Tấm vải này có tông màu chủ đạo là màu trắng, nhưng trên đó lại thấp thoáng có những hoa văn, là những đám mây trôi màu đỏ nhạt, là ráng chiều lúc hoàng hôn buông xuống.
Nhẹ nhàng lay động tấm vải, nó liền như một vũng nước chảy trôi.
Dạ Chỉ Dao vừa nhìn đã thích tấm vải này.
Cái này là do mình tự dệt ra, chắc là của mình rồi nhỉ?
Nàng lập tức cười híp mắt, định cất tấm vải đi.
Lúc này, tấm vải trong tay đột nhiên bay ra ngoài.
Dạ Chỉ Dao kinh ngạc, ngẩng đầu lên liền phát hiện giữa không trung đột nhiên xuất hiện một màn sáng, trong đó có một mỹ nhân xinh đẹp đang may y phục.
Tấm vải kia liền bay vào màn sáng, biến thành tấm vải trong tay mỹ nhân.
Dạ Chỉ Dao cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, đứng yên ở đó quan sát từng cử chỉ của mỹ nhân.
Những tấm vải dưới tay nàng được cắt may một cách chính xác, được chế tác thành hình dáng phù hợp.
Không lâu sau, bộ y phục đó đã hoàn thành.
Mỹ nhân cầm y phục trên tay, quay đầu lại mỉm cười với Dạ Chỉ Dao, rồi ném y phục ra.
Dạ Chỉ Dao lập tức đưa tay ra đón lấy, có chút kinh hỉ ôm bộ y phục trong tay.
“Đa tạ.” Dạ Chỉ Dao cảm kích nhìn mỹ nhân.
Mà mỹ nhân kia chỉ khẽ cười, rồi biến mất, màn sáng cũng hoàn toàn tan biến.
Dạ Chỉ Dao cúi đầu, nhìn pháp y trong tay, mới phát hiện đây lại là pháp y cao giai, trên cổ áo của pháp y có thêu một chữ “Chức”.
Mà bộ pháp y này thật sự quá đẹp, Dạ Chỉ Dao không nhịn được lập tức thay nó vào.
Nàng lấy linh kính ra, lúc này mới phát hiện ra rằng mình rất hợp mặc bạch y.
Vốn dĩ dung mạo của Dạ Chỉ Dao thiên về vẻ đẹp diễm lệ, hợp với phong cách yêu kiều hoặc ngự tỷ.
Nhưng do tính cách, khiến nàng trông mềm mại hơn rất nhiều, có một vẻ đẹp phức tạp đối lập.
Nàng nhìn một lát rồi cất linh kính đi, dù sao bây giờ vẫn đang trong thử thách.
Dạ Chỉ Dao cười cười, một chân bước lên bậc thang, tiến về tầng tiếp theo.
Mà nàng vừa rời đi, chiếc máy dệt kia cũng theo đó biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến tầng bảy, Dạ Chỉ Dao nhìn thấy một vùng băng tuyết.
Nàng lạnh đến run lên một cái, vội vàng thả Hỗn Độn Thiên Hỏa ra.
Trong nháy mắt, một luồng hơi ấm truyền đến, khiến nàng dễ chịu hơn rất nhiều.
Trước mắt là một mặt băng đóng băng, bên dưới mặt băng có đủ loại cá bơi lội, còn bên trên thì không có gì cả.
Dạ Chỉ Dao cẩn thận bước một bước, đi lên mặt băng.
Mặt băng này trơn tuột, nếu không phải Dạ Chỉ Dao là người tu luyện, chắc chắn sẽ ngã.
Nàng ngồi xổm xuống, nghi hoặc nhìn những con cá bên dưới, nơi này chỉ có điểm đặc biệt này, chắc chắn mấu chốt nằm ở đây.
Chỉ là tầng này rốt cuộc phải làm gì đây?
Bởi vì nàng phát hiện thử thách của tòa tháp này khác với những nơi khác, những bí cảnh khác thường là rèn luyện chiến lực của tu sĩ, thường là chiến đấu.
Nhưng tòa tháp này dường như thiên về một chữ “ngộ”, nếu nàng đoán không sai, tầng sáu vừa rồi là phần thưởng cho nàng, không phải là cửa ải.
Vậy thì tầng này, là cần nàng ngộ ra điều gì?
Dạ Chỉ Dao có chút phiền não ngồi phịch xuống, bắt đầu nghiêm túc quan sát những con cá này.
Nhìn một hồi lâu, Dạ Chỉ Dao đột nhiên nhớ đến việc câu cá trên băng ở kiếp trước.
Chẳng lẽ là bảo mình câu cá?
Dạ Chỉ Dao vui mừng, dù sao cũng không có việc gì làm, chi bằng thử xem.
Nàng dùng Ly Uyên gõ rất lâu mới gõ ra được một cái lỗ nhỏ.
Nhưng dùng gì để câu cá đây?
Nơi này chắc chắn không giống với việc câu cá thông thường.
Nếu là tu chân, vậy chắc chắn có liên quan đến tu chân, chẳng lẽ là linh lực?
Nhưng linh lực của mình là thuộc tính Lôi, có thể câu được cá sao?
Chính nàng cũng không tin, lỡ như thả xuống làm c.h.ế.t hết cá thì sao?
Phiếu tháng tiếp tục vote lên nhé các bé cưng, vì đại bạo chương, mọi người cùng Oản Đậu cố gắng nhé, hạng hai đã đuổi kịp rồi (·)