Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 736: Thương Thế Khôi Phục



“Tiểu Triệt, con tỉnh rồi sao?” Liễu Huyễn Tuyết là người đầu tiên nhào tới bên giường, kích động nhìn Nam Cung Triệt.

Chỉ thiếu chút nữa thôi, bà đã mất đi Tiểu Triệt rồi.

“Nương?” Nam Cung Triệt mở mắt ra liền nhìn thấy hốc mắt mẫu thân hơi ửng đỏ, nhất thời có chút không biết mình đang ở nơi nào.

Hắn không phải đang ở Ma Vực sao?

Hắn lại nhìn xung quanh một vòng, liền thấy trong phòng đứng chật kín người.

“Ta đang ở trong huyễn cảnh sao?” Nam Cung Triệt có chút ngốc nghếch lẩm bẩm tự ngữ, hiện tại đầu óc hắn vẫn còn chút không tỉnh táo.

“Trúng cái độc chẳng lẽ làm hỏng luôn đầu óc rồi?” Liễu Huyễn Tuyết nhíu mày, đưa tay sờ trán Nam Cung Triệt.

“Được rồi, Tiểu Triệt mới vừa tỉnh lại, thần thức còn chưa được rõ ràng.” Nam Cung Việt Trạch có chút bất đắc dĩ kéo tay Liễu Huyễn Tuyết về.

Tuyết nhi nhà ông vẫn đáng yêu như vậy, năm xưa ông thích chính là dáng vẻ ngốc nghếch này của bà.

Lúc này Nam Cung Triệt cũng rốt cuộc hoàn hồn, nhớ lại những trải nghiệm trong động phủ trước đó.

Lúc ấy hắn nhìn thấy chiếc ngọc bình kia, có chút tò mò mở ra, kết quả Viêm Độc bên trong đột nhiên bay ra, vừa vặn bị hắn hít vào trong cơ thể.

Sau đó Viêm Độc bắt đầu thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của hắn, đến tận bây giờ nhớ lại, hắn vẫn cảm thấy đau đớn xé ruột xé gan.

“Không sao rồi.” Nam Cung Dục tiến lên kiểm tra thân thể Nam Cung Triệt một chút, phát hiện đã hoàn toàn khôi phục.

Nam Cung Triệt nghe vậy có chút không dám tin, vội vàng nội thị một phen, không ngờ thương thế trong cơ thể lại thực sự khỏi hẳn, một chút dấu vết cũng không lưu lại.

Hắn cũng biết đến Viêm Độc, làm sao có thể dễ dàng khỏi như vậy được?

“Đại ca, vết thương này của đệ?” Nam Cung Triệt ngồi dậy, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Nam Cung Dục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Dạ sư muội.” Nam Cung Dục nhạt giọng đáp.

“Tiểu nha đầu, là ngươi cứu ta sao?” Nam Cung Triệt lúc này mới nhìn về phía Chỉ Dao đang đứng trong đám người.

“Ta chỉ giúp một chút việc nhỏ thôi, chuyến này lấy được Hàn Tuyền còn phải đa tạ Nam Cung sư huynh.” Chỉ Dao mỉm cười, nhìn thấy Nam Cung Triệt đã bình phục, nàng cũng yên tâm rồi.

Trước kia lúc Nam Cung Triệt ở bộ lạc cũng từng cứu nàng một mạng, nàng cứu hắn vốn là chuyện nên làm.

“Ây dô, hiện tại tiểu nha đầu cũng có thể cứu ta rồi, vẫn là ca ca ta dạy dỗ tốt nha!” Nam Cung Triệt khoa trương nói, thương thế vừa khỏi liền có tâm trạng khua môi múa mép.

“Nói bậy bạ gì đó!” Liễu Huyễn Tuyết vươn tay vỗ một cái lên người hắn, khuôn mặt mang theo ý cười trừng mắt nhìn hắn.

“Hắc hắc, con không phải đang nói thật sao.” Nam Cung Triệt hướng Liễu Huyễn Tuyết cười lấy lòng.

“Ta còn chưa tính sổ với con đâu, con giỏi giang rồi nhỉ, không phải nói sẽ không xảy ra chuyện sao? Bảo con bình thường bớt kiêu ngạo đi, con luôn không nghe, lần này chịu thiệt thòi lớn rồi chứ? Nếu không có Dao Dao, con đã không còn được gặp nương nữa rồi!” Liễu Huyễn Tuyết càng nghĩ càng giận, trực tiếp véo tai Nam Cung Triệt.

“Ây dô, nương của con ơi, con sai rồi con sai rồi, sau này không dám nữa. Cha, cha mau quản nương đi, cha xem nương đối xử với cha và nhi t.ử bảo bối thế nào kìa?” Nam Cung Triệt đau đến mức kêu oai oái.

“Nương con làm gì cũng đúng.” Nam Cung Việt Trạch kiên định đứng về phía Liễu Huyễn Tuyết.

Chỉ Dao ở một bên nhìn thấy ba người họ ầm ĩ thành một đoàn, cũng nhịn không được bật cười theo.

Chỉ là khi quay đầu nhìn thấy Nam Cung Dục đứng một bên với khuôn mặt đầy vẻ đạm mạc, trong lòng Chỉ Dao đột nhiên xẹt qua một tia đau lòng.

Nam Cung sư huynh tốt như vậy, lại không cảm nhận được những sự ấm áp và vui vẻ này.

Nàng vươn tay nhẹ nhàng kéo lấy tay Nam Cung Dục, sau đó nắm thật c.h.ặ.t, dường như làm vậy có thể sưởi ấm cho hắn thêm một chút.

Nam Cung Dục cúi đầu, liền nhìn thấy Dạ sư muội đang nở nụ cười ngọt ngào với mình.