Mấy ngày nay, nó vẫn luôn phải nướng thịt, căn bản không có lúc nào được ngơi tay, dã thú quanh đây sắp bị Mỹ thiếu nữ bắt sạch cả rồi.
Bạch Hồ đầy vẻ cảnh giác nhìn về phía Quách Thư Di, vô cùng sợ hãi nàng ấy lại la hét đòi ăn thịt, hiện tại nó cứ nhìn thấy thịt nướng là lại đau hết cả đầu.
“Được rồi, bây giờ Thư Di cũng đã biết khống chế khí tức, chúng ta có thể vào thành rồi.” Chỉ Dao cũng biết khoảng thời gian này Bạch Hồ đã vất vả rồi, nên không tiếp tục trêu chọc nó nữa.
Trong khoảng thời gian này nàng cũng từng thử cho Quách Thư Di ăn Tích Cốc Đan, nhưng nàng ấy lại thông minh vô cùng, chỉ ăn mỗi thịt.
Hiện tại xem ra chỉ có thể vào thành xem thử, dù sao có nhiều linh thạch như vậy, không tiêu xài một chút cũng thấy khó chịu.
“Ô! Vào thành thôi!” Bạch Hồ vui vẻ nhảy cẫng lên, cuối cùng nó cũng không phải nướng thịt nữa rồi, lại còn sắp có quần áo mới để mặc.
“Thịt thịt.” Quách Thư Di vươn tay nắm lấy ống tay áo của Chỉ Dao, làm nũng lắc lắc.
“Đi, tỷ dẫn muội đi ăn thịt!” Chỉ Dao hào khí vung tay lên, phóng xuất Vân Linh mang theo các nàng hướng về phía một tòa thành trì gần đó lao đi.
Đến chạng vạng tối, nhóm người Chỉ Dao rốt cuộc cũng tới được tòa thành trì mới, Dạ Quang Thành.
Gần đây còn có một tòa thành trì tên là Nhật Quang Thành, cũng không biết giữa hai nơi này có mối liên hệ gì với nhau không.
Chỉ Dao nộp phí vào thành, mang theo Bạch Hồ và Quách Thư Di nghênh ngang bước vào.
Hiện tại mình có tiền lại có “bối cảnh”, có thể hảo hảo tiêu xài một phen, dù sao Quách Thư Di cũng là nhân vật khiến tu sĩ Hóa Thần kỳ cũng phải đau đầu cơ mà.
Nhan sắc của Chỉ Dao vừa vào thành đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, đặc biệt là một số nam tu sĩ trẻ tuổi, đều dồn hết sự chú ý về phía này.
Còn sự chú ý của Chỉ Dao lại dồn hết vào các sạp hàng dọc đường. Nàng xưa nay vốn không có khái niệm gì về ngoại hình của mình, kiếp này ngay cả soi gương cũng chưa được mấy lần.
Nhận ra ánh mắt của người khác, nàng còn tưởng là do Quách Thư Di đứng bên cạnh mình. Dù sao Quách Thư Di cũng có dung mạo vô cùng xinh đẹp, lại mang theo một tia đáng yêu đơn thuần ngây ngốc.
“Thịt thịt.” Quách Thư Di chu môi, nàng ấy đã lâu lắm rồi chưa được ăn thịt, đói bụng rồi.
“Quần áo, quần áo.” Bạch Hồ nằm bò trên vai Chỉ Dao, vươn đuôi quấn quanh cổ nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chậc, các ngươi một đứa chỉ biết ăn, một đứa chỉ biết mặc, có thấy nông cạn hay không hả?” Chỉ Dao chống hai tay nhỏ lên hông, vừa định cố ý trêu chọc bọn họ một chút, liền nhìn thấy hốc mắt Quách Thư Di đã đỏ hoe.
“Được rồi, các ngươi là đại gia, đi, mua thịt thịt cho muội.” Chỉ Dao đành phải ngoan ngoãn đầu hàng, dắt tay Quách Thư Di bắt đầu đi tìm khách sạn.
Trên mặt Quách Thư Di vẫn giữ nụ cười ngây ngô, ngoan ngoãn đi theo sau Chỉ Dao.
Bạch Hồ thấy thế liền bĩu môi, Mỹ thiếu nữ bây giờ không còn yêu nó nữa rồi, thế mà chỉ quan tâm mỗi Quách Thư Di.
Nó tức giận quay mặt sang một bên, quyết định không thèm nói chuyện với Mỹ thiếu nữ nữa.
Cho đến khi các nàng ngồi xuống trong một gian khách sạn, Bạch Hồ vẫn không thèm để ý tới Chỉ Dao.
Nó trực tiếp nhảy lên một chiếc ghế ngồi xổm xuống, nhìn cũng không thèm nhìn Chỉ Dao lấy một cái.
Thức ăn được dọn lên, Chỉ Dao gắp thức ăn cho Quách Thư Di và Bạch Hồ, lại phát hiện Quách Thư Di ăn vô cùng vui vẻ, còn Bạch Hồ thì căn bản không thèm động đũa.
“Lão Bạch, sao không ăn đi?” Chỉ Dao lo lắng hỏi.
“Hừ!” Bạch Hồ hất cằm lên thật cao, trong lòng vẫn còn đang hờn dỗi.
Nó mới không thèm nói chuyện với nàng đâu.
“Mau ăn đi, ăn xong chúng ta liền đi may quần áo mới cho ngươi.” Chỉ Dao lại gắp thêm một miếng thịt lớn vào bát của nó.
“Thật sao?” Cái đuôi của Bạch Hồ kích động quét qua quét lại.
“Thật mà, mau ăn đi.” Chỉ Dao buồn cười xoa xoa đầu Bạch Hồ một cái, Lão Bạch này sao lại đáng yêu thế không biết.
“Ô!” Bạch Hồ hoan hô một tiếng, dùng móng vuốt chộp lấy miếng thịt bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Còn Chỉ Dao thì trong suốt quá trình giống hệt như đang chăm sóc em bé, liên tục gắp thức ăn cho các nàng.