Nữ Phụ Buông Bỏ, Nam Chính Hoá Điên

Chương 9



 

 

 

Y phục đỏ thắm làm làn da hắn càng thêm trắng trẻo, cổ áo hơi mở, người bình thường lạnh lùng thanh cao, lúc này vành tai lại đỏ lựng, ánh mắt còn đang cố gắng giả vờ bình tĩnh. Trông chẳng khác nào vị Bồ Tát ngọc bị nàng kéo xuống khỏi bệ thờ.

 

Nàng nhìn đến mức không nói được câu nào.

 

Bùi Ngạn Khanh cứng đờ cả người: "Khó coi lắm sao?"

 

Nàng vội lắc đầu: "Không phải."

 

"Vậy sao nàng không nói gì?"

 

Nàng nuốt nước miếng: "Vì sợ thiếp nói ra lại khiến chàng cảm thấy thiếp chưa từng thấy đời."

 

Dòng bình luận dừng lại một chút:

 

[Nữ phụ thật thà đến mức đáng sợ.]

 

[Ta cũng chưa từng thấy, kể thêm đi.]

 

[Nam chính đỏ mặt rồi! Lại đỏ rồi!]

 

Mặt Bùi Ngạn Khanh quả nhiên đỏ bừng.

 

 

 

Nàng đưa tay móc lấy đai lưng của hắn: "Tướng công."

 

Lông mi hắn run lên: "Ừ."

 

"Trước kia sao chàng không mặc?"

 

Hắn cúi đầu nhìn nàng, giọng rất nhỏ: "Sợ nàng cười nhạo ta."

 

Nàng sững sờ: "Thiếp cười nhạo chàng làm gì?"

 

"Sợ nàng cảm thấy ta không giống dáng vẻ mà nàng thích."

 

Lòng nàng mềm nhũn ra. Hóa ra người này ngay cả chuyện nhỏ nhặt thế này cũng sợ. Nàng nâng khuôn mặt hắn lên: "Bùi Ngạn Khanh, thiếp thích chàng lúc mặt lạnh, cũng thích cả lúc chàng đỏ mặt. Thích chàng giảng án văn, cũng thích chàng lúc không biết nói lời hay. Thích chàng mặc màu trắng, cũng thích cả chiếc áo này."

 

Hắn nhìn nàng, trong mắt như chứa đầy những mảnh sao vỡ.

 

Nàng từng chữ một nói: "Không phải vì chàng giống dáng vẻ nào đó thiếp mới thích chàng. Mà là vì chàng chính là Bùi Ngạn Khanh."

 

Yết hầu hắn chuyển động, đột nhiên cúi đầu hôn xuống. Cách hôn này không giống sự nhẫn nhịn thường ngày của hắn, có chút gấp gáp, có chút rối loạn. Như thể người cuối cùng đã tìm lại được thứ bị mất, vội vã muốn đòi lại tất cả nỗi sợ hãi.

 

Nàng bị hắn hôn đến nhũn cả người, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn. Dòng bình luận trước mắt rối loạn như một nồi cháo.

 

[Hôn rồi! Hôn rồi!]

 

[Chương này ta móc tiền ra xem!]

 

[Đừng che mất chứ, bình luận ơi!]

 

Nàng nhắm mắt lại, lần này không quan tâm bọn họ nói gì nữa.

 

30

 

Sau đó, nàng và Bùi Ngạn Khanh thay đổi cách sống. Hắn vẫn bận, nàng vẫn thích quậy phá. Khác biệt là, hắn đã biết đáp lại nàng.

 

Nàng viết thơ tình chua loét cho hắn, hắn sẽ nghiêm túc phê chú.

 

Ví dụ nàng viết: "Đêm nay trăng sáng người cùng ngắm, chẳng biết tướng công ở nơi đâu."

 

Hắn sẽ viết bên cạnh: "Ở Đại Lý Tự. Giờ thân về nhà."

 

Nàng tức đến mức vo nát tờ giấy. Ngày hôm sau, hắn lại đặt một tờ mới lên bàn trang điểm của nàng.

 

Trên đó là chữ của hắn: "Trăng ở trên trời, người ở trong tim."

 

Nàng nhìn hồi lâu, khóe miệng không sao đè xuống được. Dòng bình luận cũng chua theo.

 

[Sến quá.]

 

[Nhưng mà ngọt quá.]

 

[Bùi Ngạn Khanh, thằng nhóc nhà ngươi lén lút bổ túc lúc nào thế?]

 

Nàng hỏi hắn: "Ai dạy chàng vậy?"

 

Bùi Ngạn Khanh thản nhiên nói: "Tự học."

 

Thư An ở bên cạnh ho sặc sụa.

 

Nàng nheo mắt lại. Ngay trong ngày hôm đó, nàng đã lục được ba cuốn sách mới trong ngăn bí mật ở Thư phòng.

 

[Làm sao để phu nhân mềm lòng].

 

[Sách gối đầu cho nam nhân miệng vụng].

 

[Ba trăm bài thơ tình].

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cuốn nào cũng có b.út phê. Nàng cười đến mức suýt chút nữa lăn xuống đất.

 

Bùi Ngạn Khanh đỡ lấy nàng, gương mặt lạnh lùng, nhưng tai đã đỏ ửng.

 

"Không được cười."

 

Nàng gật đầu: "Được."

 

Sau đó cười càng dữ dội hơn.

 

Hắn nhìn nàng hồi lâu, bỗng nói: "Bạch Cẩm Yên."

 

"Hửm?"

 

"Đêm nay ta mặc bộ đó."

 

Tiếng cười của nàng tắt ngấm. Bùi Ngạn Khanh cuối cùng cũng thắng được một ván.

 

Dòng bình luận: [Chiêu này hiệu nghiệm, ghi chép lại thôi.]

 

31

 

Ngày Đường Như Tuyết đính hôn, nàng cùng Bùi Ngạn Khanh đi chúc mừng.

 

Phu quân tương lai của nàng ta họ Chu, là một vị võ tướng trẻ tuổi hay cười.

 

Trên bàn tiệc, hắn ta lóng ngóng bóc tôm cho Đường Như Tuyết, tuy vụng về nhưng vô cùng nghiêm túc.

 

Đường Như Tuyết miệng thì chê bai, nhưng trong mắt tràn đầy ý cười.

 

Nàng nhìn họ, trong lòng bỗng chốc nhẹ nhõm đi nhiều. Nữ chính hay nam chính, định mệnh hay không, suy cho cùng, mỗi người đều nên có nơi chốn của riêng mình.

 

Trên đường về phủ, nàng tựa vào vai Bùi Ngạn Khanh, cơn buồn ngủ ập đến.

 

Hắn giúp nàng chỉnh lại áo choàng. Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, nàng nghe hắn thấp giọng hỏi: "Buồn ngủ rồi à?"

 

"Ừm."

 

"Ngủ đi, đến nhà ta gọi nàng."

 

Nàng nhắm mắt, bỗng hỏi: "Bùi Ngạn Khanh."

 

"Ừ?"

 

"Nếu một ngày nào đó chàng lại thấy thiếp không thèm để ý đến chàng, chàng tính sao?"

 

Hắn suy nghĩ một lát: "Hỏi cho rõ ràng."

 

"Nếu thiếp không thừa nhận thì sao?"

 

"Hỏi tiếp."

 

"Nếu thiếp bỏ chạy thì sao?"

 

Hắn nắm lấy tay nàng, giọng nói rất nhẹ nhưng vô cùng kiên định: "Đuổi theo."

 

Nàng mở mắt nhìn hắn: "Bùi Thiếu Khanh chẳng phải là người coi trọng quy tắc nhất sao?"

 

Hắn rủ mắt, đầu ngón tay chậm rãi cọ nhẹ lên mu bàn tay nàng: "Trong quy tắc không có ghi, phu nhân bỏ chạy thì không được đuổi theo."

 

Nàng mỉm cười. Dòng bình luận chậm rãi lướt qua:

 

[Đây mới là kết cục mà họ nên có.]

 

[Chẳng ai bắt buộc phải đi theo con đường cũ.]

 

[Bạch Cẩm Yên, đừng sợ, hắn thật sự rất yêu nàng.]

 

Nàng nhìn gương mặt vừa thanh lãnh vừa dịu dàng của Bùi Ngạn Khanh, bỗng thấy những dòng bình luận kia cũng không còn đáng ghét đến thế. Ít nhất chúng đã khiến nàng dừng lại, nhìn thấu những hiểu lầm kia, cũng cho nàng biết rằng, yêu một người không thể chỉ dựa vào đoán mò.

 

Xe ngựa dừng trước cửa Bùi phủ. Bùi Ngạn Khanh bước xuống trước, rồi đưa tay về phía nàng. Nàng đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn. Lần này, không chút do dự.

 

Hắn nắm c.h.ặ.t lấy nàng, như thể nắm lấy món bảo bối mà hắn đã vất vả lắm mới tìm lại được. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn: "Tướng công."

 

"Ừ."

 

"Về nhà xong, lấy bộ áo lót đó ra nhé."

 

Bước chân Bùi Ngạn Khanh khựng lại. Đôi tai hắn đỏ ửng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường: "Bạch Cẩm Yên."

 

"Làm gì?"

 

"Nàng giữ ý một chút đi."

 

Nàng cười tủm tỉm tiến lại gần hắn: "Không đâu."

 

Hắn nhìn nàng, hồi lâu sau mới khẽ bật cười một tiếng: "Được."

 

Ánh trăng phủ đầy mặt phố dài. Nàng nắm tay hắn đi vào trong phủ. Trước kia nàng từng nghĩ, yêu là việc nàng một mình ồn ào chạy về phía hắn. Sau này mới hiểu, có những người nhìn thì lạnh lùng, thực ra đã sớm đứng đợi ở đó từ rất lâu rồi. Chỉ là không dám vươn tay.

 

Thật may, lần này, nàng đã quay đầu lại, và hắn cũng đã đuổi theo tới nơi.