Nữ Phụ Tổ Đối Chiếu Nhìn Thấy Bình Luận Trực Tiếp

Chương 29



 

 

​Hai người lại trò chuyện thêm đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, mãi đến khi Lâm Vọng Thư nói chúc ngủ ngon. Phó Trạch Hy không nỡ cúp máy, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể bất lực đáp: "Ngủ ngon, Vọng Thư."

​Anh mong tối nay sẽ mơ thấy em.

​Lâm Vọng Thư nằm trên giường, không hề có chút buồn ngủ. Giọng nói của người đàn ông dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, hết lần này đến lần khác. Cô mím môi, hai gò má ửng hồng nhàn nhạt. Đôi mắt long lanh khẽ đảo một vòng, cuối cùng dừng lại bên mép giường. Không chịu nổi nữa rồi.

Thư Sách

​Cô lôi từ một góc tủ ra một món đồ chơi đã phủ bụi. Đó là thứ trước đây vì tò mò nên cô mua, nghe nói trải nghiệm rất tuyệt. Đáng tiếc mới dùng được đúng một lần thì đã bị Lý Chiêu Hạc bắt gặp. Người đàn ông nguy hiểm hỏi cô: "Có anh rồi mà vẫn chưa đủ sao?"

​Kết quả đương nhiên là... anh trực tiếp tự mình "ra trận". Đáng thương cho món đồ chơi nhỏ, chỉ được dùng đúng một lần đã bị chủ nhân nhẫn tâm vứt xó trong ngăn tủ. Nếu không phải lần này, Lâm Vọng Thư thật sự đã quên mất sự tồn tại của nó. Cô cầm món đồ chơi chui vào chăn, ngước mắt nhìn trần nhà. Ánh đèn trước mắt bỗng vặn vẹo thành từng đợt sóng biển. Lúc lên, lúc xuống. Thủy triều dâng, rồi lại rút. Một đêm không mộng.

​Sáng hôm sau, khi Lâm Vọng Thư mở mắt, mặt trời đã lên cao. Sau một giấc ngủ ngon, cả người cô sảng khoái vô cùng. Lúc này cô mới bắt đầu xử lý chuyện chính.

​Lâm Vọng Thư không vội liên lạc với Bạch Khê. Cô mở trang web, tìm đến tác giả Lưu Thủy. Trước đó, nhờ màn đạn phổ cập kiến thức, cô đã biết rằng ngoài chuyện tình cảm khiến người ta chẳng biết nên chê từ đâu, thì sự nghiệp của Bạch Khê lại thuận buồm xuôi gió. Cô ấy là đại thần văn học mạng của trang Lục Giang, đồng thời cũng là một biên kịch được đào tạo bài bản.

​Theo mốc thời gian hiện tại, mọi chuyện vẫn chưa quá muộn. Thế là Lâm Vọng Thư làm theo quy trình, trước tiên liên hệ với biên tập viên của trang web, đi thẳng vào vấn đề: "Tôi muốn mua bản quyền tiểu thuyết Lá Thư Vượt Thời Không của đại đại Lưu Thủy."

​Lâm Vọng Thư nhanh ch.óng liên lạc được với biên tập viên. Trang web Lục Giang vốn nổi tiếng là luôn bảo vệ quyền lợi của tác giả nhà mình. Đối với vấn đề bản quyền, họ tuyệt đối không chịu nhượng bộ. Lâm Vọng Thư cũng không hề bất ngờ. Trong giới, bản quyền của Lục Giang vốn rất nổi tiếng, mỗi năm đều đóng góp không ít phim truyền hình cho ngành giải trí. Đối với những người muốn mua bản quyền với giá rẻ để kiếm lời thì gần như chẳng còn bao nhiêu lợi nhuận.

​Nhưng Lâm Vọng Thư thì khác. Thứ cô nhắm đến không chỉ là bản quyền Lá Thư Vượt Thời Không, mà còn là... con người Lưu Thủy. Cô muốn dùng bản quyền Lá Thư Vượt Thời Không làm bàn đạp để mở ra mối quan hệ với Lưu Thủy. Hơn nữa, so với khoản lợi nhuận mà màn đạn từng nhắc đến, tiền bản quyền của Lá Thư Vượt Thời Không chẳng khác nào muối bỏ bể. Dù thế nào, người lời vẫn là cô.

​Lâm Vọng Thư đồng ý với yêu cầu của biên tập viên, đồng thời cũng đưa ra một điều kiện khác:

​【Tôi muốn gặp trực tiếp đại đại Lưu Thủy để bàn chuyện.】

​Buổi tối, trong phòng khách biệt thự, ánh đèn được điều chỉnh mờ dịu, cố ý tạo nên bầu không khí yên tĩnh và ấm áp. Dưới ánh đèn, người phụ nữ mặc chiếc váy đỏ nổi bật chính là Bạch Khê. Cô đứng bên cạnh bàn ăn, đưa tay nhìn đồng hồ. Chín giờ mười lăm phút tối. Thường thì giờ này, chồng cô - Tiết Thừa Cẩn - đã tan làm về nhà từ lâu. Thế mà bây giờ, ngay cả bóng người cũng không thấy.

​Bạch Khê khẽ thở dài, ánh mắt rơi xuống những món ăn được chuẩn bị vô cùng công phu. Trên bàn bày kín các món ngon, ở chính giữa còn có một chiếc bánh kem tinh xảo. Hôm nay là đúng hai năm ngày cưới của hai người. Nhưng nói thật, tuy kết hôn đã lâu, quan hệ giữa họ lại luôn xa cách. Nói là vợ chồng tương kính như khách cũng không sai.

​Bạch Khê còn chưa kịp nghĩ nhiều thì tiếng bước chân đã cắt ngang dòng suy nghĩ. Cô vui mừng nhìn về phía cửa. Cánh cửa lớn bị đẩy ra từ bên ngoài, người đàn ông mặc vest chỉnh tề bước vào. Chưa đợi anh đến gần, Bạch Khê đã vui vẻ tiến lên: "Ông xã."

​Giọng cô dịu dàng, nụ cười trên gương mặt thanh tú xinh đẹp nở rộ. Tiết Thừa Cẩn nhìn cô một cái rồi nhanh ch.óng dời mắt. Ngay sau đó, anh nhìn thấy cả bàn thức ăn. Anh day trán: "Giờ giấc làm việc của anh không cố định. Sau này em không cần chờ anh."

​Bạch Khê khựng lại, trong mắt thoáng hiện vẻ mất mát. Nhưng cô đã quen với thái độ xa cách của người đàn ông này từ lâu, vẫn dịu dàng giải thích: "Ông xã, anh quên rồi sao? Hôm nay là kỷ niệm hai năm ngày cưới của chúng ta. Em chuẩn bị tất cả những thứ này để chúc mừng. Giờ cũng chưa muộn, chúng ta ăn luôn vừa đẹp."

​Cô mong chờ câu trả lời của anh, một tay khẽ siết lấy tà váy, gương mặt được trang điểm nhẹ càng thêm xinh đẹp.

​Thật ra đây cũng không phải lần đầu cô chủ động như vậy. Bạch Khê và Tiết Thừa Cẩn kết hôn đã hai năm, thế nhưng từ ngày cưới đến tận hôm nay, ngoài đêm tân hôn ra, ngay cả ngủ cũng là mỗi người một giường. Bởi vì ngay từ đầu là cô theo đuổi Tiết Thừa Cẩn trước, từ lúc bắt đầu địa vị của cô đã thấp hơn anh một bậc.

​Nhưng điều đó cũng không thể trở thành lý do để anh bắt cô sống cảnh hôn nhân không hạnh phúc. Nếu thật sự không thích cô, chỉ cần nói thẳng là được. Lẽ nào Bạch Khê cô lại là loại phụ nữ mặt dày bám riết không buông? Bây giờ đâu phải thời cổ đại, chẳng có ai ép anh cưới cô. Nhưng nếu nói anh thật sự thích cô, Bạch Khê cũng hoàn toàn không cảm nhận được. Thái độ của Tiết Thừa Cẩn với cô từ trước đến nay vẫn luôn lạnh nhạt.

​Đến nước này, sao cô có thể không oán giận? Cô không muốn tiếp tục cuộc sống như thế nữa. Trong mắt hiện lên vẻ kiên định, ngày kỷ niệm hôm nay chính là cơ hội tốt nhất của cô. Vì thế, cô đã đặc biệt ăn diện, còn mở chai rượu vang đỏ mẹ gửi tặng.

​"Ông xã, chúng ta ăn cơm thôi." Vừa nói, cô vừa bước tới định giúp anh cởi áo khoác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Tiết Thừa Cẩn theo bản năng tránh đi. Nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ của cô, anh cũng thoáng lúng túng, trên mặt hiện lên vẻ mất tự nhiên: "Không cần."

​Anh cứng nhắc giải thích: "Anh về lấy chút đồ. Công ty còn có việc phải tăng ca. Bữa cơm này anh không ăn được."

​Ánh mắt Bạch Khê lập tức tối xuống. Cô thậm chí chẳng buồn vạch trần cái cớ qua loa ấy. Nếu là một nhân viên bình thường thì bận công việc còn có thể hiểu được. Nhưng Tiết Thừa Cẩn là tổng giám đốc Tập đoàn Thừa Quang, là ông chủ lớn, ai dám bắt anh tăng ca? Lại còn muộn như thế này?

​Bạch Khê há miệng định nói gì đó thì thấy anh bỗng quay người lại, nhìn cô chăm chú. Lẽ nào anh đổi ý rồi? Bạch Khê vui mừng nhìn lại.

​Không ngờ Tiết Thừa Cẩn lại nói: "Kịch bản điện ảnh em từng viết trước đây... anh thấy rất hay. Bản quyền vẫn còn chứ?"

​Bạch Khê sững người. Cô kinh ngạc nhìn anh, không hiểu sao trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã bị cô ép xuống. Sự kinh ngạc của cô là thật. Hai người kết hôn đã hai năm, vì quan hệ xa cách nên Tiết Thừa Cẩn chưa từng muốn tìm hiểu cô, đừng nói đến công việc của cô. Vậy mà bây giờ, anh lại chủ động nhắc đến kịch bản cô viết.

​Trong lòng Bạch Khê không kiềm được nhen nhóm hy vọng. Phải chăng điều đó chứng minh anh cũng không hoàn toàn vô tình với cô, ít nhất cũng có một chút để tâm. Một tia vui mừng len lỏi nơi đầu tim, Bạch Khê gật đầu, cố nén kích động: "Vẫn còn."

​Tiết Thừa Cẩn khẽ thở phào: "Anh thấy kịch bản đó rất tốt. Em có thể cân nhắc bán bản quyền cho Thừa Quang không?"

​Bạch Khê nhìn anh. Còn chưa kịp lên tiếng thì người đàn ông dường như đã chắc chắn cô sẽ đồng ý, anh nói: "Mấy hôm nữa anh sẽ bảo người của bộ phận dự án đến làm thủ tục bàn giao. Nếu em có yêu cầu gì thì cứ trao đổi với họ."

​Trong lòng Bạch Khê ngổn ngang trăm mối. Im lặng hồi lâu, cô mới hỏi: "Nếu anh đã đọc kịch bản... vậy anh đã nghĩ sẽ để ai đóng vai chính chưa?"

​Trực giác của cô từ trước đến nay luôn rất chính xác. Nghĩ đến tin tức mình vừa nhận được gần đây, Bạch Khê càng cố chấp nhìn anh. Ánh mắt nóng rực ấy khiến Tiết Thừa Cẩn vô cớ cảm thấy chột dạ. Nghĩ đến việc mình định làm, sự chột dạ nhanh ch.óng biến thành tức giận. Anh cau mày, lạnh lùng nói: "Chuyện này công ty sẽ tự thảo luận. Em chỉ cần bán kịch bản cho Thừa Quang, những chuyện khác không cần hỏi."

​Bạch Khê nhìn anh đầy ẩn ý: "Thật vậy sao?"

​Tiết Thừa Cẩn khựng lại. Một lát sau lại nói thêm: "Cũng muộn rồi, em nghỉ ngơi trước đi. Không cần chờ anh về." Nói xong, anh quay đầu bỏ đi, bước chân rất nhanh giống như phía sau đang có ma quỷ đuổi theo.

​Bạch Khê nhìn bàn thức ăn đầy ắp, trong nháy mắt cô không còn chút khẩu vị nào. Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên. Nhìn thấy tên người gửi, cô không khỏi sửng sốt. Sao cậu ấy lại đột nhiên liên lạc với mình?

​Sau khi kết hôn với Tiết Thừa Cẩn nhiều năm, Bạch Khê đương nhiên cũng có người của riêng mình. Người nhắn tin lúc này là một cậu em trong vòng bạn bè của Tiết Thừa Cẩn. Trong đám công t.ử nhà giàu, cậu ta không quá nổi bật nhưng lại có quan hệ rất tốt với cô. Không chỉ là đàn em cùng trường, ngày trước cô còn từng giúp cậu ta một việc rất lớn. Vì vậy, mỗi khi bên Tiết Thừa Cẩn có động tĩnh gì, cậu ta đều báo cho cô. Hơn nữa, cô là vợ hợp pháp của Tiết Thừa Cẩn, muốn biết hành tung của chồng mình thì có gì sai?

​Người gửi: 【Chị dâu... em nói chị nghe một chuyện, nhưng chị đừng giận nhé.】

​Bạch Khê: 【Cậu coi thường chị quá rồi đấy. Từ bao giờ chị nổi giận chứ?】

​Khi Tiết Thừa Cẩn lạnh nhạt với cô, cô không giận. Anh quên ngày kỷ niệm cưới, lại bỏ đi đúng ngày hôm nay, cô cũng không giận. Bây giờ, chẳng lẽ chỉ vì một chuyện nhỏ mà nổi giận sao?

​Người gửi: 【Vậy em nói nhé... Thượng Khởi vừa từ nước ngoài trở về. Anh Tiết là người đứng ra tổ chức tiệc đón gió cho cô ấy... mà lại đúng vào hôm nay.】

​Trong chớp mắt, người giúp việc đứng ngoài cửa chỉ nghe thấy một tiếng "choang" vang lên dữ dội. Tim mọi người đều giật thót, họ lập tức chạy vào.

​Nữ chủ nhân vốn dịu dàng, yên tĩnh vẫn đứng bất động bên bàn ăn. Đồ ăn, bánh kem đều vương vãi khắp sàn. Bát đĩa vỡ tan thành từng mảnh, những mảnh sứ sắc bén phản chiếu nền nhà bừa bộn.

​Bà Vương - người giúp việc - vội vàng chạy tới, theo bản năng đỡ lấy cô rồi cuống quýt kiểm tra. Thấy sắc mặt Bạch Khê trắng bệch, bà càng lo lắng hơn: "Phu nhân, cô không bị thương chứ? Mau đi theo tôi, cẩn thận đừng để mảnh vỡ cứa vào người."

​Bạch Khê không hề có phản ứng. Tất cả người giúp việc đều tưởng chỉ là một t.a.i n.ạ.n bất ngờ. Họ nghĩ nữ chủ nhân vốn hiền lành đã bị dọa sợ nên thái độ càng thêm cung kính. Bà Vương liên tục an ủi, nhưng thấy Bạch Khê như người mất hồn, bà biết nói gì cũng vô ích. Rõ ràng cô đã bị đả kích quá lớn.

​Thế là bà đỡ cô lên phòng. Đợi Bạch Khê ngồi xuống bên giường, bà Vương mới nhẹ giọng nói: "Phu nhân, hôm nay cô bị hoảng sợ. Tôi đi chuẩn bị nước tắm với tinh dầu cho cô. Ngâm mình trong nước ấm sẽ giúp thư giãn tinh thần, dễ ngủ hơn vào buổi tối."