“Cái gì? Phải dựa vào gia hy sinh nhan sắc sao?” Bạch Hồ bị dọa nhảy lùi ra xa, vẻ mặt kinh khủng nhìn Chỉ Dao.
“Đúng vậy, yêu thú ở đây là Uyên Ương Thú giống cái, thích nhất là yêu thú giống đực. Cho nên, bây giờ đến lúc kiểm nghiệm mị lực của ngươi rồi.” Chỉ Dao gật đầu, Uyên Ương Thú này nổi tiếng là não luyến ái, chỉ thích dị tính, vừa gặp dị tính liền cái gì cũng không quan tâm nữa.
“Ta... mị lực của ta không cần kiểm nghiệm.” Bạch Hồ khóc không ra nước mắt, nó chính là thiếu chủ của Huyễn Linh Hồ nhất tộc, lại luân lạc đến bước đường phải hy sinh sắc tướng sao?
“Ai, bỏ đi, ngươi không muốn thì thôi vậy. Thế này đi, chúng ta để Tiểu Bạch Đoàn đi, dù sao nó cũng là giống đực.” Chỉ Dao liếc Bạch Hồ một cái.
“Đừng, ta đi ta đi. Tiểu Bạch Đoàn nhỏ như vậy ngoan như vậy, sao cô có thể ra tay được chứ.” Bạch Hồ cõng Tiểu Bạch Đoàn, đề phòng nhìn Chỉ Dao.
Chỉ Dao nhịn cười, con Bạch Hồ ngốc này.
“Nếu ngươi đã quyết định đi, vậy ta liền không làm khó Tiểu Bạch Đoàn nữa, ngươi mau đi đi.” Chỉ Dao hất cằm về phía Bạch Hồ.
Bạch Hồ khóc không ra nước mắt, trong lòng tràn ngập bi phẫn, sau khi đặt Tiểu Bạch Đoàn xuống, nó liền cắm đầu xông vào d.ư.ợ.c viên.
Rất nhanh, Bạch Hồ liền nhìn thấy một đầu yêu thú, chỉ nhìn ngoại hình của nó thôi, Bạch Hồ đã bị dọa sợ rồi.
Uyên Ương Thú mọc ra kỳ xú vô bỉ, cả người toàn là mụn nhọt, mọc một cái đầu vô cùng lớn, thân thể lại rất nhỏ.
Lúc này, Uyên Ương Thú cũng đã phát hiện ra Bạch Hồ, đang trừng đôi mắt to nhìn chằm chằm Bạch Hồ.
Bạch Hồ nháy mắt liền hối hận, nó đúng là ngốc mới đáp ứng Mỹ thiếu nữ.
Uyên Ương Thú ngửi ngửi mùi của Bạch Hồ, phát hiện nó là giống đực, ánh mắt "xoẹt" một cái liền sáng lên.
“Kỉ kỉ cô cô.” Uyên Ương Thú không biết ngôn ngữ của nhân loại, dùng ngôn ngữ giao tiếp của nhất tộc bọn chúng.
“Kỉ kỉ cô cô cái đầu ngươi.” Bạch Hồ khóc không ra nước mắt, nhịn không được mắng ra tiếng.
Đã phải hy sinh sắc tướng, cũng tìm cho mình một kẻ dễ nhìn một chút có được không.
Mẹ kiếp, kẻ trước mắt này thực sự là cay mắt quá a.
Uyên Ương Thú nghe không hiểu ngôn ngữ nhân loại, tưởng rằng Bạch Hồ đang đáp lại nó, tức khắc kích động lao đến bên cạnh Bạch Hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Hồ theo phản xạ có điều kiện lùi lại, nhưng nhìn thấy bảo bối xung quanh, nó liền ngạnh sinh sinh đứng vững.
Uyên Ương Thú này tuy mọc ra xấu xí, nhưng chiến lực lại không yếu.
Bản thân nếu không lừa nó đi, Mỹ thiếu nữ có thể lấy được bảo bối hay không còn chưa biết được đâu.
Nghĩ đến đây, Bạch Hồ liền căng da đầu vươn móng vuốt chạm vào Uyên Ương Thú một cái.
Mà Uyên Ương Thú này quả nhiên giống như lời đồn, toàn thân bắt đầu nổi bong bóng màu hồng phấn, đôi mắt si mê nhìn nó.
Bạch Hồ trong lòng nhả rãnh, Uyên Ương Thú này cũng quá tùy tiện rồi đi, dễ dàng bị lừa như vậy sao?
Thấy nó c.ắ.n câu, Bạch Hồ liền xoay người chạy về một hướng.
Uyên Ương Thú vừa thấy, đâu còn nhớ gì đến d.ư.ợ.c viên nữa, vội vàng đuổi theo.
Chỉ Dao nhìn Bạch Hồ và nó một trước một sau chạy xa, vội vàng đi đến d.ư.ợ.c viên, bắt đầu chọn một số thứ hữu dụng để đào.
Thảo d.ư.ợ.c đào được liền bỏ vào trong d.ư.ợ.c viên tùy thân mà Nam Cung Dục tặng, bên trong còn trồng Hắc Liên hoa lấy được từ Cửu U.
Sau đó nàng hái không ít Linh Cức Sâm, dự định để dành cho bọn Bạch Hồ dùng.
Một số thứ cao giai bị nàng hái đi, những thứ còn lại nàng liền không động đến nữa.
Sau khi rời khỏi d.ư.ợ.c viên, Chỉ Dao liền câu thông với Bạch Hồ.
Sở dĩ nàng bảo nó đi sắc dụ Uyên Ương Thú, chính là vì thuộc tính tra của Uyên Ương Thú.
Nó có vô số tình nhân, ở trong này không biết còn bao nhiêu con nữa đâu.
Nếu như mạo muội xuất thủ, nói không chừng sẽ rước tới một đầu yêu thú mà bản thân không đối phó được.
Còn về Bạch Hồ, hứng thú của Uyên Ương Thú đối với dị tính duy trì không tới một canh giờ, căn bản không cần lo lắng.