Nàng ôm chiếc áo lót trong vào phòng. Bùi Ngạn Khanh đang cúi đầu xem hồ sơ vụ án.
Ánh nến phản chiếu trên gương mặt nghiêng của hắn, đôi lông mày thanh tú, sống mũi cao thẳng cùng bờ môi mỏng. Hắn mặc một chiếc áo lót lụa trắng, cổ áo cài kín mít, trông chẳng khác nào một vị Bồ Tát mặt lạnh thờ trong miếu.
Nàng ngắm nhìn vài giây, trong lòng ngứa ngáy khó chịu. Kết hôn được hai năm, thú vui lớn nhất của nàng chính là trêu chọc hắn. Bùi Ngạn Khanh tuy vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng thực chất lại rất dễ đỏ tai. Chỉ cần nàng lại gần, buông vài lời không đứng đắn, vẻ ngoài hắn càng giả bộ bình thản thì đôi tai lại càng đỏ bừng.
Nàng hắng giọng, đặt chiếc áo lên bàn hắn:
"Tướng công, chàng có muốn thử không?"
Bùi Ngạn Khanh ngẩng đầu nhìn qua. Ánh mắt hắn rơi trên chiếc áo màu đỏ tươi, chất vải mỏng tang nhìn thấu được cả bên trong. Đầu mày hắn khẽ giật một cái.
"Bạch Cẩm Yên."
Mỗi khi hắn gọi cả họ lẫn tên, chắc chắn là muốn dạy đời nàng rồi. Nàng cười hì hì tiến lại gần trước khi hắn kịp mở miệng:
"Thiếp đã tỉ mẩn khâu ba ngày đấy. Chàng xem, trên này còn thêu tên của chàng này."
Nàng chỉ vào chữ "Khanh" nhỏ xíu bên trong cổ áo. Mũi thêu không được đẹp lắm, hơi vẹo, nhưng dẫu sao cũng là tấm chân tình.
Bùi Ngạn Khanh khựng lại, giọng trầm xuống: "Ngày nào nàng cũng chỉ nghĩ đến mấy thứ này thôi à?"
Nàng gật đầu: "Đúng vậy."
"..."
Nàng bồi thêm một câu: "Chủ yếu là nghĩ đến chàng."
Tay cầm b.út của hắn hơi chững lại. Nếu là trước kia, nàng chắc chắn sẽ thừa thắng xông lên. Nhưng đúng lúc này, trước mắt nàng bỗng xuất hiện một dòng chữ lửng lơ:
[Ôi trời, nữ phụ lại tới rồi! Nàng ta có biết xấu hổ là gì không thế?]
Nàng sững sờ. Ngay sau đó, càng nhiều dòng chữ hiện ra:
[Nam chính đã phiền đến mức đó rồi, nàng ta còn tưởng mình đáng yêu lắm.]
[Trong nguyên tác, nam chính căn bản không thèm mặc chiếc áo này, vứt thẳng vào chậu than rồi.]
[Đợi đến khi nữ chính Đường Như Tuyết hồi Kinh, nam chính mới biết thế nào là rung động thật sự.]
Nàng cười dần cứng đờ. Nữ chính? Rung động thật sự?
Nàng theo bản năng nhìn về phía Bùi Ngạn Khanh. Hắn rủ mắt tiếp tục xem hồ sơ, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, cứ như thể những lời nàng vừa nói chẳng thể gây ra chút gợn sóng nào trong lòng hắn vậy.
Nàng bỗng cảm thấy chiếc áo lót trong tay nóng rực. Hóa ra những chuyện tình cảm vợ chồng nàng tưởng là thú vị, trong mắt người khác lại là trò mặt dày bám đuôi. Hóa ra mỗi lần hắn im lặng không phải vì ngượng ngùng, mà là vì cảm thấy phiền chán.
Nàng ôm c.h.ặ.t chiếc áo vào lòng, cười gượng: "Lấy nhầm rồi."
Bùi Ngạn Khanh ngước mắt: "Lấy nhầm?"
"Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng xoay người bỏ đi. Giọng hắn vang lên từ phía sau: "Vậy nàng định đưa cho ai?"
Bước chân nàng khựng lại. Những dòng bình luận lướt qua cực nhanh:
[Nam chính chắc chắn thấy hoang đường lắm, nàng ta ngoài bám lấy nam chính ra thì còn có thể đưa cho ai nữa?]
[Nữ phụ sắp cứng miệng rồi đây.]
[Cười c.h.ế.t, kẻ theo đuổi đơn phương cuối cùng cũng lật xe.]
Nàng nắm c.h.ặ.t góc áo, không quay đầu lại: "Cho ch.ó mặc."
Trong phòng yên tĩnh một lát. Một lúc sau, phía sau truyền đến tiếng Bùi Ngạn Khanh đặt b.út xuống:
"Bạch Cẩm Yên."
"Gì thế?"
"Nàng nuôi ch.ó à?"
Nàng: "..."
Nàng không có. Nhưng bắt đầu từ hôm nay, nàng có thể nuôi.
Cuộc hôn nhân này giữa nàng và Bùi Ngạn Khanh là do Hoàng thượng ban hôn. Nhà họ Bùi mấy đời đều là quan văn t.ử tế, Bùi Ngạn Khanh lại càng nổi danh từ sớm. Mười tám tuổi vào Đại Lý Tự, hai mươi tuổi đã trở thành Đại Lý Tự Thiếu Khanh.
Còn nàng? Nhà nàng xuất thân võ tướng. Phụ thân nàng trấn giữ Biên Bắc, mấy người ca ca người nào cũng giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m. Riêng nàng từ nhỏ đã được cả nhà nuông chiều không giới hạn. Trong cầm kỳ thi họa thì chỉ biết vẽ con rùa, còn thơ ca phú lục thì vừa mở miệng là gây trò cười. Những tiểu thư khuê các ở Kinh thành cười nhạo sau lưng nàng, nói Bùi Ngạn Khanh lấy nàng chẳng khác nào nhét thêm một con công lòe loẹt bên cạnh bức tranh Tùng trên núi tuyết.
Nàng nghe thấy cũng chẳng giận. Con công lòe loẹt thì sao nào? Con công lòe loẹt lúc xòe đuôi thì đẹp.
Lần đầu gặp Bùi Ngạn Khanh là vào ngày dự Cung yến. Hắn thay mặt Đại Lý Tự trình hồ sơ vụ án, đứng trên Đại điện, không vội không vàng, lạnh lùng thanh cao như một lớp sương giá. Lúc đó có một tiểu cung nữ sơ ý làm đổ bát canh nóng. Hắn nghiêng người đỡ một cái, một nửa ống tay áo ướt sũng, thế mà chỉ trầm giọng nói một câu: "Không sao."
Lúc đó nàng đã nghĩ, người này bề ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng lại mềm mỏng. Sau đó Hoàng thượng ban hôn, nàng vui sướng đến mức cả đêm không chợp mắt. Sau khi thành thân, nàng thực sự muốn làm một người phu nhân tốt. Chỉ là cách làm của nàng khác người thường. Người khác hầm canh cho tướng công, còn nàng nhét thơ tình chua loét cho Bùi Ngạn Khanh. Người khác giúp tướng công mài mực, còn nàng nhỏ vài giọt hương lộ vào mực của hắn. Người khác dịu dàng hiền thục, còn nàng ngày ngày đổi đủ trò để chọc cho tai hắn đỏ lên.
Nàng cứ nghĩ, Bùi Ngạn Khanh không nói thích là vì người nọ không biết nói. Ngọc dù lạnh đến đâu, ôm ấp mãi rồi cũng sẽ nóng lên thôi.
Thế nhưng bình luận nổi lại bảo không phải:
[Nữ phụ thật biết tìm lý do cho bản thân, nam chính không thích chính là không thích.]
[Nàng ta ngày nào cũng làm loạn như vậy, nam chính về nhà chẳng khác nào chịu hình phạt.]
[Nữ chính Đường Như Tuyết mới là người định mệnh an bài của nam chính. Nàng ấy hiểu những vụ án đó của hắn, hiểu chí hướng của hắn, cũng hiểu cả sự im lặng của hắn.]
Nàng ngồi bên mép giường, nhìn chiếc áo lót trong lòng, bỗng nhiên không cười nổi nữa. Nàng thật sự không hiểu những vụ án đó. Tài liệu trong thư phòng của Bùi Ngạn Khanh, nàng chỉ đọc hai dòng là bắt đầu buồn ngủ. Nàng cũng chẳng hiểu gì gọi là tiết chế. Thích một người, chỉ hận không thể cho cả thiên hạ đều biết. Nhưng nếu sự yêu thích này khiến người khác thấy mệt mỏi thì sao?
Nàng nhét chiếc áo lót xuống đáy rương, rồi gom hết những bài thơ "chua loét" từng viết cho hắn lại. Đến bài cuối cùng, nàng sững người hồi lâu. Trên tờ giấy đó viết:
Nguyện quân như nguyệt, ngã như tinh, dạ dạ lưu quang tương giảo khiết.