Lúc này, thứ mà Vân Niệm soi ra cũng đã hiện rõ trong Hoa Dung Kính. Nàng chăm chú nhìn, Thanh Nhiên cũng liếc theo, chỉ thấy trong gương… lại là một bát cơm trắng đơn giản.
“Cơm… cơm trắng?” Có người xung quanh kinh ngạc nói: “Sao lại có người soi ra là cơm trắng chứ, chẳng lẽ mấy ngày nay nàng ta đều đang… ăn cơm?”
“Ta hình như có nghe nói hôm qua ở Linh Thực Đường có một nữ tu từ chiều ăn đến tận lúc đóng cửa, chẳng lẽ là nàng ta?”
“Nàng ta không phải người của Vân gia sao, sao lại… đặc biệt như vậy…”
Mọi người xì xào bàn tán, còn Vân Niệm nhìn bát cơm trắng trong gương thì gật đầu hài lòng, sau đó buông tay Thanh Nhiên ra.
Bị buông tay đột ngột, Thanh Nhiên còn có chút đứng không vững. Rất nhanh nàng lấy lại tinh thần, nhớ tới chuyện vừa rồi mình soi ra hình ảnh Lý Như trong Hoa Dung Kính, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Ngay sau đó, một luồng linh lực từ tay nàng bùng lên, hung hăng đ.á.n.h về phía Hoa Dung Kính. Chỉ nghe một tiếng “choang”, chiếc gương lập tức vỡ tan, vô số mảnh vụn rơi vãi khắp nơi.
Ánh mắt Vân Niệm khẽ động, nhìn về phía Thanh Nhiên đang đầy vẻ tức giận, không khỏi nhớ lại chuyện sáng hôm qua khi nàng vừa trở về đã chạm mặt Thanh Nhiên trước cửa nhà.
Quả nhiên nàng ta đã làm chuyện gì đó khuất tất.
Nhưng Vân Niệm không muốn xen vào, liền xoay người định đi về chỗ ở của mình. Không ngờ vừa quay đi, đã bị người phía sau giữ c.h.ặ.t vai lại.
“Muốn đi à?” Sắc mặt Thanh Nhiên khó coi đến cực điểm, nàng đang có một bụng lửa không chỗ trút.
Các nữ tu xung quanh thấy Thanh Nhiên giữ Vân Niệm lại, trong đầu đều nghĩ lần này Vân Niệm chắc chắn gặp xui xẻo rồi. Tuy môn quy cấm đệ t.ử tùy tiện đ.á.n.h nhau, nhưng ở Phù Cầm Phong, phong chủ chính là luật lệ, mà Thanh Nhiên lại là nghĩa nữ của phong chủ. Trước đây từng có người chọc giận nàng, bị đ.á.n.h đến nửa tàn phế mà cũng không dám lên tiếng. Giờ xem ra Vân Niệm cũng khó tránh khỏi một trận đòn. Thanh Nhiên đã đạt đến Luyện Khí tầng chín, còn Vân Niệm chỉ mới Luyện Khí tầng năm, lần này đúng là có trò hay để xem.
Vân Niệm khẽ động mi, quay đầu nhìn Thanh Nhiên, giọng điệu bình thản mà lạnh nhạt: “Còn chuyện gì nữa không?”
Thấy dáng vẻ này của Vân Niệm, cơn giận trong lòng Thanh Nhiên càng bốc lên dữ dội. Nàng thật muốn ra tay đ.á.n.h cho nàng một trận, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù sao Vân Niệm cũng là người của Vân gia, trong nội môn còn có Vân Nguyệt Nga là tộc tỷ của nàng, cũng không tiện làm lớn chuyện. Bỗng nhiên ánh mắt nàng xoay chuyển, nhớ lại hướng Vân Niệm vừa đi về rõ ràng là từ Dịch Tuyền, trong mắt liền lộ ra một tia cười lạnh.
“Người mới, nếu ta đoán không sai, mấy ngày nay cứ đến tối là ngươi lại đi Dịch Tuyền, đúng không!” Thanh Nhiên cao giọng nói.
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức im lặng đến mức kỳ lạ, tất cả ánh mắt đều dồn về phía Vân Niệm.
“Ừ.” Vân Niệm thản nhiên đáp, rồi cúi mắt nhìn bàn tay Thanh Nhiên đang đặt trên vai mình, “Bỏ xuống.”
Ngay khi Vân Niệm thừa nhận, xung quanh lập tức bùng nổ những tiếng bàn tán.
“Cô ta thật sự đã đến Dịch Tuyền sao? Sao còn có thể bình yên như vậy?”
“Nơi đó không sạch sẽ chút nào, nghe nói trước đây có bốn vị sư huynh đi dò xét, trong đó hai người gặp nạn đến giờ vẫn phải nhờ y tu chữa trị!”
“Lại còn không tìm ra được rốt cuộc là thứ gì đang gây họa, vậy mà Vân Niệm dám đi vào?”
“Quan trọng là nàng ta còn nguyên vẹn đi ra!”
“Hay là nàng ta thật sự nguyên vẹn đi ra, hay đã bị thứ gì đó bám vào rồi, mọi người phải nhìn cho kỹ đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này, Thanh Nhiên chậm rãi buông tay khỏi vai Vân Niệm, khoanh tay trước n.g.ự.c, ngẩng cằm cười lạnh nói.
Lời nàng vừa dứt, tiếng bàn tán lại càng rộ lên.
Vân Niệm xoay người lại, đối diện Thanh Nhiên: “Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?”
“Ta đâu muốn nói gì, chỉ là Dịch Tuyền không sạch sẽ, tu sĩ từng đến đó không ai có thể bình an vô sự rời đi, chỉ có mình ngươi là chẳng bị thương tích gì. Không chỉ vậy, sáng hôm qua ta còn thấy ngươi đi từ hướng Dịch Tuyền về, tức là suốt hai ngày liền ngươi đều đến đó. Chẳng phải chúng ta nên hỏi xem vì sao ngươi lại không sao cả sao?” Thanh Nhiên nhướng mày.
“Nhắc đến sáng hôm qua, ta cũng thấy ngươi từ hướng khác trở về, thần sắc hoảng hốt, không biết đã làm chuyện xấu gì. Hơn nữa lúc nãy trong Hoa Dung Kính, ngươi lại soi ra hình ảnh của một nữ tu khác, cho nên…”
Vân Niệm dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Ngươi rất có lý để chỉ trích ta sao?”
Lời này vừa dứt, xung quanh như nổ tung. Có người bàn tán về chuyện Dịch Tuyền của Vân Niệm, nhưng nhiều hơn là nghi ngờ chuyện Hoa Dung Kính lúc nãy, dù sao việc Thanh Nhiên soi ra Lý Như là điều tất cả đều tận mắt chứng kiến.
Sắc mặt Thanh Nhiên lập tức trắng bệch. Nàng đập vỡ Hoa Dung Kính chính là để không ai nhắc lại chuyện đó, không ngờ kẻ mới đến này lại không biết điều, dám nói toạc ra trước mặt mọi người!
“Ngươi im miệng!” Thanh Nhiên trừng mắt nhìn nàng, “Lý Như không có quan hệ gì với ta hết!”
“Liên quan hay không thì ta mặc kệ.” Vân Niệm liếc nàng một cái, rồi quay người đi về chỗ ở. Lần này Thanh Nhiên không dám tùy tiện ngăn cản nữa, ai biết được từ miệng nàng còn có thể nói ra điều gì.
Sau khi Vân Niệm rời đi, tiếng bàn tán vẫn chưa dứt. Sắc mặt Thanh Nhiên trầm xuống, liếc qua các nữ tu xung quanh, lạnh lùng nói: “Các ngươi không có việc gì làm sao? Phù Cầm Phong không chứa nổi các ngươi à?”
Mọi người đều biết Thanh Nhiên được phong chủ sủng ái, đương nhiên không dám đắc tội, vội vàng tản ra. Chẳng mấy chốc, ai nấy đều quay lại làm việc của mình.
Sau khi trở về phòng, Vân Niệm vươn vai một cái. Đang định xem công pháp, thì lá phù truyền âm bị nàng bỏ qua lúc trước lại lọt vào tầm mắt.
Nàng dùng linh lực bóp nát phù truyền âm, quả nhiên bên trong vang lên giọng của Vân Nguyệt Nga:
“Vân Niệm, ngày mai giờ Thìn ta chờ ngươi ở tông môn, ngươi phải theo ta về nhà nhận tội.”
Vốn nàng tưởng phù truyền âm này là do Vân Thắng Hoa gửi, nên mới không nghe. Không ngờ lại là Vân Nguyệt Nga.
Vì sao nàng ta lại để tâm đến chuyện của mình như vậy?
Vân Niệm suy nghĩ mãi không ra. Một lúc sau, phù truyền âm trong tay đã biến mất, nhưng tay nàng vẫn giữ nguyên tư thế như đang cầm nó.
Đến khi hoàn hồn, ánh mắt nàng khẽ động, rồi lập tức ra ngoài, hướng về phía Chung Linh Phong mà đi.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Trên Chung Linh Phong, Thịnh Dao nhìn Vân Nguyệt Nga đang ngồi đối diện mình mà tâm thần không yên, không khỏi lên tiếng hỏi:
“Nguyệt Nga, chẳng lẽ ngươi vẫn còn đang nghĩ đến chuyện của muội muội ngươi sao?”
Nghe vậy, Vân Nguyệt Nga ngẩng mắt nhìn nàng, trong ánh mắt đầy vẻ bất đắc dĩ:
“Nói ra thì, trước đây ta chưa từng chú ý đến nàng. Khi còn ở nhà, chúng ta cũng không sống cùng một chỗ; sau này cùng vào Chung Linh Phong, cũng hiếm khi gặp nhau. Không ngờ nàng lại hình thành tính cách như vậy.”