Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 67: Thiên Sinh Vãng Phản Trận



Vân Niệm nhanh hơn hắn một bước, dùng vỏ đao chặn người kia lại rồi nhàn nhạt lên tiếng:

“Ngươi không biết.”

Kỳ Nhu quả thực vô cùng xảo quyệt. Nàng đem huyễn trận và khốn trận l.ồ.ng vào nhau tầng tầng lớp lớp, kết hợp đến mức không hề có lấy một kẽ hở.

Nếu không phải Vân Niệm đã sớm lấy được đáp án trước, e rằng nàng cũng sẽ rơi vào cái bẫy liên hoàn trận này.

Lúc này, sau khi ngăn trận pháp sư kia lại, Vân Niệm liền quay người chỉ về phía cái cây lúc trước mình ngồi, nhàn nhạt nói:

“Đó mới là lối ra.”

Sau khi đám trận pháp sư dần bình tĩnh lại, bọn họ mới phát hiện ra sự tồn tại của Vân Niệm, ai nấy đều đầy vẻ nghi hoặc.

“Đường đến cũng chính là đường đi. Trận pháp nơi này luôn luôn biến đổi không ngừng.”

“Lúc nãy ta nói chúng ta đang ở trong huyễn trận. Nhưng sau khi tâm thần ổn định lại, chúng ta đã rơi vào mê trận.”

“Mê trận này đảo lộn lối vào và lối ra, lại dùng cây cối làm lớp ngụy trang. Nhân lúc trận pháp còn chưa biến đổi, xuyên qua đó là có thể đến tầng trận tiếp theo.”

Vân Niệm chậm rãi nói, sau đó trực tiếp đi về phía cái cây kia.

Lập tức có một trận pháp sư hỏi:

“Ngươi hiểu trận pháp?”

Vân Niệm khựng lại một chút.

“Biết sơ sơ.”

Hơn nữa còn là vừa học cấp tốc.

“Nếu ngươi chỉ hiểu chút da lông thì sao chúng ta dám tin lời ngươi nói? Lỡ ngươi dẫn chúng ta vào sát trận thì sao?!” Một trận pháp sư khác vội vàng quát lên.

Nhưng lúc này, Vân Niệm đã đi thẳng vào cái cây kia.

Không ngờ thân cây vốn bình thường ấy giờ lại như mặt nước gợn sóng, thật sự có thể xuyên qua. Thấy vậy, Tịch Mặc không nghĩ nhiều, lập tức đi theo Vân Niệm.

Đám trận pháp sư vốn còn muốn bắt bẻ nàng, nhưng thấy ngay cả người thuê mình cũng đã đi rồi, đành phải nối gót theo sau. Thế nhưng sau khi xuyên qua, tất cả đều ngây người.

“Chẳng phải vẫn là chỗ lúc nãy sao? Sao lại quay về rồi?!”

Một trận pháp sư nhìn Vân Niệm đầy nghi ngờ:

“Ngươi không phải cũng là ảo ảnh do trận pháp tạo ra đấy chứ?”

Vân Niệm chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái, sau đó tiếp tục đi về phía cái cây giống hệt lúc trước.

“Tiếp tục.”

Dứt lời, nàng lại một lần nữa xuyên qua thân cây.

Tịch Mặc trầm mặc một lát rồi tiếp tục đi theo. Đám trận pháp sư phía sau cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc đi theo hắn.

Nhưng khi xuyên qua lần nữa, cảnh tượng hiện ra vẫn y hệt như trước.

“Ngươi đang đùa giỡn chúng ta đúng không?!” Một trận pháp sư không nhịn được nữa, tức giận lao tới trước mặt Vân Niệm, chỉ thẳng vào nàng mà quát:

“Ta biết ngay mà! Một con nhóc như ngươi thì hiểu cái gì về trận pháp chứ! Chúng ta đều bị ngươi lừa rồi!”

Vân Niệm nheo mắt lại, liếc nhìn ngón tay đang chỉ vào mình của người kia, rồi ánh mắt lạnh lẽo ép thẳng vào mắt hắn, giọng nói mang theo vài phần rét lạnh:

“Bỏ tay xuống.”

Có lẽ vẻ ngoài của Vân Niệm quá dễ khiến người ta mất cảnh giác, nên người kia nhất thời quên mất nàng là đồ đệ của trưởng lão Từ Từ.

Lúc này hoàn hồn lại, hắn vội vàng hạ tay xuống, nhưng vẫn cứng cổ nói:

“Chúng ta đi theo ngươi mà cứ mãi vòng vo ở đây! Nếu ngươi thật sự hiểu trận pháp thì chúng ta không còn gì để nói, nhưng bây giờ thật sự không thể tiếp tục tin ngươi được nữa, chúng ta phải tìm đường khác.”

“Đi theo ta chính là con đường duy nhất…” Vân Niệm có chút bất đắc dĩ nói:

“Kỳ Nhu đang ở trong Huyễn Diên cốc. Trước đó bị ta làm cho mê man, nhưng giờ chắc chắn đã tỉnh lại rồi. Nếu còn không mau rời khỏi đây, ta không thể đảm bảo an toàn cho các ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đám trận pháp sư lại ríu rít muốn nói gì đó, nhưng Tịch Mặc đã lên tiếng trước:

“Ngươi chắc chắn có thể đưa chúng ta ra ngoài?”

“Chắc chắn.” Vân Niệm đáp.

Ánh mắt Tịch Mặc khẽ động, rồi quay sang đám trận pháp sư:

“Đi theo nàng.”

Tịch Mặc đã lên tiếng, đám trận pháp sư cũng chỉ dám nhỏ giọng bàn tán. Thấy vậy, Vân Niệm trực tiếp đi về phía cái cây kia, Tịch Mặc theo sát phía sau.

Cứ như vậy lặp lại hơn mười lần, cuối cùng khi xuyên qua thân cây lần cuối, cảnh tượng trước mắt mọi người không còn là dáng vẻ của trận pháp lúc trước nữa, mà đã trở thành khung cảnh bên ngoài Huyễn Diên cốc.

“Thật sự… thật sự ra được rồi!” Một người không nhịn được kinh ngạc thốt lên.

“Ma tu quả nhiên rất giỏi đoán tâm lý tu sĩ. Bọn họ biết rằng nếu cứ lặp đi lặp lại một chuyện, chắc chắn sẽ khiến người ta sinh lòng nghi ngờ. Chỉ sợ rất ít người có thể giống chúng ta, kiên trì đi một con đường đến cùng!”

Nghe vậy, Vân Niệm chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái, sau đó nói:

“Mới chỉ tới khu vực nguy hiểm nhất của trận pháp thôi, đừng chạy lung tung.”

Mặc dù cảnh tượng xung quanh lúc này rõ ràng chính là bên ngoài Huyễn Diên cốc, nhưng nếu dựa theo bản đồ ghi trên mảnh vải kia, thì nơi này mới là khu vực tinh vi nhất của toàn bộ trận pháp.

Cũng là phần mà trong thời gian ngắn Vân Niệm vẫn chưa thể hiểu thấu.

“Sao có thể chứ? Rõ ràng đây chính là khung cảnh bên ngoài khi chúng ta tiến vào Huyễn Diên cốc! Ta còn nhớ tảng đá kia, lúc đó nó cũng nằm đúng vị trí này!” Một người khác nói.

Nghe vậy, Vân Niệm lập tức quay đầu nhìn hắn:

“Tảng đá nào?”

“Ở đây mà!” Trận pháp sư kia chỉ về phía trước không xa rồi nói:

“Chẳng lẽ Vân cô nương không nhìn thấy sao?”

Động tĩnh bên này nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của những người khác, ai nấy đều nhìn sang.

“Đúng vậy, trước đó ta cũng chú ý tới tảng đá này, vị trí không hề thay đổi, chúng ta thật sự ra ngoài rồi!”

Vân Niệm chớp chớp mắt.

Trong tầm mắt của nàng, nơi mà trận pháp sư kia chỉ tới — nói là có tảng đá thực chất chỉ là một bãi cỏ trống không.

Nhận ra sự khác thường của Vân Niệm, Tịch Mặc bước tới, nhìn nàng hỏi:

“Những gì ngươi nhìn thấy… có phải khác với chúng ta không?”

“Ừm…” Vân Niệm ngẩng đầu nhìn quanh một vòng rồi mới nói:

“Khung cảnh nơi này chính là vị trí ta bước vào Huyễn Diên cốc, không có tảng đá nào cả.”

“Chẳng lẽ nơi này lại là một huyễn trận nữa?”

“Mỗi người nhìn thấy một cảnh tượng khác nhau… nói cách khác, huyễn trận này đang tạo ra cảnh tượng khiến mọi người tưởng rằng mình đã ra khỏi Huyễn Diên cốc?”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Loại trận pháp này cực kỳ khó. Ta từng đọc qua một ghi chép nói về nó, có thể dựa trên ký ức sẵn có của tu sĩ để tạo ra một môi trường sống hoàn toàn mới, nhốt người ta cả đời trong đó. Đây là một loại khốn trận cực kỳ mạnh…”

Đám trận pháp sư vẫn còn đang bàn luận, còn Vân Niệm thì chậm rãi nhắm mắt lại.

Trong thức hải của nàng hiện lên bản đồ và nội dung trong nửa quyển trận pháp thư kia.

Không ai phát hiện ra rằng trên không trung Huyễn Diên cốc lúc này đang lơ lửng một đám mây hồng.

Kỳ Nhu đang ngồi trên đó, cúi đầu nhìn đám người bị mắc kẹt trong trận pháp mà cuống cuồng xoay vòng, chân mày không khỏi nhíu lại.

Nơi này… chính là khu vực trận pháp cốt lõi nhất của toàn bộ Huyễn Diên cốc.

Thiên Sinh Vãng Phản Trận ở đây vốn không hề được ghi trong nửa quyển trận pháp thư mà nàng đưa cho Vân Niệm.

Theo lý mà nói, với tấm bản đồ phác thảo kia, Vân Niệm hẳn sẽ không tự mình lao vào nơi này để phá trận.

Chỉ là… tiểu nha đầu này đã đi được rồi, vì sao còn quay lại? Kỳ Nhu day day thái dương, hiếm hoi cảm thấy đau đầu suốt trăm năm qua.