Tiêu Thần ôm c.h.ặ.t cô gái nhỏ trong lòng, cố gắng bình ổn lại. Bây giờ vẫn chưa phải lúc. Cứ đợi thêm đi, đợi khi về đến căn cứ, cô muốn trốn cũng không được.
Khi Tiêu Thần và Lâm Lạc quay lại phòng làm việc, mọi người đã đi ngủ, chỉ có Tôn Hướng đang gác đêm. Lâm Lạc lấy ra một tấm ga trải giường và gối, trải xuống sàn chuẩn bị ngủ. Chợt nhớ đến viên tinh hạch có được hồi chiều, cô vẫy tay ra hiệu cho Tiêu Thần lại gần.
Khóe môi Tiêu Thần nhếch lên một nụ cười tà mị: "Lạc Lạc đang rủ anh ngủ chung đấy à?"
Mặt Lâm Lạc đỏ bừng, người đàn ông này không thể đứng đắn chút được sao?
"Anh lại đây thử cái này xem." Lâm Lạc lấy viên tinh hạch ra, đặt vào tay Tiêu Thần, bảo anh thử hấp thụ.
Tiêu Thần nghi hoặc nhìn cô, không nói gì mà cẩn thận cảm nhận viên tinh hạch, phát hiện bên trong chứa đựng một luồng năng lượng rất giống với dị năng trong cơ thể. Anh khẽ giật mình, thử đưa dị năng của mình bao bọc viên tinh hạch. Lập tức, một luồng năng lượng nhanh ch.óng bị hút vào cơ thể, dung hợp và tăng cường dị năng sẵn có.
Trong lòng anh chấn động, nhưng bề ngoài không để lộ chút thay đổi nào. Tinh hạch có thể hấp thụ đồng nghĩa với việc dị năng có thể mạnh lên, con người sẽ có hy vọng sinh tồn.
Lâm Lạc thấy anh không có phản ứng gì liền sốt ruột hỏi: "Sao rồi? Có cảm giác gì không?"
Đôi mắt đen láy của Tiêu Thần nhìn chằm chằm Lâm Lạc, không nói lời nào. Chậc, xem ra cô gái nhỏ này giấu anh không ít chuyện đâu. Bị anh nhìn đến chột dạ, Lâm Lạc hoảng hốt đưa mắt nhìn dáo dác xung quanh.
Tiêu Thần thấy bộ dạng của cô thì bật cười. Anh xòe lòng bàn tay đầy bột phấn ra hiệu cho cô tự xem. Lâm Lạc vừa nhìn đã biết anh hấp thụ thành công, cô phấn khích suýt reo lên, nhưng sợ đ.á.n.h thức người khác nên vội vàng bịt miệng lại.
Nhìn dáng vẻ hào hứng của cô, Tiêu Thần ghé sát tai cô thì thầm: "Về nhà sẽ tính sổ với em."
Lâm Lạc như bị dội gáo nước lạnh, lập tức xìu xuống.
### Chương 11: Nguy cơ
Cô né tránh bằng cách nằm phịch xuống, quay lưng lại nhắm mắt vờ ngủ. Tiêu Thần khẽ cười, nằm xuống bên cạnh rồi vươn tay ôm cô vào lòng. Cơ thể cô cứng đờ, cựa quậy một chút không thoát được bèn cấu anh một cái. Người đàn ông không phản ứng, Lâm Lạc đành cam chịu nhắm mắt, tùy anh muốn làm gì thì làm. Một đêm trôi qua bình yên.
Buổi sáng, Lâm Lạc lấy một chiếc bếp ga và bình ga từ trong không gian ra để nấu một nồi mì thơm phức, nguyên liệu rất phong phú, ai ngửi thấy cũng thèm chảy nước miếng.
Cả nhóm đang cắm cúi ăn sáng thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Tiêu Thần liếc nhìn đồ ăn trên bàn, đứng dậy bước ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.
Nhóm Lưu Hưng ngửi thấy mùi thơm bay ra liền nuốt nước bọt. Bọn họ ăn không đủ no, vậy mà những người bên trong lại được ăn đồ nóng hổi thơm lừng. Có người lộ vẻ ghen tị, kẻ lại hiện rõ sự tham lam. Tuy mỗi người một tâm tư, nhưng họ đều công nhận đám người này thực sự rất mạnh. Nếu có thể bám theo nhóm người này thì không những an toàn được bảo đảm mà chắc cũng được chia cho chút đồ ăn.
Không đợi lâu, thấy Tiêu Thần bước ra, Lưu Hưng lập tức xum xoe tiến lại: "Ngại quá, làm phiền các anh rồi. Tôi chỉ muốn hỏi xem mọi người có dự định gì tiếp theo không? Năm người chúng tôi muốn đi theo các anh, không biết ý anh thế nào?"
Ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Thần lướt qua mấy người họ. Trần Kiều vội co rúm lại nấp sau lưng người khác, sợ bị người đàn ông đáng sợ này chú ý.
"Không tiện." Nói xong, anh quay vào gọi La Quân Trạch ra.
La Quân Trạch bất đắc dĩ bước ra ngoài khách sáo qua loa với năm người kia, chỉ rõ vị trí của căn cứ chính phủ và các căn cứ dân gian xung quanh để họ tự đi. Mặc dù đang làm nhiệm vụ ở ngoài nhưng điện thoại vệ tinh vẫn hoạt động nên họ vẫn cập nhật được tin tức từ căn cứ. Nhóm Lưu Hưng thấy đối phương không có ý định mang theo mình thì đành bỏ cuộc, tính toán cách khác.
Sau khi ăn xong bữa sáng, mọi người vạch ra tuyến đường rồi xuất phát. Nếu không có gì bất trắc, buổi chiều họ sẽ đến được thành phố H.
Trên đường đi ngang qua mấy trạm xăng lớn, cả đội dọn dẹp sạch sẽ tang thi. Lâm Lạc đang thu thập xăng dầu, mặc dù trong không gian đã có khá nhiều nhưng thứ này tích trữ bao nhiêu cũng không thừa, xăng dầu sau này sẽ ngày càng khan hiếm. May mắn là họ gặp được năm chiếc xe bồn chở đầy xăng, Lâm Lạc lập tức thu tất cả xe lẫn xăng vào không gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thấy xăng thu thập đã hòm hòm, Tiêu Thần ra lệnh cho mọi người tìm kiếm tinh hạch trong đầu tang thi, nói vật này có ích, lý do sẽ giải thích sau. Sau một hồi tìm kiếm, họ đào được mười mấy viên tinh hạch. Hiện tại vẫn chưa gặp tang thi mang thuộc tính, viên tinh hạch trong suốt này ai cũng có thể hấp thụ, chỉ là năng lượng bên trong không tinh khiết bằng. Tang thi cấp càng cao thì tinh hạch càng thuần, dị năng giả hấp thụ tinh hạch cùng thuộc tính sẽ dễ thăng cấp hơn.
Trải qua mấy ngày rèn luyện, dị năng kép của Tiêu Thần đã đạt đến đỉnh phong cấp ba, dị năng hệ Hỏa của La Quân Trạch chạm ngưỡng cấp hai, những người còn lại đều ở đỉnh phong cấp một.
Buổi chiều, đội ngũ thuận lợi tiến vào địa phận thành phố H, chạy thẳng về hướng ngoại ô. Kho v.ũ k.h.í được cất giấu dưới tầng hầm của một nhà máy chế biến thực phẩm. Trước khi mạt thế nổ ra, để che mắt thiên hạ, chính phủ đã cố ý chọn địa điểm này.
Đến nơi, Tiêu Thần dùng dị năng tinh thần cẩn thận dò xét nhà máy. Để tìm được kho v.ũ k.h.í, họ bắt buộc phải đi vào từ bên trong. Vị trí vô cùng bí ẩn, nhưng nhờ ông nội đã miêu tả chi tiết trước đó nên tìm kiếm không quá khó khăn. Tuy nhiên, tình hình hiện tại có chút rắc rối. Số lượng tang thi bên trong không nhiều, nhưng sợi tinh thần lực của Tiêu Thần lại cảm nhận được sự nguy hiểm rình rập. Có một thứ rất khó nhằn đang ẩn nấp bên trong, dù dò xét một vòng anh vẫn chưa phát hiện ra.
"Lạc Lạc, vào trong đó nhớ theo sát anh, không được chạy lung tung biết chưa?" Tiêu Thần hôn nhẹ lên trán Lâm Lạc, dặn dò. Dù bên trong nguy hiểm nhưng anh càng không yên tâm khi để cô ở bên ngoài, giữ cô bên cạnh mới an lòng.
Lâm Lạc khẽ vâng một tiếng, ngoan ngoãn để anh nắm tay dắt xuống xe. Đợi mọi người chuẩn bị xong xuôi, cô tiện tay thu luôn hai chiếc xe vào không gian.
Sau đó, cả đội thận trọng tiến về phía cổng nhà máy. Cánh cổng sắt lớn đã bị khóa trái từ bên trong. Tôn Hướng vung một sợi dây leo quấn lên tường, mượn lực trèo qua. Anh cẩn thận quan sát xung quanh, không thấy bóng dáng tang thi nào, chỉ có chút động tĩnh phát ra từ phòng bảo vệ. Tôn Hướng đáp đất nhẹ nhàng, chậm rãi tiến lại gần thì phát hiện có một con tang thi đang bị kẹt trong phòng, chắc hẳn là bảo vệ trực ca trước mạt thế. Thấy nó tạm thời không thể thoát ra ngoài, anh mặc kệ nó, chạy đến mở khóa cổng sắt cho mọi người vào.
Thư Sách
Vào bên trong, họ nhận thấy khuôn viên nhà máy rất rộng lớn với vài nhà kho cỡ lớn. Tiêu Thần dẫn cả đội tiến về phía một nhà kho không bắt mắt ở góc phải. Bên trong kho chất đầy các loại thịt hộp xếp thành từng chồng cao ngất. Trên mặt đất vương vãi những vệt m.á.u đen ngòm, nhưng tuyệt nhiên không thấy một cái xác nào. Tiêu Thần che chở Lâm Lạc, cẩn trọng đi sâu vào bên trong. Lâm Lạc căng thẳng ngó nghiêng xung quanh, lo sợ có con tang thi nào đột nhiên lao ra.
Mọi người đều nhận ra sự bất thường của nơi này. Quá yên ắng, không có gì cả lại càng khiến người ta sợ hãi.
Tiêu Thần khẽ nhắc nhở: "Nơi này rất nguy hiểm, mọi người nâng cao cảnh giác!"
Đột nhiên, một luồng lửa phóng thẳng về phía họ. La Nguyệt Nguyệt nhanh ch.óng ngưng tụ một bức tường nước chắn ngang, nhưng do cấp độ dị năng thấp hơn đối thủ nên chẳng mấy chốc tường nước đã vỡ tan vì cạn kiệt năng lượng. La Quân Trạch thấy vậy liền kéo em gái ra sau lưng, thuận tay ném một quả cầu lửa trả đũa, nhưng con quái vật đã né được.
Lúc này, mọi người mới nhìn rõ đó là một người đàn ông trung niên mặc vest, trông giống một vị lãnh đạo trước mạt thế. Tuy gương mặt xanh xao tím tái nhưng quần áo vẫn khá chỉnh tề. Việc nhà kho này không có lấy một con tang thi nào chắc hẳn là kiệt tác của ông ta, có lẽ tất cả đều đã bị ông ta nuốt chửng. Nhờ đó mạt thế mới bùng nổ vài ngày mà ông ta đã tiến hóa lên cấp ba.
Thừa dịp con tang thi chưa kịp phản ứng, cả đội liền tung hàng loạt đòn tấn công vào nó. Nhưng ngoại trừ dị năng của Tiêu Thần là có hiệu quả, đòn của những người còn lại chỉ gây ra được vài vết xước ngoài da, hoàn toàn vô dụng. Chẳng mấy chốc, mấy người trong đội đều đã bị thương, chỉ có Lâm Lạc được Tiêu Thần bao bọc kín kẽ phía sau là không hề hấn gì.
Tiêu Thần quyết đoán ra lệnh cho mọi người tìm chỗ nấp, một mình anh ở lại đối phó với con tang thi để có thể bung hết sức mạnh mà không phải vướng bận. Anh siết c.h.ặ.t t.a.y Lâm Lạc một cái, sau đó đẩy cô về phía đồng đội, ra hiệu cho họ bảo vệ cô. Tuy rất lo lắng nhưng Lâm Lạc biết đây không phải lúc nhõng nhẽo, cô ở lại chỉ làm vướng chân anh. Nói khẽ một tiếng "cẩn thận", cô nhanh ch.óng chạy theo đồng đội tìm chỗ ẩn nấp.
### Chương 12: Kho v.ũ k.h.í
Thấy mọi người đã an toàn, Tiêu Thần lập tức lao vào giao chiến với con quái vật. Trong chốc lát, ánh sáng của sấm sét và lửa đỏ đan xen nhau sáng rực cả nhà kho.
Anh vừa né tránh những quả cầu lửa của nó vừa liên tục phóng sét bổ xuống. Tiêu Thần tập trung tinh thần lực hội tụ thành một cây kim, nhân lúc con tang thi sơ hở liền đ.â.m thẳng vào hệ thần kinh trung ương của nó. Chuyển động của nó lập tức trở nên chậm chạp. Chớp lấy cơ hội, Tiêu Thần ngưng tụ một quả cầu sét khổng lồ giáng thẳng xuống đầu con quái vật, chẻ nó ra thành tro bụi.
Tiêu Thần hơi kiệt sức. Anh không ngờ tang thi cùng cấp lại mạnh hơn con người nhiều như vậy. Nếu không nhờ có dị năng tinh thần hỗ trợ, e rằng hôm nay anh đã phải bỏ mạng tại đây.
Thấy bên ngoài không còn động tĩnh, nhóm Lâm Lạc lo lắng thò đầu ra quan sát. Nhìn thấy Tiêu Thần đã giành chiến thắng, Lâm Lạc thở phào nhẹ nhõm. Cô nhanh ch.óng chạy về phía anh, trong nụ cười cưng chiều của Tiêu Thần, cô nhảy phốc lên người anh, hai chân quặp ngang eo, hai tay vòng qua ôm c.h.ặ.t lấy cổ, cảm nhận hơi ấm và hơi thở của anh.
Tiêu Thần vòng tay đỡ lấy m.ô.n.g cô gái nhỏ. Thấy cô hiếm khi nhiệt tình như vậy, trong lòng anh tràn ngập niềm vui sướng. Nhóm La Quân Trạch bước ra, thấy đội trưởng bình an vô sự thì đều nhẹ nhõm. Sự ăn ý nhiều năm giúp họ không cần nói gì, tự hiểu là được.
Lâm Lạc cứ bám dính lấy Tiêu Thần không chịu buông. Cô nghĩ mình xong đời thật rồi, cô nhận ra bản thân quan tâm đến Tiêu Thần nhiều hơn cô tưởng tượng, sợ anh xảy ra chuyện, sợ không bao giờ được gặp lại anh nữa. Nếu anh thực sự có mệnh hệ nào, chắc cô sẽ phát điên mất.
La Nguyệt Nguyệt nhìn bạn thân dính c.h.ặ.t lấy người đàn ông kia, không có tiền đồ gì cả thì nhịn không được trêu chọc: "Lạc Lạc ơi, có cần tớ tìm cho hai người cái giường không?"
Nghe giọng điệu trêu ghẹo của Nguyệt Nguyệt, lại nhìn biểu cảm đầy mờ ám của mọi người xung quanh, Lâm Lạc lúc này mới sực tỉnh nhận ra mình vừa làm chuyện gì trước mặt đám đông. Cô giật nảy mình như bị bỏng, vội vàng tụt xuống khỏi người Tiêu Thần rồi ngượng ngùng trốn tịt ra sau lưng anh.