Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 895: Kim Sắc Tự Phù



Đúng rồi, thứ mình bỏ qua chính là những kim sắc tự phù này, bản thân vì để tránh bị ảnh hưởng, cố ý toàn bộ hành trình đều nhìn lên bầu trời, không nhìn những tự phù này một cái nào.

Nhưng nếu nó đã được khắc họa trên bậc thang này, thì chắc chắn có ý đồ của nó, bản thân không nên cố ý trốn tránh nó.

Nghĩ đến đây, Chỉ Dao liền định thử một chút, nàng nhìn thẳng vào kim sắc tự phù trên tầng bậc thang thứ hai, cảm nhận được một cỗ choáng váng ập đến, Chỉ Dao cũng nhịn xuống không dời ánh mắt đi.

“Ọe~” Trong nội tâm Chỉ Dao đột nhiên một trận buồn nôn, không nhịn được mà nôn khan, loại cảm giác choáng váng này giống như say xe vậy, thực sự là quá khó chịu rồi.

Nhưng Chỉ Dao không muốn bỏ cuộc, chỉ cần bản thân kiên trì, thì nhất định có thể khắc phục được vấn đề này.

Nàng cố gắng bước ra một bước, lần này cuối cùng cũng bước lên tầng bậc thang thứ hai.

Trong lòng Chỉ Dao vui mừng, hóa ra thực sự có tác dụng.

Nghĩ như vậy, nội tâm nàng nháy mắt tràn đầy động lực, tiếp tục bước lên phía trên.

……

“Sư huynh, nơi này có người!” Đột nhiên, ngôi miếu mà Chỉ Dao đang ở vậy mà lại có người xông vào.

Đó là một nam một nữ hai vị Kim Đan tu sĩ, trong đó nữ tu đang kinh ngạc chỉ vào Chỉ Dao đang đứng bất động.

“Hửm, thực sự có người.” Mắt nam tu sáng lên, chỉ nhìn pháp y của người này và những trữ vật giới chỉ, trữ vật thủ trạc đeo đầy trên tay nàng, liền có thể biết đây là người có tiền.

Sư huynh muội bọn họ đều là tán tu, mỗi ngày đều bôn ba vì vật tư tu luyện, không ngờ lần này lại đưa tới một món quà lớn cho bọn họ.

Xem ra, chuyến này mình đi thật đáng giá a.

“Sư huynh, nàng ta hình như thần hồn ly thể rồi!” Nữ tu cũng có cùng chủ ý với nam tu, hai tròng mắt xoay chuyển không ngừng, đã nghĩ xong cách ra tay rồi.

“Ha ha, sư muội, đúng là trời giúp ta, xem ra lần này, cơ hội phát tài của chúng ta đến rồi.” Nam tu vui vẻ cười lớn, tu sĩ một khi thần hồn ly thể, đó chính là một con cừu non đợi làm thịt, mặc cho mình nhào nặn.

Hai người nhìn nhau một cái, tay cầm linh kiếm trực tiếp vạch về phía cổ Chỉ Dao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai người lộ ra nụ cười nắm chắc phần thắng, nhưng cuối cùng lại đông cứng trên mặt.

Bởi vì ngay lúc công kích của bọn họ sắp rơi xuống người Chỉ Dao, bức tượng Phật kia đột nhiên tỏa ra một đạo kim quang, bao phủ nhục thân của Chỉ Dao lại.

Những công kích đó đ.á.n.h lên màn sáng, trực tiếp liền bị hấp thu, căn bản không khuấy lên được một chút bọt nước nào.

“Chuyện gì thế này?” Nữ tu cao giọng, thanh âm ch.ói tai nói.

“Tượng Phật này đang bảo vệ nàng ta.” Thanh âm nam tu trầm thấp, trong ngữ khí tràn ngập sát khí, không ngờ lại có màn này.

Cảm giác này giống như bị người ta trêu đùa vậy, thực sự là nghẹn khuất.

“Vậy chúng ta làm sao bây giờ?” Nữ tu nhíu nhíu mày, ánh mắt ả đảo quanh trên người Chỉ Dao, vô cùng thèm muốn trữ vật giới chỉ và bộ pháp y kia của nàng.

Pháp y đẹp như vậy, nếu mặc trên người mình, thì sẽ đẹp biết bao?

“Chúng ta xem những thứ khác trước đi, lát nữa lại thử xem sao, ta không tin kim quang này sẽ luôn bảo vệ nàng ta.” Nam tu hừ lạnh một tiếng, nơi này là U Minh Tự, không phải là nơi vui chơi gì.

“Vâng.” Nữ tu bất đắc dĩ gật gật đầu, đây cũng là cách không còn cách nào khác.

Ả bắt đầu đ.á.n.h giá toàn bộ đại điện, ngoại trừ tượng Phật, thì chỉ có nữ nhân này là nổi bật nhất.

Đột nhiên, một đóa Hắc Liên Hoa lọt vào tầm mắt ả.

Trong lòng nữ tu vui mừng, trên mặt lại bất động thanh sắc, giả vờ như vô tình tiến lại gần tượng Phật.

Ả quay đầu nhìn nam tu một cái, phát hiện hắn không chú ý đến nơi này, trong lòng không kìm được sự vui sướng.

Mình sắp có được bảo bối rồi.

Ả cẩn thận từng li từng tí vươn tay về phía Hắc Liên Hoa, sợ bị sư huynh phát hiện.