24
Ta bị bắt tới Ma tộc, nhưng Lâu Khí cũng không làm khó dễ gì ta, chỉ tùy tiện ném ta vào một tẩm cung điện ngọc, bộ dạng như thể chắc chắn rằng ta có mọc cánh cũng chẳng thoát nổi.
Quả thực ta trốn không thoát, đành ngồi khoanh chân tìm cách dung hợp d.ư.ợ.c lực của Long Lân Quả trước đã.
Lúc Lâu Khí quay lại, hắn ném cho ta một túi đồ. Bên trong ngoại trừ túi trữ vật của ta, còn có thêm vài quyển bí tịch cổ xưa và linh đan thượng hạng.
Ta ngờ vực: "Ngươi rốt cuộc muốn giở trò gì?"
Lâu Khí khẽ nhướng mày: "Giúp ta một tay, chỗ này đều sẽ thuộc về ngươi."
Ta do dự hai giây rồi quả quyết: "Việc bán đứng Sư tôn và Đại sư huynh là tuyệt đối không được."
Hắn chậc một tiếng đầy vẻ xem thường: "Đợi đến ngày ta và Sư tôn ngươi thành thân, ngươi chỉ cần làm Tán Tài Đồng T.ử cho bọn ta là được, trông ngươi cũng lanh lợi, chắc sẽ hợp lắm."
Ta chấn động đến mức thốt lên: "Cái gì???"
"Thành thân gì cơ?"
"Thành thân với ai?"
"Ngươi dám tơ tưởng đến Sư tôn ta, ngươi thật là đáng ch.ết mà!"
Lâu Khí bình thản đáp: "Đây là chuyện giữa ta và Sư tôn ngươi. Ngươi thử nghĩ xem, nếu điều kiện duy nhất để Ma tộc lui binh là Sư tôn ngươi phải gả cho ta, liệu nàng có đồng ý không?"
Ta phẫn nộ: "Ngươi thật là đê tiện!"
Hắn chẳng mảy may tức giận, còn thản nhiên thừa nhận: "Nói đúng lắm, ta đích thực là kẻ rất đê tiện."
"Xem ở chỗ ngươi là đệ t.ử mà Sư tôn ngươi sủng ái nhất, ta sẽ không xử lý ngươi, nhưng tốt nhất là ngươi nên phối hợp với ta một chút."
Hắn cúi người, nhìn thẳng vào mắt ta đầy vẻ đe dọa: "Bằng không, ta sẽ làm thịt ngươi ngay tại chỗ."
Ta: "..."
25
Kể từ sau khi trở về từ Ma tộc, đầu óc ta lúc nào cũng trong trạng thái m.ô.n.g lung, quay cuồng. Không phải do Lâu Khí hạ d.ư.ợ.c, mà là vì cái bộ não vốn đã lâu không thèm vận động của ta đột nhiên phải tiếp nhận quá nhiều tin tức chấn động đến mức muốn nổ tung.
Ma tộc xâm chiếm, các tông môn đồng lòng chống đỡ. Vào thời khắc mấu chốt, Lâu Khí tung ra một lời đề nghị: Ma tộc có thể lui binh, từ nay chung sống hòa bình với giới tu sĩ, nhưng điều kiện duy nhất là Thường Hi tôn giả phải gả cho hắn.
Giới tu chân còn chưa kịp hết bàng hoàng vì yêu cầu quái đản đó thì lại một phen rúng động hơn khi Thường Hi tôn giả gật đầu đồng ý.
Thiên hạ ai nấy đều ca tụng sư tôn ta vì thương xót chúng sinh, lại lo lắng cho tiểu đồ đệ đang nằm trong tay Ma tộc nên mới chịu hy sinh bản thân, chịu thiệt thòi như vậy. Nhưng chỉ có ta mới biết sự thật không phải thế: hai người này vốn dĩ đã có một đoạn tình xưa nghĩa cũ! Cái gọi là đối thủ không đội trời chung bấy lâu nay toàn là giả tạo cả!
"Họa Họa?"
Ta hoàn hồn nhìn Huyền Ngật. Từ ngày ta từ Ma tộc trở về, huynh ấy giống như bị kích động điều gì đó mà điên cuồng tu luyện, dù vậy huynh ấy vẫn không quên mang theo ta bên mình.
"Họa Họa, cuốn sách ta đưa hôm qua muội đã xem xong chưa?"
Ta ngoan ngoãn gật đầu: "Xem xong rồi ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kể từ khi dùng Long Lân Quả để đúc lại linh căn, ta đã hạ quyết tâm phải tu luyện thật t.ử tế để sau này còn cùng Huyền Ngật song hành phi thăng.
Sư tôn từ sau khi thành thân rất ít khi bế quan, thỉnh thoảng người sẽ về tông môn dạy dỗ chúng ta, mà tất nhiên, người dành nhiều thời gian nhất để uốn nắn ta.
Lâu Khí nhìn không lọt mắt cảnh đó, hắn lén kéo ta ra một góc rồi đưa cho ta một quyển điển tịch: "Thứ này có thể trợ giúp ngươi và sư huynh ngươi tu luyện đấy."
Ta đầy vẻ hoài nghi nhân phẩm của hắn: "Ngươi lại đang tính toán trò gì nữa đây?"
Hắn gõ cho ta một phát: "Không biết lớn nhỏ gì cả, ta giờ là sư công* của ngươi đấy."
(*)chồng của sư tôn
Ta: "..."
Trước ánh mắt dò xét của ta, hắn rốt cuộc cũng ngả bài: "Sau này bớt quấn lấy sư tôn ngươi, có thời gian đó thì đi quấn lấy sư huynh ngươi đi, hắn chắc chắn sẽ vui đến phát điên cho mà xem."
Ta: "???"
Ta lật xem thử một trang, lập tức kinh hãi đến mức trợn mắt há hốc mồm. Cái quyển điển tịch này... liệu nó có phải là tài liệu tu luyện chính thống không vậy?
Lâu Khí nhìn ta bằng bộ dạng như thể ta là kẻ chưa trải sự đời: "Đây chính là bí pháp của Hợp Hoan Tông, ta phải vất vả lắm mới kiếm được cho muội đấy, đảm bảo hàng chính tông, không có tác dụng phụ đâu."
"Sư công đối xử với ngươi tốt quá còn gì, sau này đừng có bám đuôi sư tôn ngươi nữa, đi tìm sư huynh ngươi đi."
Ta: "..."
Cái quyển điển tịch này hình như có chút... không đứng đắn cho lắm thì phải!
26
Phó sư muội rất thích đứng từ xa nhìn chằm chằm vào ta và Huyền Ngật, thỉnh thoảng trên mặt lại lộ ra nụ cười đầy ẩn ý thâm sâu.
Một ngày nọ, khi nàng tới tìm thì ta đang mải mê lật xem quyển điển tịch kia. Vừa nhìn thấy nó, nàng còn kích động hơn cả ta: "Đây đích thị là bảo bối mà, thứ này chỉ có trong ngoại truyện mới xuất hiện thôi đó!"
Ta: "???"
Thấy ta đầy vẻ nghi hoặc, Phó sư muội liền nghiêm mặt nói: "Tiểu sư muội, còn nhớ những gì ta đã nói với muội ở bí cảnh không? Đừng có chần chừ, cũng đừng nghi ngờ gì hết, ban đầu muội muốn làm gì thì cứ dũng cảm mà lao vào làm đi."
Ta: "???"
Thấy ta vẫn ngơ ngác chưa hiểu, nàng lén lút nhét vào tay ta hai viên t.h.u.ố.c nhỏ, miệng lẩm bẩm cái gì mà cái nhà này không có nàng làm công cụ người thì sớm muộn cũng tan rã thôi.
Ta: "???"
Nàng cười hì hì đầy gian tà: "Tiểu sư muội, đừng có giấu giếm trước mặt ta làm gì. Ta đã xem hết toàn bộ câu chuyện rồi, kế hoạch quyến rũ mới hoàn thành được một nửa của muội giờ có thể khởi động lại được rồi đó."
Ta: "???"
Sao nàng lại biết được chuyện này cơ chứ!
"Tiểu sư muội, đừng sợ, cứ mạnh dạn lên. Dùng nhan sắc của muội mà câu dẫn huynh ấy, nếu không biết cách dùng nhan sắc thì cứ lén bỏ cái này vào chén trà của huynh ấy là xong!"
Ta: "..."
Thật là quá mức vô lý, lần đầu tiên trong đời ta thấy một cô gái xinh đẹp như nàng lại lộ ra vẻ mặt đáng khinh đến thế.