Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 21: Bị tập kích



Ngay khi giọng của Nhạc Ngôn Chi vừa dứt, dưới chân Vân Niệm bỗng có một con trùng nhiều chân toàn thân đen kịt phá đất chui lên, lao thẳng về phía nàng. Khí thế hung mãnh, rõ ràng là một con yêu thú đã đạt đến Trúc Cơ kỳ.

Những người xung quanh cũng lập tức phản ứng, con trùng kia chỉ trong chớp mắt đã sắp bò lên mu bàn chân Vân Niệm. Sắc mặt Vân Nguyệt Nga biến đổi: “Vân Niệm, mau tránh ra!”

Mắt thấy Vân Nguyệt Nga định lao về phía nàng, Thịnh Dao vội kéo lại, hô lên:

“Nguyệt Nga, trận hình của chúng ta không thể rối!”

Vân Niệm không hề né tránh. Tần Thứ là người gần nàng nhất, đương nhiên đã sớm phát hiện tình huống bên này. Trường kiếm trong tay hắn khẽ động, chắn ngang giữa con cương thi trùng Trúc Cơ kỳ và Vân Niệm. Thấy vậy, Vân Nguyệt Nga mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chỉ trong một nhịp thở, mặt đất dưới chân mọi người bắt đầu rung chuyển dữ dội, một cảm giác bất an lập tức bao trùm trong lòng tất cả.

cương Thi trùng bắt đầu từng con từng con chui lên từ dưới đất. Chỉ trong chốc lát, cả nhóm đã bị vô số cương thi trùng vây kín. Đập vào mắt là một mảng giáp xác đen kịt. Điều duy nhất đáng mừng là phần lớn đều là cương thi trùng cấp Luyện Khí, còn đạt đến Trúc Cơ kỳ, ngoài con vừa tập kích Vân Niệm, cũng chỉ có thêm ba con.

Bên phía Tần Thứ phải vất vả lắm mới dùng linh lực trọng thương được con cương thi trùng kia. Vân Niệm đứng tại chỗ, gió tám hướng cũng không lay động, chỉ khẽ đưa tay chạm vào bao đao của mình.

Đây là v.ũ k.h.í duy nhất trên người nàng. Tạm thời dùng linh lực nối lại vết gãy của trường đao vậy.

Đám cương thi trùng đông không đếm xuể đồng loạt lao lên. Vân Nguyệt Nga lập tức triệu xuất linh thú của mình một con Lam Linh Điểu thiên phú không tệ, tu vi hiện tại cũng đã đạt đến Trúc Cơ trung kỳ.

Bên Tần Thứ một mình chống đỡ có phần quá sức, bèn dứt khoát ngừng tấn công, lấy ra một cây tán phòng ngự để tạm thời chặn lại đám cương thi trùng. Hắn vốn nghĩ Vân Niệm trốn phía sau mình, có lẽ chưa từng thấy qua cảnh tượng này nên bị dọa đến ngây người. Nhưng khi tranh thủ liếc về phía sau, hắn lại thấy cô gái gầy gò kia chậm rãi rút ra từ bao đao một thanh trường đao có vết gãy rõ rệt.

Vân Niệm cầm đao, tiến lên hai bước về phía đàn cương thi trùng. Đao ảnh trong tay nàng tung bay, không nhanh đến mức kinh người, nhưng mỗi nơi đao ảnh rơi xuống, đều có một con cương thi trùng Luyện Khí bị c.h.é.m làm đôi. Thân pháp của nàng cũng không tính là xuất sắc, nhưng cứ như vậy xông vào trong đàn cương thi trùng suốt một khoảng thời gian dài mà không hề bị thương chút nào, mỗi lần đều vừa vặn tránh được công kích của chúng. Hơn nữa nhìn biểu cảm trên mặt nàng, dường như còn vô cùng nhẹ nhõm…

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Trong lòng Tần Thứ khẽ kinh ngạc, nhưng hắn không kịp quan sát thêm bên phía Vân Niệm. Nhờ nàng ra tay, áp lực bên hắn giảm đi không ít. Lúc này con cương thi trùng Trúc Cơ kỳ kia lại muốn chuyển hướng tấn công Vân Niệm, hắn lập tức ra tay kiềm chế nó.

Một mình Nhạc Ngôn Chi giữ một phía có phần quá sức. Đám cương thi trùng hiển nhiên cũng nhận ra điểm này, liền lấy phía hắn làm điểm đột phá. Ngay lúc Nhạc Ngôn Chi đang chật vật đối phó với một con cương thi trùng Trúc Cơ hậu kỳ, không biết từ lúc nào, một con Trúc Cơ kỳ vốn ở bên Vân Nguyệt Nga lại chuyển sang phía trái của hắn, đ.á.n.h thẳng vào chân trái!

“Keng—”

Thanh trường đao của Vân Niệm kịp thời chắn trước chân Nhạc Ngôn Chi. Nhưng vì đòn tấn công của cương thi trùng, chỗ nối tạm thời lại vỡ ra, trong tay nàng giờ chỉ còn lại nửa thanh đao gãy.

Âm thanh này khiến Nhạc Ngôn Chi hoàn hồn, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc khi nhìn Vân Niệm, rồi lập tức quay lại chiến đấu. Bởi con cương thi trùng Trúc Cơ kỳ kia đã chuyển sang phía hắn, Vân Niệm cũng theo đó mà chuyển sang bên này. Tuy nhiên, nàng không định đối đầu trực diện với những con Trúc Cơ, mà chỉ tiện tay giải quyết những con Luyện Khí muốn đ.á.n.h lén.

Bên Tần Thứ và Nhạc Ngôn Chi càng lúc càng chống đỡ vất vả. Vân Nguyệt Nga sau khi xử lý xong phía mình, lập tức nói với Thịnh Dao: “Ngươi chống đỡ một lát, ta đi dẫn một con Trúc Cơ kỳ qua đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Được!” Thịnh Dao lập tức đáp.

Những gì vừa xảy ra, Vân Nguyệt Nga đều đã quan sát được. Ban đầu nàng định qua xem tình hình của Vân Niệm, nhưng khi tới bên Nhạc Ngôn Chi thì phát hiện không biết từ lúc nào Vân Niệm đã lại chạy sang phía Tần Thứ, khiến áp lực hai bên đều giảm bớt.

Tần Thứ đang nghiến răng chống đỡ, chợt thấy trước mắt lóe lên một thân ảnh nhỏ gầy lướt qua, động tác cầm kiếm của hắn bất giác chậm lại, nhưng áp lực từ đám cương thi trùng lại giảm đi rõ rệt.

Nhưng đúng lúc Tần Thứ vừa lơi lỏng trong chớp mắt, con cương thi trùng Trúc Cơ trung kỳ vốn ở phía hắn đột nhiên vọt sang phía Thịnh Dao, c.ắ.n thẳng vào chân trái nàng.

“A—!” Thịnh Dao hét lên, cơn đau dữ dội truyền từ chân trái, ngay sau đó toàn thân như bị rút cạn sức lực, cả người ngã nhào về phía đàn cương thi trùng.

Ngay khoảnh khắc nàng ngã xuống, một lá phù bảo mệnh từ tay áo bay ra, kim quang lập tức bao phủ lấy nàng, ép lui một mảng lớn cương thi trùng.

“Không ổn, trận hình!” Nhạc Ngôn Chi không thể phân thân, nhìn thấy tình hình bên đó, sắc mặt đại biến.

Không biết từ lúc nào, vị trí vốn thuộc về Thịnh Dao đã xuất hiện thân ảnh gầy yếu của Vân Niệm. Trong tay nàng chỉ còn một thanh đao gãy bình thường, vậy mà với thực lực Luyện Khí tầng năm, lại có thể chống đỡ đàn trùng mà không hề có dấu hiệu lùi bước.

Vân Nguyệt Nga nhíu mày, quay đầu ra lệnh cho Lam Linh Điểu của mình:

“Qua giúp!”

Lam Linh Điểu lập tức bay tới bên Vân Niệm, quấn lấy con cương thi trùng Trúc Cơ kỳ.

Trên phi chu của T.ử Tiêu Tông, Từ trưởng lão lười biếng tựa trên nóc thuyền. Trước mặt ông là một tấm thủy kính, trong đó hiển hiện cảnh năm người đang chiến đấu bên ổ cương thi trùng.

Đôi mắt phượng xinh đẹp khẽ nheo lại, ông lặng lẽ nhìn Vân Niệm trong kính, chợt bật cười: “Con nhóc này giấu tài cũng giỏi thật.”

Kim quang trên người Thịnh Dao không thể chống đỡ được lâu. Nàng nằm trên mặt đất, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cảm nhận chân trái dần tê cứng, sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi. Dốc hết linh lực, nàng tế ra một chiếc chuông đồng lớn, bao trùm lấy bản thân.

Còn có loại pháp khí phòng ngự như vậy?

Ánh mắt Vân Niệm liếc qua phía Thịnh Dao, động tác trên tay chậm lại. Ngay sau đó, thân hình nàng nhẹ nhàng nhảy lên, đáp xuống trên đỉnh chiếc chuông đồng, dùng vỏ đao gõ nhẹ vài cái.

Trong chuông lập tức vang lên tiếng ầm ầm chấn động, làm đầu Thịnh Dao ong ong. Đây là pháp khí phòng ngự mà nàng ghét dùng nhất , tuy phòng ngự cực mạnh, nhưng mỗi khi có thứ gì va vào, bên trong sẽ vang lên tiếng chấn động cực lớn. Bình thường nàng sẽ phong bế thính giác, nhưng lúc này lại không còn sức.

Ban đầu nàng tưởng là cương thi trùng va vào, đang hoảng sợ thì bên ngoài lại vang lên một giọng nói quen thuộc khiến nàng tức giận:

“Đây là cái gì vậy?”