Tôi đầu tiên là ngẩn ra, được cái gì? Rồi lại mơ hồ liếc người gửi tin, ý gì vậy?
Mất hơn nửa ngày mới từ từ hiểu ra. À, à, thì ra là hắn đáp ứng đến với tôi.
Theo lý thuyết tôi vốn nên giống nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết lập tức hí hửng đắc ý lên, nhưng kỳ thực tôi không có, tôi thật sự không có. Tôi chỉ là liếc tin nhắn một cái, lại đ.á.n.h vài ván Yến Vân, mới trả lời hắn một câu “biết rồi”.
Trong lòng tôi đột nhiên có chút trống rỗng, có chút tẻ nhạt vô vị.
Tôi cũng không rõ bản thân làm sao nữa. Tôi luôn cảm thấy sự tình vốn không nên nhạt nhẽo vậy.
Tôi với hắn, với Tưởng Tâm Tri đáng lẽ phải có một hồi kịch cẩu huyết chứ.
Kết quả chỉ vậy thôi á?
Chỉ thế này là hết rồi?
Tôi nhẹ nhàng đạt được thứ mình muốn vậy sao?
Tôi không phục, tôi lại nhắn tin hỏi hắn, tôi nói anh với Tưởng Tâm Tri thì sao? Hai người chia tay rồi á? Chia tay khi nào?
Hắn nói, một tháng trước đã chia tay rồi.
Tôi lại hỏi, vậy hai người cứ thế mà chia tay á?! Anh không giữ cô ấy lại sao? Anh không muốn quay lại với cô ấy sao? Chuyện của hai người cứ thế kết thúc sao!
Hắn bảo: Cứ vậy thôi, không có sau đó.
Không có sau đó... Tôi nhìn mấy chữ ít ỏi trên màn hình, chợt rơi vào một nỗi mất mát khó tả. Như thể trong cái mớ bòng bong của ba chúng tôi suốt thời gian dài, tôi thậm chí còn để tâm đến tình cảm của hai người bọn họ hơn chính họ.
Tôi muốn có được Hứa Tồn Ý, nhưng không muốn dễ dàng có được như vậy!
Trong thiết tưởng của tôi, tôi phải đại chiến ba trăm hiệp với Tưởng Tâm Tri! Tôi phải hóa thân thành nữ quỷ giữa họ! Tôi phải viết nên một đoạn truyền kỳ đại kịch cẩu huyết!
Kết quả một hơi không đề lên nổi, tức nghẹn trong lòng, cứ thế kẹt lại.
Rất nhiều người đều nói với tôi, kỳ thực hai người họ vẫn còn tình cảm, Hứa Tồn Ý không phải thực lòng thích tôi.
Tôi gật gù, rất tán đồng. Hắn nếu không thích Tưởng Tâm Tri, tôi ngược lại mới không vui.
Tôi là một đứa biến thái, không biết các bạn có hiểu không.
Sau này kỳ thực có một đoạn nhạc đệm nhỏ, là chính Hứa Tồn Ý tự mình đăng nhập tài khoản diễn đàn trường, tách riêng tôi và Tưởng Tâm Tri ra, nói tất cả lỗi lầm đều ở thân hắn.
Là hắn di tình biệt luyến, là hắn thay lòng đổi dạ trước, bảo quảng đại quần chúng ăn dưa có gì thì cứ nhắm vào hắn mà nói, đừng để chiến hỏa lan sang hai cô gái.
Tôi ha hả cười, thầm nghĩ thằng cha này cuối cùng cũng có chút đảm đương đàn ông, tuy rằng kỳ thực là cả hai chúng tôi đều rất có lỗi với Tưởng Tâm Tri, không phải mình hắn.
Nhân vật phong vân nói chuyện phân lượng so với một đứa tép riu như tôi lớn hơn. Hướng gió dư luận trong trường có biến hóa vi diệu, bất quá Hứa Tồn Ý quãng thời gian đó thì đúng là gánh phần lớn hỏa lực thật.
Trong lòng tôi thoải mái hơn nhiều.
Hiện tại, chúng tôi kết hôn đã nửa năm.
Tôi lúc này đang lười biếng nằm trên sofa xem phim, Hứa Tồn Ý ngồi xổm xuống mát xa cái chân sưng phù của tôi.
Tay nghề hắn cũng khá, sướng đến tôi cứ hừ hừ suốt.
Săn sóc hiền huệ là của hồi môn tốt nhất của một người đàn ông, phụ nữ chúng tôi ở ngoài xông pha sự nghiệp mệt vậy, về nhà là cần mỹ phu hỏi han ân cần thế này.
Tay Hứa Tồn Ý ấm áp hữu lực, mỗi một huyệt vị đều ấn gãi đúng chỗ ngứa, hắn không chút cẩu thả mà làm chuyện này, như thể đang tiến hành một thí nghiệm tinh vi nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi vừa răng rắc răng rắc ăn khoai tây chiên, vừa nhớ lại chuyện cũ, “Anh thấy anh lúc trước không làm thất vọng Tưởng Tâm Tri sao? Hả? Tôi còn tưởng hai người tình sâu nghĩa nặng lắm, tính toán trường kỳ tác chiến cơ, kết quả không ngờ tâm chí anh lại không kiên định thế, tôi hỏi có một câu mà anh đáp ứng luôn.”
Tôi “xùy” một tiếng: “Chán thế, anh còn kém hơn tôi tưởng nhiều.”
Tôi tấm tắc cảm thán, thấy bóp cũng kha khá rồi, liền thẳng chân gác luôn lên vai hắn, coi như cái gác chân.
Hứa Tồn Ý ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt thâm sâu đen bóng, không nói gì.
Gặp mấy vấn đề thế này, hắn luôn im không nói.
Tôi đoán là hắn cũng biết mình chẳng phải thứ tốt lành, không dám trả lời mấy câu hỏi kiểu này.
Hắn nhàn nhạt hỏi tôi: “Buổi tối muốn ăn gì?”
Hắn vừa hỏi vậy, tôi lập tức hứng lên, chép chép miệng bắt đầu gọi món: “Sườn xào chua ngọt, chân giò chua cay, canh đậu phụ cá trích... Lại thêm phần sữa đông hai tầng đi.”
Hắn gật gật đầu, nhẹ nhàng đặt chân tôi xuống ghế hẳn hoi, đứng dậy đi nấu cơm cho tôi.
Nói thật, kết hôn với Hứa Tồn Ý hơn nửa năm nay, ngày tháng còn thoải mái hơn tôi tưởng.
Gã đàn ông này cái khác thì không ra sao, nhưng lại rất có ý thức phục vụ trong hôn nhân.
Bất kể là ly nước ấm đầu giường buổi sáng, điện thoại tôi không kịp sạc, quần áo hôm sau phải mặc, hay là mấy việc vụn vặt linh tinh trong nhà...
Hắn đều xử lý thỏa đáng, không để tôi phải bận tâm chút nào.
Lương bổng phần lớn đều nộp cả, bất động sản gì gì đó cũng đều ở chỗ tôi, nói thật, tôi sống sướng thật.
Không nhìn ra, cái đồ ch.ó đểu này lại là một anh chàng tiết kiệm cho vợ khoác vỏ trăng hoa.
Cũng tốt, cũng tốt.
Chỉ là... cái đồ này ở trên giường hơi bị cái kia ấy...
Tôi sờ sờ cái eo mềm nhũn của mình, bị cái suy nghĩ tào lao của chính mình làm cho tởm lợm ghê gớm.
Buổi tối trước khi ngủ, tôi cuối cùng chịu hết nổi, vỗ vỗ vai anh bạn này, bảo hắn đừng có “dây dưa” nữa.
Hứa Tồn Ý chống người phía trên tôi, mồ hôi trên người nhỏ xuống mặt tôi.
Trong màn đêm sâu thẳm, tôi cảm nhận được một luồng ánh mắt như thực chất chăm chú vào người mình.
Nói thật, hơi khiếp người.
Cũng không biết gã này có tật xấu gì, cứ thích nhìn chằm chằm tôi thế. Thỉnh thoảng nửa đêm tỉnh giấc, tôi thường phát hiện hắn nằm cạnh tôi, lẳng lặng dùng cặp mắt thâm thúy đó nhìn tôi chăm chăm.
Cuối cùng cũng kết thúc sinh hoạt vợ chồng kịch liệt, tôi mệt rã rời, mơ mơ màng màng bảo hắn, ngày mai mặc cái áo sơ mi xanh nhạt đó đi làm, tôi thích cái đó.
Hắn khẽ giọng nói “ừ”.
Thế là tôi ngủ mất, không thấy được hắn chống tay bên mép giường, lại dùng cái ánh mắt tôi xem không hiểu đó nhìn tôi chằm chằm.
Rất sâu rất sâu, như thể muốn khảm tôi vào một nơi nào đó vậy.
Hắn khẽ hôn lên trán tôi, dường như có chút thống khổ nhắm mắt lại. Hắn nghĩ trong lòng, đã hắn đau khổ như thế, thì cứ để đôi gian phu dâm phụ này vĩnh viễn ở bên nhau đi.
Hắn sẽ không buông tha tôi.
Mãi mãi mãi mãi.