Vân Niệm ở trong phòng chữa trị cơ thể. Đợi đến khi hoàn toàn áp chế được Táng Cốt Lang trong cơ thể, thì đã qua tròn một ngày.
Cảm thấy bụng có chút đói, nàng chuẩn bị xuống lầu tìm đồ ăn. Vừa mở cửa phòng ra, đã nhìn thấy tên tiểu nhị kia đang đi đi lại lại trước cửa.
Ánh mắt Vân Niệm khẽ động:
“Ngươi trở về từ khi nào?”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Thấy Vân Niệm, khóe miệng Ngụy Thành gượng gạo cong lên thành một nụ cười khổ:
“Vừa mới về không lâu, cùng với hai vị đạo trưởng kia. Họ nói nơi này đã không còn nguy hiểm nữa nên quay lại.”
Vân Niệm nhìn hắn. Không biết hắn đã trải qua chuyện gì, viền mắt đỏ hoe, cảm xúc trông vô cùng sa sút, khiến nàng không khỏi hỏi:
“Ngươi sao vậy?”
Ngụy Thành khẽ mím môi, do dự thật lâu mới lên tiếng:
“Tiểu tiên t.ử… ta… ta có thể vẽ cho cô một bức họa không?”
“Vì sao?” Vân Niệm bình thản hỏi.
Ngụy Thành ngẩn người một lát, cười khổ:
“Nếu không thể… vậy coi như ta đã làm phiền…”
Nói xong, tiểu nhị thất thần quay người định rời đi. Vân Niệm chớp chớp mắt. Khi hắn vừa đi được vài bước, nàng lên tiếng gọi:
“Đợi đã!”
Nghe vậy, Ngụy Thành quay lại, nhàn nhạt cười:
“Tiểu tiên t.ử còn có gì dặn dò sao?”
“Ngươi cứ vẽ đi.” Vân Niệm chậm rãi nói.
Mày Vân Nguyệt Nga nhíu c.h.ặ.t, nhìn Lạc Ngôn Chi đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh, trong lòng đầy mâu thuẫn.
Sắc mặt Tần Thứ xanh mét, không nhìn vào mắt Vân Nguyệt Nga, chỉ từng chữ từng chữ nói:
“Nếu còn không đưa Lạc sư huynh rời khỏi nơi này, chỉ e sẽ tổn hại căn cơ tu hành. Đều là người tu đạo, hẳn phải hiểu căn cơ quan trọng với việc tu luyện thế nào chứ.”
Thịnh Dao đứng bên cạnh, nhìn Vân Nguyệt Nga rồi lại nhìn sang Tần Thứ, nhíu mày nói:
“Vết thương trên người Quân đạo hữu sắp hồi phục rồi. Sau khi hồi phục, hắn sẽ đi tìm con Ngân Mạch Điêu kia. Chúng ta rõ ràng sắp thành công đến nơi rồi, lúc này sao có thể rời đi được?
Ta thấy khí tức trên người Lạc sư huynh đã ổn định rồi, chắc thêm vài ngày nữa cũng không sao đâu nhỉ?”
Lời vừa dứt, Tần Thứ đã lạnh lùng trừng mắt nhìn Thịnh Dao:
“Ta chưa từng thấy người tu đạo nào m.á.u lạnh như ngươi. Đây chỉ là một lần lịch luyện mà thôi, sau này còn biết bao lần khác nữa. Nhưng nếu lần này làm chậm trễ việc chữa trị cho Lạc sư huynh, con đường tu đạo sau này của huynh ấy sẽ hoàn toàn bị hủy!”
Thịnh Dao bị Tần Thứ nói cho cứng họng, trong lòng tự nhiên đầy tức giận, liền lớn tiếng:
“Nhưng chúng ta sắp g.i.ế.c được con Ngân Mạch Điêu đó rồi! Chiến thắng ngay trước mắt, vì sao phải từ bỏ? Với lại theo ta thấy, Tần sư huynh cần gì phải giả bộ quân t.ử ở đây chứ? Trong lòng huynh nghĩ gì chẳng lẽ ta không biết? Thiếu đi một Lạc sư huynh, đối với huynh chẳng phải càng có lợi sao?”
Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Vân Nguyệt Nga.
Vốn dĩ Tần Thứ và Lạc Ngôn Chi đều là nhân vật nổi bật nhất trong lần lịch luyện này, vô số đệ t.ử tranh nhau muốn kéo họ vào đội mình, vậy mà cả hai người lại cùng gia nhập đội của Vân Nguyệt Nga.
Ý đồ đó chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?
Chỉ là Thịnh Dao thế nào cũng không ngờ lần này Tần Thứ lại đứng về phía Lạc Ngôn Chi. Mà gương mặt Vân Nguyệt Nga thì đỏ bừng lên, cau mày liếc Thịnh Dao:
“Dao Dao, đừng nói bậy!”
“Vốn dĩ là vậy mà!”
Thịnh Dao vẫn tiếp tục:
“Tần sư huynh vào đội chúng ta chẳng phải vì Nguyệt Nga ngươi sao? Giờ bớt đi một đối thủ cạnh tranh, trong lòng huynh ấy chắc đang vui thầm đấy. Hà tất để chúng ta làm kẻ xấu còn mình đóng vai người tốt? Tần sư huynh, huynh không thấy mình giống ngụy quân t.ử à?”
“Đủ rồi!”
Tần Thứ lạnh giọng quát, sắc mặt đã âm trầm tới cực điểm. Hắn lạnh lùng quét mắt nhìn hai người trước mặt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta biết các ngươi nghĩ gì rồi. Nếu người của Thiên Nhất Kiếm Tông kia lợi hại như vậy, thì các ngươi cứ đi theo hắn đi. Ta, Tần Thứ, đạo bất đồng bất tương vi mưu. Hôm nay ta tự nguyện rút khỏi lần lịch luyện này.”
Nói xong, hắn đứng dậy, cõng Lạc Ngôn Chi lên lưng rồi trực tiếp đi ra cửa.
Khi đi ngang qua Vân Nguyệt Nga, bước chân hắn khựng lại trong chốc lát, nhàn nhạt nói:
“Ta vốn còn tưởng ngươi khác với những người khác.”
Dứt lời, hắn không quay đầu lại nữa, cõng Lạc Ngôn Chi rời khỏi Nguyên Mộc khách điếm.
Thịnh Dao lúc này cũng có chút chột dạ. Đợi đến khi Tần Thứ và Lạc Ngôn Chi rời đi rồi mới lên tiếng với Vân Nguyệt Nga:
“Huynh ấy muốn đi thì cứ đi thôi. Đợi về tông môn, hạng nhất là của chúng ta, cũng chẳng có phần của huynh ấy. Nguyệt Nga ngươi cũng không cần tự trách, vấn đề của Lạc sư huynh vốn không nghiêm trọng như vậy đâu, huynh ấy chỉ chuyện bé xé ra to thôi!”
Mày Vân Nguyệt Nga khẽ nhíu lại, sau đó nói:
“Dao Dao, lời vừa rồi của ngươi nặng quá rồi. Ta biết thương thế của Lạc sư huynh rất nghiêm trọng, nhưng bên phía Quân đạo hữu, nếu không có chúng ta giúp đỡ thì cũng rất khó khăn.”
“Đúng vậy, cho nên chúng ta càng không thể đi!”
Thịnh Dao liên tục gật đầu.
Trong đại sảnh, Vân Niệm vừa vươn vai vừa đi xuống lầu, chỉ thấy Tần Thứ đang một mình cõng Lạc Ngôn Chi rời đi.
Đôi mắt Vân Niệm hơi nheo lại, bình thản nói:
“Bên ngoài rất nguy hiểm.”
Tần Thứ lạnh mặt, chẳng buồn để ý ai, chỉ tiếp tục bước đi.
Thấy dáng vẻ ấy của hắn, Vân Niệm chớp mắt rồi nói tiếp:
“Ban đêm càng nguy hiểm hơn.”
“Ta nhất định phải đi…”
Tần Thứ quay đầu lại, nhàn nhạt nhìn Vân Niệm một cái, bỗng cười khẽ:
“Lúc mới tới đây, ta không nghĩ muội có thể chống đỡ được lâu như vậy. Giờ xem ra, trong số chúng ta, ngược lại muội mới là người nhẹ nhõm nhất.”
“Rồi sao?” Vân Niệm thong thả bước xuống lầu.n Ánh mắt Tần Thứ khẽ động:
“Bảo trọng.”
Nói xong, hắn liền không quay đầu lại nữa mà bước ra ngoài.
Đợi cửa Nguyên Mộc khách điếm đóng lại, Vân Niệm suy nghĩ một lát rồi quay người trở về phòng, chuẩn bị thu dọn đồ đạc.
Xem ra, nàng cũng nên rời đi rồi.
Trong phòng bếp, Ngụy Thành nhìn đống hỗn độn dưới đất, đặt bức họa của Vân Niệm sang một bên rồi bắt đầu dọn dẹp.
“A Oánh, rốt cuộc nàng đã đi đâu…”
Ngụy Thành khẽ lẩm bẩm, đáy mắt thấp thoáng ánh nước, nhưng khóe môi lại cong lên thành nụ cười nhẹ:
“Ta đã vẽ cho tiểu tiên t.ử kia một bức họa. Chẳng phải nàng nói muốn biết nàng ấy trông như thế nào sao? Đợi nàng trở về sẽ được thấy rồi… A Oánh… nàng mau quay lại đi…”
Đúng lúc ấy, một luồng yêu khí quen thuộc truyền tới.
Nhưng lần này yêu khí không còn bị áp chế hay che giấu nữa. Chủ nhân của nó hoàn toàn phóng thích yêu lực Trúc Cơ hậu kỳ ra bên ngoài, giống như cố ý dẫn dụ mọi người đi ra vậy.
Tay Ngụy Thành run lên, bát đũa trong tay rơi xuống đất vỡ tan.
Tất cả mọi người trong Nguyên Mộc khách điếm đều cảm nhận được điều này. Chỉ trong chốc lát, tất cả đã xuất hiện trước cửa khách điếm.
Giữa màn yêu khí dày đặc đứng một nữ t.ử mặc y phục trắng nhạt. Sau khi hóa thành hình người, dung mạo nàng có vài phần giống với đại yêu Kim Đan kỳ mà họ từng gặp trước đó.
Ngay khi nhìn thấy gương mặt người phụ nữ ấy, đôi mắt Quân Dục Chỉ lập tức nheo lại.
Vân Niệm vừa thu dọn xong đồ đạc, còn đang định rời đi thì biến cố này xảy ra.
Ngụy Thành lao ra ngoài. Khi nhìn thấy người phụ nữ đứng phía trước, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
“A Oánh!”