“Đa tạ tiền bối.” Bạch Hổ nhận lấy truyền tấn phù, sau khi nói lời cảm tạ liền đi khập khiễng rời đi.
Kiếm Thương nhìn bóng lưng của hắn một lúc, thở dài một hơi. Có đôi khi tình cảm giữa nhân loại và khế ước thú còn sâu đậm hơn cả tình cảm của những người thân bình thường.
Đến thời khắc sinh t.ử, khế ước thú thực chất chưa chắc đã muốn sống một mình.
Ông lắc đầu, một cái chớp mắt liền biến mất khỏi tại chỗ, lúc xuất hiện lần nữa đã ở phía trên cửa ải.
Hai đầu yêu thú cấp cao kia đã sắp bị Lạc Xuyên và Thượng Quan Nam Huyền đ.á.n.h bại, ông cũng không quản tới nữa.
Nhìn xuống phía dưới, ông liền thấy Chỉ Dao và Thất Nguyệt hai người đ.á.n.h đến vô cùng hưng phấn, ngươi một kiếm ta một kiếm phối hợp cực kỳ ăn ý.
Kiếm Thương bất đắc dĩ cười một tiếng, nha đầu này mỗi lần đ.á.n.h nhau đều khá là hung hãn, khác xa với dáng vẻ mềm mại đáng yêu ngày thường.
Cuối cùng, ông nhắm chuẩn một bầy yêu thú không có nhân tu nào ở gần, một kiếm c.h.é.m xuống.
Một kiếm này, trực tiếp c.h.é.m một đám yêu thú thành mảnh vụn, lực xung kích khổng lồ khuếch tán ra bốn phía, làm mọi người giật nảy mình.
Các đệ t.ử không ngờ Kiếm Thương Tôn Giả lại xuất thủ, trong lúc nhất thời tất cả đều vui mừng khôn xiết.
Cảm giác nhìn thấy đồng bạn bỏ mạng thật sự không dễ chịu chút nào.
Kiếm Thương lại c.h.é.m xuống một kiếm nữa. Đã cất công đến đây, ông không hy vọng có thêm nhiều đệ t.ử phải hy sinh vô ích.
Có sự giúp đỡ của Kiếm Thương, khoảng nửa canh giờ sau, yêu thú rốt cuộc cũng bị dọn dẹp sạch sẽ.
Mọi người bắt đầu tự giác dọn dẹp chiến trường. Lần này số lượng đệ t.ử hy sinh không nhiều, tốt hơn rất nhiều so với dự tính của bọn họ.
Đợi đến khi tất cả mọi người dọn dẹp xong chiến trường, Kiếm Thương liền dẫn bọn họ trở về.
Lần này Cửu Đầu Xà cũng đã bị giải quyết, nhiệm vụ của bọn họ cũng đã hoàn thành, một chút yêu thú còn sót lại chính là chuyện của Tây Vực rồi.
“Lần này mọi người đều vất vả rồi, nhiệm vụ trong Thú triều lần này của chúng ta đã hoàn thành, phần còn lại cũng không thuộc quyền quản lý của chúng ta nữa. Các ngươi hãy dẫn đệ t.ử của hai tông môn trở về đi.” Kiếm Thương hướng về phía Lạc Xuyên và Thượng Quan Nam Huyền phân phó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vâng!” Lạc Xuyên và Thượng Quan Nam Huyền đều đồng thanh đáp lời, lần này ra ngoài thời gian cũng không ngắn nữa.
“Nha đầu, con có dự định gì, có theo sư huynh con trở về không?” Kiếm Thương quay đầu nhìn Chỉ Dao, nháy mắt liền thay đổi ngữ khí.
“Không về đâu ạ, con và Thất Nguyệt định đi Tây Vực xem thử, Tư Nhược Trần sẽ dẫn đường cho chúng con.” Chỉ Dao cười cười, nàng không định trở về.
Lần này vừa vặn có cơ hội, đi Tây Vực dạo một vòng, tìm kiếm cơ duyên.
“Ừm, cũng được. Bất quá con đi theo ta một lát đã.” Kiếm Thương nói xong liền dẫn Chỉ Dao vào một căn phòng khác.
Ông tiện tay bố trí một cái cách âm kết giới, sau đó thần thần bí bí nói với Chỉ Dao: “Nha đầu, vi sư cho con xem một bảo bối.”
Ông nói xong liền lấy ra “Linh Vực Chi Hoa”.
“Đây là cái gì vậy ạ?” Chỉ Dao nhìn đóa hoa nhỏ màu trắng tinh khiết trước mắt, có chút khó hiểu hỏi.
Dù sao “Linh Vực Chi Hoa” cũng là vật trong truyền thuyết, nàng cũng chỉ mới nghe nói qua, cũng không biết hình dáng nó ra sao.
“Đây chính là Linh Vực Chi Hoa trong truyền thuyết đấy.” Kiếm Thương mang theo một tia kiêu ngạo nhỏ, đắc ý nói.
“Cái gì? Thật sao ạ?” Chỉ Dao lập tức mở to hai mắt, tò mò nhìn chằm chằm vào đóa hoa nhỏ này.
Đóa hoa này mặc dù linh khí tràn ngập, nhưng căn bản nhìn không ra là thiên địa linh vật.
Thường thì thiên địa linh vật có hình dáng khá độc đáo, hoặc là khiến người ta liếc mắt một cái liền nhận ra không phải phàm vật.
“Thứ này đối với việc tăng lên tu vi có tác dụng vô cùng lớn, đáng tiếc một người chỉ có thể dùng một cánh.” Kiếm Thương có chút tiếc nuối, nếu không thứ này đã có thể giúp tiểu đồ đệ thăng lên Nguyên Anh.
Dù sao dùng thiên địa linh vật không giống như đan d.ư.ợ.c, sẽ không xuất hiện tình trạng căn cơ bất ổn.
“Đến đây, cánh hoa này con cầm lấy, còn có viên nội đan này nữa.”