Tình hình hiện tại vô cùng nghiêm trọng, nếu chỉ dựa vào năm người bọn họ thì rất khó có thể trở về căn cứ phương Bắc một cách an toàn. Chi bằng hợp tác với Tiêu Thần để vượt qua giai đoạn khó khăn trước mắt này, đợi đến khi anh ta về lại căn cứ của mình thì... Trong mắt Chử Hiên, một tia sát cơ lạnh thấu xương thoáng lướt qua.
Tiêu Thần trầm ngâm suy nghĩ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, sau đó khẽ bật cười: "Được thôi." Đối với anh, đây là một thương vụ chắc chắn có lời, chẳng có lý do gì để từ chối. Hơn nữa, anh cũng khá đ.á.n.h giá cao con người của Chử Hiên, chính xác hơn thì bọn họ thuộc cùng một kiểu người.
“Vậy thì hợp tác vui vẻ.”
“Hợp tác vui vẻ.”
Thư Sách
"Sáng nay tôi vừa nhận được tin tức, cha tôi chuẩn bị gửi lời mời đến người đứng đầu các căn cứ lớn, cùng đến căn cứ phương Bắc để bàn bạc về việc phòng ngự trong thời kỳ mạt thế, sẵn tiện trao đổi phương pháp sử dụng dị năng." Tiêu Thần chậm rãi chia sẻ thông tin. “Tôi nghĩ đây là thời cơ tốt nhất để anh trở về.”
Ánh mắt Chử Hiên thoáng qua một tia sáng nhạy bén, anh cười trầm thấp: “Vậy thì mọi việc đành phải băm bổ nhờ cậy vào Thần thiếu rồi.”
Tiêu Thần gật đầu: "Đến lúc xuất phát tôi sẽ thông báo cho mọi người sau." Nói xong, không đợi Chử Hiên kịp phản hồi, anh đã bế bổng Lâm Lạc lên rồi sải bước rời đi. Chử Hiên nhìn theo bóng lưng hai người khuất dần, ánh mắt hiện lên một tia nhìn sâu xa khó đoán.
Trở về biệt thự, Tiêu Thần đặt Lâm Lạc ngồi đối diện với mình: "Nói đi, hai người quen nhau thế nào?" Cứ nghĩ đến ánh mắt Chử Hiên nhìn Lâm Lạc lúc nãy là anh lại suýt không kiềm chế được muốn ra tay lấy mạng anh ta.
Lâm Lạc không bỏ lỡ cơ hội liền lên tiếng mách tội: “Còn không phải tại người tên Chử Hiên đó sao, anh ta xấu tính lắm! Lúc ấy anh ta đang bị truy sát, để thoát thân liền kéo em vào cuộc rồi lấy em làm bia đỡ đạn. Cũng may là em nhanh trí ném hai quả l.ự.u đ.ạ.n cay.”
"Em cũng không ngờ Chử Hiên lại dày mặt đến thế, thấy em chạy trốn là bám đuôi theo ngay. Em lại đ.á.n.h không lại nhóm bọn họ, đành phải dẫn họ về căn cứ." Lâm Lạc lén quan sát sắc mặt của Tiêu Thần, thấy anh không có dấu hiệu tức giận mới thừa cơ tỏ ra đáng thương. "Anh ơi, suốt dọc đường đi em bị họ chèn ép ghê gớm lắm, vừa sợ hãi lại vừa ấm ức." Hừ, cô vốn là người rất thù dai, phải để anh trị tội kẻ đã bắt nạt cô mới được.
Tiêu Thần không hề nghi ngờ lời Lâm Lạc nói, vẻ lạnh lùng trong mắt anh thoáng hiện rồi biến mất, anh hừ lạnh một tiếng. Xem ra trên đường đi sắp tới, anh không cần phải để cho Chử Hiên trải qua những ngày tháng quá thoải mái nữa, dám bắt nạt người phụ nữ của anh thì phải trả giá.
Ở bên kia, Chử Hiên - người vừa bị gán cho một tội danh vô căn cứ - bỗng hắt hơi một cái rõ mạnh. Ủa? Chẳng lẽ có ai đó đang nhung nhớ đại thiếu gia này sao?
Sáng sớm tinh mơ, Lâm Lạc đã bị La Nguyệt Nguyệt kéo đi dạo phố. Cô buồn ngủ đến mức hai mắt mở không lên, mơ màng đi theo La Nguyệt Nguyệt lên xe. Tối qua cô bị Tiêu Thần bám lấy suốt cả đêm, thực sự sắp mệt đứt hơi rồi... Anh đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, biết dị năng của cô có thể khôi phục mệt mỏi nên cả đêm không chịu buông tha, nếu không phải thấy cô thật sự buồn ngủ đến mức chịu không nổi thì anh vẫn chưa có ý định dừng lại.
Chiếc xe tiến vào phố Nam Hoa. Lâm Lạc mang theo chiếc thẻ tích điểm mà Tiêu Thần đưa cho. Hiện tại căn cứ đang áp dụng chế độ tích điểm, có thể nhận được thông qua việc làm nhiệm vụ, hoặc đổi bằng nhu yếu phẩm và tinh hạch, ngay cả nhân viên làm việc cho căn cứ cũng được phát điểm tích lũy.
La Nguyệt Nguyệt kéo Lâm Lạc đi thẳng về phía cửa hàng bánh ngọt. Nhìn những chiếc bánh kem tinh tế đầy hấp dẫn, cả Lâm Lạc và La Nguyệt Nguyệt đều sắp thèm nhỏ dãi. Kể từ khi mạt thế diễn ra, họ chưa từng được ăn lại món này, nhìn thấy ở đây đúng là một niềm vui bất ngờ.
Chủ tiệm bánh là một người phụ nữ khoảng ngoài hai mươi tuổi, dáng người mảnh mai, đôi chân dài và vô cùng quyến rũ: “Hai cô gái nhỏ muốn ăn gì nào?”
Lâm Lạc và La Nguyệt Nguyệt quan sát một vòng, cuối cùng quyết định chọn vị sô-cô-la và vị hạt dẻ. Sau khi mạt thế đến, loại đồ ngọt này đã trở thành món hàng xa xỉ, không phải ai cũng có điều kiện để ăn. Chỉ riêng hai miếng bánh ngọt này thôi đã tiêu tốn tới tám mươi điểm tích lũy. Phải biết rằng một người bình thường làm lính có khi ba tháng cũng không kiếm nổi ngần ấy điểm. Lâm Lạc nhìn số điểm vừa bị quẹt thẻ mà lòng có chút xót xa.
La Nguyệt Nguyệt thấy ánh mắt đó của Lâm Lạc liền không nhịn được mà trêu chọc: "Cậu xem cậu kìa, thật là nhát gan, có chút điểm này mà cũng tiếc rẻ. Cậu còn sợ Tiêu Thần không nuôi nổi cậu chắc?" Cả căn cứ này đều do một tay Tiêu Thần quản lý, còn ai có thể giàu có hơn anh được nữa. Huống hồ trước khi ra ngoài, cô còn đặc biệt đến sảnh căn cứ để kiểm tra số dư tích điểm, dãy số dài dằng dặc kia đến mức màn hình máy tính hiển thị không hết, cô nhân viên đưa trả thẻ lúc đó tay còn run bần bật.
Lâm Lạc bị La Nguyệt Nguyệt trêu đến đỏ mặt, chỉ biết cúi đầu ăn miếng bánh trước mặt.
"Nguyệt Nguyệt?" Một giọng nói không chắc chắn vang lên từ phía cửa, người vừa đi ngang qua là Lương Xuyên.
La Nguyệt Nguyệt thấy là Lương Xuyên liền bảo Lâm Lạc đợi mình một chút, rồi đứng bật dậy chạy ra ngoài. Lâm Lạc nhận ra người ở bên ngoài chính là đội trưởng của đội Dã Lang, người từng cùng đi làm nhiệm vụ lần trước. Từ bao giờ mà Nguyệt Nguyệt và anh ta lại thân thiết như thế nhỉ? Lâm Lạc ngửi thấy mùi vị của một mối tình bí mật.
"Anh bảo sao đến nhà tìm em không thấy, hóa ra là đến đây." Lương Xuyên nhéo nhẹ vào má La Nguyệt Nguyệt, giọng điệu vô cùng dịu dàng.
“Em chẳng phải đang cùng cô bạn thân đi dạo phố sao!”
Lương Xuyên nương theo ánh mắt của La Nguyệt Nguyệt nhìn thấy Lâm Lạc, hai người khẽ gật đầu chào nhau.
"Được rồi! Xem ra bạn trai của em hôm nay không có vinh hạnh được hẹn hò cùng cô Nguyệt Nguyệt đáng yêu rồi." Lương Xuyên vờ như thất vọng nói.
"Thôi mà! Tối nay em đến tìm anh là được chứ gì?" La Nguyệt Nguyệt phồng má làm nũng nói.
“Thật sao? Vậy quyết định thế nhé, đừng có cho anh leo cây đấy.”
"Biết rồi, biết rồi, anh mau đi đi." Nói xong, cô đỏ mặt đẩy Lương Xuyên đi tiếp, vì cô đã cảm nhận được ánh mắt trêu chọc đầy ẩn ý của Lâm Lạc từ phía sau. Lương Xuyên bất lực cười nhẹ, nhanh ch.óng cúi đầu hôn nhẹ lên má cô một cái rồi mới quay người rời đi. Mặt La Nguyệt Nguyệt đỏ bừng lên, cô như chú đà điểu chậm chạp bước trở lại tiệm bánh.
Chương 34 Cầu xin
"Nguyệt Nguyệt thân yêu ơi, cậu không có điều gì muốn khai báo với tớ sao?" Lâm Lạc trêu chọc cô bạn thân của mình, hiếm khi thấy được dáng vẻ thẹn thùng này của cô ấy.
“Thì... chuyện là tớ mới quen một người bạn trai, cậu cũng biết anh ấy rồi đó, là Lương Xuyên.”
“Ồ, hai người thành một đôi từ lúc nào thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Hồi đó tớ cứ nghĩ cậu đã gặp chuyện không may, lòng tớ vô cùng đau buồn, suốt chặng đường đi đều là Lương Xuyên chăm sóc và an ủi tớ." Như thể nghĩ đến điều gì đó, gương mặt La Nguyệt Nguyệt tràn ngập vẻ ngọt ngào hạnh phúc. “Chao ôi, nói chung tớ cũng không biết thế nào nữa, thế là tụi tớ ở bên nhau thôi.”
Lâm Lạc thấy cô bạn thân tìm được hạnh phúc của riêng mình thì cũng cảm thấy rất vui mừng: “Khi nào thì chính thức dẫn anh ấy đến ra mắt tụi tớ đây, để tớ còn giúp cậu kiểm tra xem sao.”
“Tạm thời đừng nhé, anh trai tớ vẫn chưa biết tớ đang yêu đương đâu, cậu phải giữ bí mật giúp tớ trước đấy!”
“Được rồi!”
Hai người vừa đi vừa ăn uống suốt cả buổi, đến khi thực sự không thể ăn thêm được nữa mới chịu ra về. Lâm Lạc vừa trở về biệt thự, vừa chạm lưng xuống giường là đã chìm vào giấc ngủ.
Đến chập tối, Tiêu Thần đi vào phòng ngủ thấy Lâm Lạc vẫn đang ngủ say. Dáng vẻ ngủ yên bình với đôi gò má ửng hồng trông giống như một quả dâu tây vừa chín tới, khiến người ta không nhịn được muốn c.ắ.n một cái. Tiêu Thần nuông chiều khẽ vuốt ve má cô, cúi người hôn một cái rồi mới xuống lầu nấu cơm.
"Bé con ngoan nào, dậy ăn cơm thôi." Tiêu Thần gọi khẽ.
Lâm Lạc mơ màng đáp lại một tiếng, hai tay tự nhiên vòng qua ôm lấy cổ anh. Tiêu Thần dịu dàng bế bổng cô đi vệ sinh cá nhân, sau đó lại bế cô xuống phòng ăn tầng một để ngồi vào bàn. Được làn nước mát rửa mặt kích thích, lúc này Lâm Lạc đã hoàn toàn tỉnh táo lại. Cô nhìn thấy trên bàn bày đầy những món ăn mình thích, cơn thèm ăn lập tức bị khơi dậy.
Sau khi ăn no nê, Lâm Lạc tựa vào ghế, thỏa mãn xoa xoa chiếc bụng nhỏ của mình.
"Ăn no rồi sao?" Một tia sáng tối tăm lướt qua mắt Tiêu Thần. Lâm Lạc khẽ ừ một tiếng liền bị anh ôm ngang lưng bế thẳng về phòng ngủ. “Vậy thì đến lượt anh rồi.”
Trận mưa xối xả bên ngoài đã khéo léo che lấp đi những tiếng cầu xin và những lời dỗ dành dịu dàng bên trong căn phòng.
Sớm hôm sau, cơn mưa nhỏ rả rích vẫn đang rơi, bầu không khí oi bức sau một đêm đã bị quét sạch, đón chào mùa thu đầu tiên kể từ khi mạt thế bắt đầu.
Khi Lâm Lạc tỉnh dậy thì nghe được tin tức do La Nguyệt Nguyệt mang đến: Để tuyển chọn ra những nhân tài có dị năng mạnh mẽ, căn cứ đang tổ chức một trận đấu đài, mười người đứng đầu vòng thăng hạng sẽ được đi cùng đến căn cứ phương Bắc để giao lưu học hỏi. Gọi nghe cho hay là giao lưu học hỏi, nhưng thực tế đây chính là một buổi đấu đài giữa các căn cứ lớn nhằm phô diễn thực lực của mình, người chiến thắng tự nhiên sẽ tạo được danh tiếng lẫy lừng, danh lợi song thu. Vì thế trong một khoảng thời gian ngắn, căn cứ trở nên vô cùng náo nhiệt, số người đăng ký tham gia đông không đếm xuể, trước võ đài chật kín người đến xem.
Lâm Lạc cũng đi cùng La Nguyệt Nguyệt đến đó. Lúc này trên đài, hai người đàn ông đang giao đấu quyết liệt, một người hệ Thổ và một người hệ Mộc, hai bên đ.á.n.h trả qua lại vô cùng ngang tài ngang sức.
"Lạc Lạc này, chuyến đi đến căn cứ phương Bắc lần này là do Tiêu Thần nhà cậu dẫn đội đi đúng không?" La Nguyệt Nguyệt hai mắt sáng rực nhìn trận đấu trên đài, nhưng vẫn không quên phân tâm hỏi Lâm Lạc.
“Tớ cũng không rõ nữa, chưa nghe anh ấy nhắc qua chuyện này.”
“Cơ hội hiếm có để góp vui thế này sao có thể bỏ qua được, cậu về nhà hỏi thử anh ấy xem.”
“Được rồi!”
Lâm Lạc xem một lát cảm thấy thật sự tẻ nhạt, liền chào tạm biệt La Nguyệt Nguyệt rồi ra về. Cô không trở lại biệt thự mà đi thẳng đến khu quân sự để tìm Tiêu Thần.
Suốt dọc đường đi không gặp bất kỳ trở ngại nào, cô thuận lợi đến trước cửa văn phòng của Tiêu Thần. Các binh sĩ trong căn cứ cơ bản đều đã quen mặt Lâm Lạc, thấy cô đến, từng người một đều nhiệt tình chào hỏi, cô cũng tươi cười đáp lại tất cả.
Lâm Lạc gõ cửa, sau khi nghe thấy tiếng trả lời của Tiêu Thần liền bước vào trong: “Anh ơi.”
Nghe thấy giọng nói của cô, Tiêu Thần thoáng hiện lên một niềm vui mừng bất ngờ, anh nhanh ch.óng đứng dậy bước đến bên cạnh ôm c.h.ặ.t lấy cô vào lòng: “Không phải đang đi xem đấu đài sao, sao lại qua đây rồi?”
Lâm Lạc đưa tay ôm lại anh, nũng nịu trả lời bằng giọng mềm mại: “Vì em nhớ anh mà.”
Một câu nói khiến Tiêu Thần bật ra tiếng cười trầm ấm đầy quyến rũ, ánh mắt dịu dàng như muốn nhấn chìm đối phương. Anh ghé sát tai Lâm Lạc, mập mờ nói nhỏ: “Nhớ anh đến vậy sao, thế thì tối nay phải cố gắng một chút để anh không xuống nổi giường nhé, chịu không?”
Gương mặt Lâm Lạc nhanh ch.óng đỏ bừng lên, cô thẹn quá hóa giận nhéo vào hông anh một cái: “Anh chỉ toàn nói bậy bạ thôi.”
“Anh nói bậy chỗ nào chứ, chẳng lẽ Lạc Lạc không muốn sao?”
"Anh còn nói nữa là em không thèm để ý đến anh nữa đâu." Lâm Lạc lúc này chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống vì quá ngượng ngùng.
Tiêu Thần thấy trêu chọc cô đã hớp hồn vừa đủ, liền hôn mạnh lên môi cô một cái, sau đó dắt cô gái nhỏ đang đỏ lựng như quả táo chín tiến về phía chiếc ghế làm việc. Lâm Lạc rúc sâu vào lòng Tiêu Thần, thấy anh đang bận rộn nên cũng không làm phiền, cô đổi một tư thế thoải mái hơn rồi lấy cuốn tiểu thuyết chưa đọc xong lần trước ra tiếp tục xem.