Cửu U Địa Ngục.
Cửu Minh Tôn Giả đang lật xem tình hình vãng sinh dạo gần đây, ngoài cửa đột nhiên có ba người xông vào, chính là hai tên thủ hạ của ngài, người còn lại thì ở trạng thái hồn phách.
“Chuyện này là sao?” Cửu Minh Tôn Giả kinh ngạc trực tiếp đứng bật dậy. Ngài vừa cẩn thận xem xét hồn phách kia một chút, liền phát hiện hắn vậy mà lại là hồn phách của tu sĩ sau khi vẫn lạc.
“Tôn Giả, chúng ta cũng không biết chuyện gì xảy ra a. Hắn không phải do đại ca nhị ca đón về, mà là tự mình đột nhiên xuất hiện ở giới khẩu, sau đó càng tự mình đi qua cầu Nại Hà, hiện tại đã hoàn toàn mất đi ký ức.” Tên thủ hạ cũng vô cùng buồn bực. Hiện nay có thể tự do ra vào Cửu U Địa Ngục chỉ có quỷ tu bọn họ, những tu sĩ khác căn bản không thể tiến vào.
Cho dù là hồn phách của phàm nhân, cũng phải có quỷ sai đi tiếp ứng mới có thể vào được, mà kẻ này hiển nhiên không phải quỷ tu.
Nhưng hiện tại ký ức của hắn đã hoàn toàn biến mất, bọn họ muốn hỏi rõ ngọn ngành cũng hết cách.
“Có thể tính ra hắn từ đâu tiến vào không?” Cửu Minh Tôn Giả vừa hỏi, vừa tự mình bấm đốt ngón tay tính toán.
“Không thể, hoàn toàn không có một tia dấu vết nào, cứ như vậy lăng không xuất hiện.” Tên thủ hạ cũng đã sớm thử qua, lúc mới nhìn thấy kẻ này, bọn họ đều bị dọa cho hoảng sợ.
Cửu Minh Tôn Giả tính đi tính lại vài lần cũng không thể tính ra hắn từ đâu tới, cuối cùng đành phải bỏ cuộc.
Chỉ là hàng chân mày của ngài nhíu c.h.ặ.t lại, bởi vì chuyện tu sĩ có thể đầu t.h.a.i thực sự là chưa từng nghe thấy!
“Chúng ta đưa hắn đến Trì Vãng Sinh thử xem, xem có thể đưa hắn đi đầu t.h.a.i hay không.” Cửu Minh Tôn Giả cũng sinh lòng hiếu kỳ, ngài muốn xem đây là sự cố ngoài ý muốn, hay là hắn thực sự được đưa tới để đầu thai.
“Vâng!” Hai tên thủ hạ áp giải hồn phách của tên tu sĩ kia đi về phía Trì Vãng Sinh, Cửu Minh Tôn Giả theo sát phía sau.
Dọc con đường dẫn tới Trì Vãng Sinh, khắp nơi đều là những quỷ hồn đang khóc lóc giãy giụa, đây đều là những kẻ tâm nguyện chưa thành, trong lòng ẩn chứa chấp niệm.
Cho dù đã c.h.ế.t, đã mất đi ký ức, nhưng vẫn không buông bỏ được chấp niệm, giãy giụa không muốn đi đầu thai.
Mà bọn họ cũng sẽ không bức bách những kẻ này, do đó những quỷ hồn này cứ năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác khóc lóc t.h.ả.m thiết như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đám người Cửu Minh Tôn Giả đi tới Trì Vãng Sinh. Toàn bộ Trì Vãng Sinh được chia thành vài khu vực, mỗi khu vực dẫn tới một thông đạo đầu t.h.a.i khác nhau.
“Đưa hắn vào ‘Nhân đạo’ đi.” Cửu Minh Tôn Giả liếc nhìn hồn phách của tên tu sĩ kia một cái. Dù sao sinh t.ử của người này cũng không được ghi chép lại, đã tới đây rồi, cũng coi như là duyên phận đã định.
“Vâng!” Hai tên thủ hạ lĩnh mệnh, liền đẩy hồn phách của tên tu sĩ xuống Trì Vãng Sinh.
Hồn phách vừa mới rơi xuống, liền bị Trì Vãng Sinh hút vào trong.
Cửu Minh Tôn Giả vẫn luôn quan sát tình trạng của hắn. Qua một khoảng thời gian, ngài quả nhiên tính ra kẻ này đã đầu t.h.a.i vào một hộ gia đình phàm nhân bình thường.
Trong lòng ngài dâng lên một trận rung động, hai tên thủ hạ cũng có chút ngây ngốc, vậy mà thực sự có tu sĩ có thể đầu t.h.a.i sau khi vẫn lạc!
Chuyện này thực sự là chưa từng nghe thấy, sự chấn động mang lại quá lớn.
Nếu để cho những đại lão trong Tu Chân giới biết được, e rằng sẽ dấy lên một trận tinh phong huyết vũ.
Dù sao nếu biết được phương pháp, lỡ như người thân của mình không cẩn thận vẫn lạc, ít nhất vẫn có thể để cho người đó một lần nữa đầu thai.
Nếu sau khi đầu t.h.a.i lại có cơ duyên trở thành tu sĩ, vậy thì quả thực không dám tưởng tượng, tuyệt đối sẽ dẫn tới một hồi gió tanh mưa m.á.u.
“Chuyện này nhất định phải giữ bí mật, nếu không Cửu U ta lại có một đoạn thời gian không được an ninh rồi.” Cửu Minh Tôn Giả thần sắc nghiêm nghị dặn dò hai tên thủ hạ.
Hai tên thủ hạ vâng dạ, bọn họ cũng hiểu rõ tính nghiêm trọng của vấn đề này.
Cửu Minh Tôn Giả nhìn Trì Vãng Sinh thêm một lần nữa, sau đó liền rời đi. Chuyện này, ngài phải nghĩ cách làm cho rõ ràng mới được.