Thời gian này, người trong căn cứ ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, thở cũng phải cẩn thận từng chút một, chỉ sợ chọc cho Tiêu Thần không vui. Những binh sĩ đến báo cáo công việc vừa chạm phải gương mặt đen kịt của Tiêu Thần liền sợ hãi không thôi.
Nếu hỏi nguyên nhân là gì, Tiêu Thần cảm thấy gần đây mình đã bị ghẻ lạnh. Từ sau khi Tiêu Hạo Trạch ra đời, toàn bộ tâm trí của Lâm Lạc đều đặt hết lên người con trai. Đừng nói đến chuyện thân mật, ngay cả nửa chiếc giường còn lại của mình cũng bị buộc phải nhường ra, anh đã phải ngủ ở phòng khách suốt một tháng trời rồi.
Nếu không phải đứa nhỏ đó là do chính mình sinh ra, Tiêu Thần hận không thể đem cái củ đậu nhỏ (nhóc con) kia vứt đi cho rồi, dám bá chiếm vợ của anh.
Sự nhẫn nại đã đạt tới giới hạn, Tiêu Thần quyết định không nhịn nữa. Hôm nay anh tan làm từ sớm, trước tiên đi tìm Lưu tẩu, sau đó hai người cùng nhau trở về biệt thự.
Tiêu Hạo Trạch mới một tuổi đặc biệt bám Lâm Lạc, mỗi ngày như một cái đuôi nhỏ, cô đi đâu là nhóc theo đó. Buổi tối đi ngủ chỉ cần Lâm Lạc dỗ, ăn đồ ăn cũng chỉ cần Lâm Lạc đút, Lâm Lạc vừa rời đi là nhóc bắt đầu khóc nháo. Lâm Lạc bất lực chỉ có thể đuổi Tiêu Thần với gương mặt đen kịt sang phòng khách.
Hôm nay Lâm Lạc đang bồi Tiêu Hạo Trạch xem bộ phim hoạt hình nhóc yêu thích, nghe thấy tiếng mở cửa liền quay đầu nhìn thấy Tiêu Thần và Lưu tẩu bước vào.
Lâm Lạc đứng dậy nghênh đón: “Lưu tẩu, sao chị lại qua đây?”
Lưu tẩu cười híp mắt nói: “Chẳng phải là lão gia t.ử nhớ chắt trai rồi sao, đặc biệt bảo tôi qua đây đón chắt nhỏ về ở vài ngày.”
Lâm Lạc nghe nói là yêu cầu của ông nội thì cũng không hoài nghi gì, chỉ là lo lắng Tiêu Hạo Trạch không quen. Cô gọi Tiêu Hạo Trạch lại nói: “Tiểu Trạch ngoan, chào bà Lưu đi con.”
Tiêu Hạo Trạch tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã sở hữu một gương mặt vô cùng tinh tế, đôi mắt ngập nước nhìn về phía Lưu tẩu, dùng chất giọng mềm mại, non nớt mở lời: “Cháu chào bà Lưu ạ.”
Thư Sách
Lưu tẩu nhìn thấy đứa chắt nhỏ đáng yêu đến mức không chịu nổi kia, cả trái tim liền mềm nhũn thành nước. Bà vui mừng bế thốc Tiêu Hạo Trạch lên, không kìm được mà thơm một cái lên chiếc má phúng phính mềm mại kia, giòn giã đáp lại.
“Cục cưng ngoan ngoãn đáng yêu quá, bà Lưu đón cháu qua đó chơi với cụ nội được không nào?”
Tiêu Hạo Trạch hơi có chút trì hoãn (do dự) một chốc, hỏi: “Mẹ cũng đi ạ?”
Còn chưa đợi Lâm Lạc trả lời, Tiêu Thần đã sa sầm mặt nói: “Mẹ con hai ngày này không rảnh.”
Tiêu Hạo Trạch nghe nói phải tách khỏi người mẹ yêu quý, cái miệng liền mếu máo, nước mắt trong mắt nhanh ch.óng lan tràn, nhìn qua là sắp sửa rơi xuống.
Dáng vẻ ủy khuất đến cực điểm này khiến Lâm Lạc và Lưu tẩu xót xa không thôi, Lưu tẩu càng là tung ra mười tám ban võ nghệ để dỗ dành nhóc.
Sắc mặt Tiêu Thần càng thêm đen, anh từ trong lòng Lưu tẩu đón lấy Tiêu Hạo Trạch, bế nhóc đi về phía ban công.
Hai cha con lẳng lặng đối thị (nhìn nhau). Tiêu Hạo Trạch có chút sợ hãi rụt rụt cổ, nước mắt cũng thu hồi trở về.
Tiêu Thần thấy thời cơ liền mở lời: “Tiêu Hạo Trạch, Lâm Lạc là vợ của ba, chỉ có ba mới được bá chiếm cô ấy, những người khác không được, con cũng không được.”
Tiêu Hạo Trạch nhỏ bé nửa hiểu nửa không, không quá rõ ý nghĩa của từ "vợ" là gì. Nhóc kìm nén nỗi sợ hãi đối với ba mình, nhỏ giọng nói: “Nhưng cô ấy là mẹ của con mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiêu Thần kiên định và bá đạo đáp lại: “Là mẹ của con cũng không được.”
Nhìn thấy Tiêu Hạo Trạch lại chuẩn bị rơi nước mắt, Tiêu Thần bất lực day day huyệt thái dương đang đau nhức, bắt đầu tuần tuần thiện dụ (kiên nhẫn dụ dỗ).
“Tiêu Hạo Trạch, ba hỏi con, nếu sau này con có vợ rồi, con trai của con lại đến tranh giành vợ với con, con có đồng ý không?”
Tiêu Hạo Trạch ngước gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu lên, khó hiểu hỏi: “Vợ là cái gì ạ?”
Tiêu Thần khựng lại một chút, mới nhận ra con trai mình mới có một tuổi, cho dù có thông minh đến mấy thì vẫn còn rất nhiều điều chưa hiểu rõ. Anh tiếp tục giải thích: “Vợ là người con yêu thương nhất và muốn bảo vệ nhất trong cuộc đời này.”
Tiêu Hạo Trạch nửa hiểu nửa không gật gật đầu.
“Ba lấy ví dụ thế này nhé, nếu món đồ chơi con thích nhất bị người khác bá chiếm mất, con có đồng ý không?”
Tiêu Hạo Trạch thuận theo tư duy của Tiêu Thần mà nghĩ đến việc món đồ chơi yêu thích của mình bị kẻ khác sở hữu, lập tức lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt tràn đầy sự kháng cự.
Tiêu Thần thấy nhóc đã hiểu, liền nói: “Cho nên ba cũng không đồng ý nhường người mẹ yêu quý nhất cho con đâu, hiểu chưa?”
Cứ như vậy, Tiêu Hạo Trạch tội nghiệp đã bị Tiêu Thần thành công "tẩy não", cho rằng mẹ là thuộc về ba, mình không thể bá chiếm. Thế là nhóc ngoan ngoãn theo Lưu tẩu về nhà cụ nội.
Về sau, Lâm Lạc uất ức phát hiện ra rằng, từ khi Tiêu Hạo Trạch từ nhà ông nội trở về, cái tính bám người của nhóc đã hoàn toàn biến mất. Cô vô cùng buồn bực, không biết vấn đề xảy ra ở đâu. Khi cô nói chuyện này với Tiêu Thần thì chỉ nhận được sự qua loa đại khái của anh. Còn chưa kịp truy hỏi kỹ càng, cô đã bị Tiêu Thần làm cho rối loạn tâm trí — tất nhiên, đó là chuyện của sau này.
Tiêu Thần thấy đứa con trai cản đường rốt cuộc đã đi rồi, anh vội vã bế thốc Lâm Lạc đang còn lo lắng lên, không cho phép cô đặt quá nhiều tâm trí vào người đàn ông khác, kể cả con trai của chính mình cũng không được.
Tâm trí của Lâm Lạc bị cắt đứt, cô khẽ kinh hô một tiếng: “Anh ơi!”
“Ngoan, anh nhớ em rồi.”
Mặt Lâm Lạc đỏ ửng lên, biết thời gian qua mình quả thực đã ghẻ lạnh Tiêu Thần. Cô nhu tình tựa thủy (như nước dòng nước mềm mại) nép vào lòng Tiêu Thần, tùy ý để anh bế về phía phòng ngủ.
Vừa vào đến phòng ngủ, nụ hôn nồng nhiệt và vội vã của Tiêu Thần đã không chút do dự mà hạ xuống.
Ròng rã ba ngày trời, Lâm Lạc ngoại trừ lúc ăn cơm và đi vệ sinh ra thì đều trải qua ở trong phòng ngủ.
Mắt Lâm Lạc đều đã khóc đến sưng vù, nhưng cũng không đổi lại được sự thương xót của Tiêu Thần, trên người cô chằng chịt những dấu vết sau trận yêu đương quá mức điên cuồng.
Đến khi Tiêu Thần rốt cuộc kết thúc mấy ngày hoang đường này, Lâm Lạc toàn thân không còn một chút sức lực nào nữa, thành công hôn mê thiếp đi. Trong khi đó, Tiêu Thần vẫn sinh long hoạt hổ (tràn đầy sinh lực) như cũ. Thấy Lâm Lạc đã ngủ say, anh hôn một cái lên trán cô, xoay người mặc quần áo t.ử tế, tâm trạng cực kỳ tốt tiến về căn cứ để xử lý đống công việc đã tích tụ suốt ba ngày qua.
Thế là người trong căn cứ phát hiện ra, đám mây đen trên mặt vị cấp trên tối cao đã hoàn toàn biến mất. Mọi người nghe thấy tin này đều hoan hân cổ vũ, thầm cảm tạ trời đất.