ nhi của ta, nhưng nó đã vẫn lạc mấy trăm năm rồi. Nhìn thấy ngươi, ta phảng phất như nhìn thấy nó lúc nhỏ. Ta hy vọng ngươi có thể vĩnh viễn giữ được ánh mắt trong veo như vậy. Bất luận sau này trải qua chuyện gì, đều có thể hạnh phúc.” Lạc Dương Lão Tổ nhìn Chỉ Dao, hốc mắt hơi phiếm hồng.

Ông không hy vọng Chỉ Dao phải trải qua những chuyện tồi tệ, ông hy vọng nàng có thể vĩnh viễn giữ được bản ngã chân thật nhất của mình.

Còn những chuyện khác, có bọn họ gánh vác.

Chỉ Dao có thể cảm nhận được tình cảm của Lạc Dương Lão Tổ đối với nữ nhi của ông. Biết được nữ nhi của ông đã vẫn lạc, trong lòng nàng nhói đau.

Nếu ban đầu mình vẫn lạc, phụ mẫu của mình nghĩ đến cũng sẽ như thế này đi.

Nàng căn bản không dám tưởng tượng, nếu người thân bạn bè của nàng có ai vẫn lạc, nàng phải làm sao.

“Đa tạ tiền bối.” Trong lòng Chỉ Dao một trận động dung, có chút khó chịu.

“Gọi ta một tiếng Lão tổ đi, nếu Sầm Nhi còn sống, hẳn là cũng sẽ có một đứa con gái đáng yêu như ngươi.” Toàn bộ đuôi lông mày của Lạc Dương đều dịu dàng xuống, những thứ từng không có cơ hội trao cho Sầm Nhi, ông đều muốn cho nàng.

“Lão tổ.” Chỉ Dao tòng thiện như lưu gọi, đây là tình yêu thương tha thiết của một người cha già dành cho con gái.

“Ừm.” Lạc Dương Lão Tổ gật đầu, thu hồi bàn cờ.

“Đợi đại chiến gia tộc kết thúc, ta lại dạy ngươi đ.á.n.h cờ.” Lạc Dương Lão Tổ nói xong liền xé rách không gian rời đi, ông muốn đi tìm Lạc gia gia chủ, giao phó chuyện này xuống.

“Thế này thì tốt rồi, muội cũng không cần phải lo lắng nữa.” Lạc Thu Ly nhìn Chỉ Dao, từ tận đáy lòng cảm thấy vui vẻ.

Đây là một chuyện đôi bên cùng có lợi, Dạ gia và Lạc gia của các nàng, đều sẽ ngày càng tốt lên.

“Cảm ơn tỷ, Thu Ly.” Chỉ Dao cười nhìn về phía Lạc Thu Ly, chân thành lên tiếng nói lời cảm tạ.