“Gần đây yêu thú Tây Bắc Vực đang cùng Bắc Vực đại chiến, ta đắc tội Hắc Bạo Hùng, liền bị bắt vào đây.” Chỉ Dao không giấu giếm, trực tiếp nói ra.
“Bắc Vực? Ngươi cũng là người Bắc Vực? Tông môn nào?” Tu sĩ kia đột nhiên có tinh thần, mãnh liệt ngồi thẳng người.
“Vãn bối chính là đệ t.ử Vạn Kiếm Tông.” Chỉ Dao không ngờ vị tiền bối này cũng là người Bắc Vực.
“Lại là đệ t.ử Vạn Kiếm Tông.” Tu sĩ kia lẩm bẩm tự ngữ, có chút dáng vẻ thất hồn lạc phách.
Lúc này hắn mới chú ý tới tu vi của Chỉ Dao, vậy mà hơn ba mươi tuổi đã tiến giai Kim Đan kỳ rồi, khẳng định là đệ t.ử thiên tài của Vạn Kiếm Tông.
“Nha đầu sư thừa người nào?”
“Vãn bối sư thừa Kiếm Thương Tôn Giả.” Chỉ Dao cười cười, như thực trả lời.
“Lại là cao đồ của Kiếm Thương Tôn Giả, khó trách tuổi còn trẻ đã có tu vi cao như vậy.” Tu sĩ kia thở dài một tiếng, tiếp tục nói: “Ta chính là đệ t.ử Thanh Mộc Tông, trước đó nghe đồn Tây Bắc Vực có Linh Vực Chi Hoa, liền chạy tới lịch luyện, muốn tìm kiếm. Ai ngờ đắc tội con Hắc Giao c.h.ế.t tiệt kia, lại bị nhốt ở chỗ này mấy chục năm, thỉnh thoảng đưa chút thức ăn tới, không để ta c.h.ế.t đói!”
“Linh Vực Chi Hoa?” Chỉ Dao nghe vậy cả kinh, loại đồ vật trong truyền thuyết này, làm sao có thể ở Tây Bắc Vực.
Linh Vực Chi Hoa, thực chất chỉ là một loại hoa trong truyền thuyết, cụ thể có hay không, cho tới nay đều không có định luận.
Chỉ là lời đồn xưng, chỉ cần tìm được Linh Vực Chi Hoa, liền có thể thành công trốn khỏi Thần Phong Đại Lục, đi đến Linh Giới.
Chẳng qua Chỉ Dao là không quá tin tưởng có thứ này, suy cho cùng muốn phi thăng Linh Giới, tu sĩ là cần phải độ kiếp.
Cho dù thật sự có thứ này, cũng đa phần là đồ vật tăng lên tu vi, không quá khả năng trực tiếp phi thăng Linh Giới.
“Đúng vậy, ta cũng là ngẫu nhiên chiếm được tin tức, nay xem ra, chẳng qua là một tin tức giả mà thôi.” Tu sĩ kia lắc đầu, lúc ấy bản thân chính là quá xúc động, vừa nghe đến Linh Vực Chi Hoa liền bị choáng váng đầu óc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế giới yêu thú to lớn này, đâu phải là nơi một tu sĩ Kim Đan như mình có thể xông bừa.
“Thì ra là thế.” Chỉ Dao gật đầu, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra đệm hương bồ, lập tức ngồi xuống.
“Mỹ thiếu nữ, đây là ở chỗ nào vậy?” Sau khi Chỉ Dao ngồi xuống liền đem Lão Bạch thả ra, khoảng thời gian này cũng làm nó nghẹn hỏng rồi.
“Địa lao của yêu thú.” Chỉ Dao vuốt ve lông tóc Lão Bạch, sau khi vượt qua t.ử kiếp, nay tình cảm của nàng cùng mấy tiểu gia hỏa càng phát ra thâm hậu.
“Cái gì? Sao cô lại chạy tới nơi này?” Bạch Hồ gấp đến độ nhảy nhót lung tung, địa lao này nó từng có nghe thấy.
Mặc dù nó không phải yêu thú Tây Bắc Vực, nhưng cũng từng nghe phụ thân nó nhắc tới địa lao của yêu thú Tây Bắc Vực.
Nghe nói địa lao này là sau khi thượng cổ đại chiến kết thúc hình thành, về sau liền bị những yêu thú kia vận dụng.
Cũng không phải địa lao này lợi hại bao nhiêu, mà là nó ở trong bầy yêu thú rất lợi hại, bởi vì nó có trận pháp cao giai, người đi vào liền gần như không trốn thoát được.
Điều này ở trong thế giới yêu thú chính là rất lợi hại, suy cho cùng yêu tu biết trận pháp quá ít.
Cho dù là giống như Huyễn Linh Hồ mang theo thiên phú truyền thừa như bọn nó, cũng chỉ biết huyễn trận, trận pháp khác liền hết cách rồi.
“Bị bắt tới chứ sao.” Chỉ Dao bất đắc dĩ dang hai tay, nàng cũng không ngờ đều đã qua t.ử kiếp rồi, bản thân vẫn xui xẻo như vậy.
Xem ra khí vận của bản thân vốn đã không tốt lắm, so với Dạ Chỉ Dao nguyên thân cũng không kém bao nhiêu.
“Vậy cô không bị thương chứ?” Bạch Hồ khẩn trương chạy đến bên cạnh Chỉ Dao, nâng tay nàng lên, nhìn đông nhìn tây, kiểm tra thân thể nàng.