Nữ Phụ Truyện Tu Tiên Đột Nhiên Thức Tỉnh

Chương 7



16

 

Bên trong mật đạo là một mảnh tối tăm dày đặc.

 

Sau khi rơi xuống và lăn lộn không biết bao lâu, cuối cùng ta cũng chạm được một mặt đất bằng phẳng rồi dừng lại. Nằm hôn mê trên đất một hồi, ta cố nén cảm giác khó chịu mà bò dậy, sờ soạng túi trữ vật để tìm ngọc bài truyền tống.

 

Cái bí cảnh này mang lại cảm giác rất kỳ quái, đúng lúc này ta lại lạc mất Huyền Ngật và mọi người, đây thực sự không phải là điềm lành gì. Nhưng chỉ cần có ngọc bài trong tay, ta và nữ chính vẫn có thể an toàn rời khỏi đây.

 

Thế nhưng... đúng là người xui xẻo thì uống nước cũng tắc răng.

 

Có lẽ do cú ngã vừa rồi, túi trữ vật bên hông ta đã không cánh mà bay. Không chỉ có vậy, cả nữ chính cũng chẳng thấy đâu.

 

"Phó sư muội?"

 

Xung quanh tĩnh lặng như tờ, trong không gian tối tăm lại càng thêm phần đáng sợ. Ta bắt đầu hối hận. Ta sính làm anh hùng cái gì không biết! Giờ thì tự chuốc họa vào thân rồi! Người ta là nữ chính, biết đâu đây là thời cơ để nàng rơi xuống gặp gỡ cơ duyên, kết quả là ta cũng đ.â.m đầu vào theo.

 

Túi trữ vật mất, đan d.ư.ợ.c không còn, ngọc bài cũng mất, năng lực thì không có... Cảm giác như định mệnh bi t.h.ả.m cứ xoay vần mà ta chẳng thể nào thoát khỏi.

 

Tự oán tự ngải một lát, ta lại xốc lại tinh thần, lần mò trong bóng tối, cố gắng dựa sát vào tường mà đi. Tuy rằng cái gió lạnh thổi qua sau lưng trong cảnh tối tăm này thật dọa người, nhưng bình tĩnh nghĩ lại, có gió nghĩa là có lối ra. Ta đời này chắc vô duyên với chuyện tu luyện phi thăng, nhưng ta còn chưa tìm được ý trung nhân đời mình... ta không thể c.h.ế.t ở đây được.

 

Không biết đã đi bao lâu nhưng mãi vẫn chưa thấy lối ra. Khi đã quen với bóng tối, ta cũng bớt sợ hơn. Ngồi bệt xuống vách tường nghỉ ngơi một lát, ta khẽ thở dài. Chẳng biết Huyền Ngật có đi tìm ta không, huynh ấy đã hứa sẽ bảo vệ ta, không bỏ rơi ta mà. Tuy huynh ấy là nam chính của nữ chính, nhưng dù sao chúng ta cũng có tình cảm thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau.

 

"Biết thế này bí cảnh nguy hiểm vậy ta đã không xuống núi, cũng không biết Phó sư muội thế nào rồi, ôi phiền ch.ết mất!'

 

Vừa lẩm bẩm than vãn xong, ta đột nhiên nghe thấy một tiếng cười khẽ. Ta sợ đến mức nhảy dựng lên:

 

"Ai? Ai ở đó?"

 

Ta cẩn trọng quan sát xung quanh. Khi mắt đã quen với bóng tối, ta lờ mờ thấy được một bóng người cách đó không xa. Ta nuốt nước miếng cái ực:

 

'Ngươi là người phương nào? Tại sao lại ở đây?"

 

"Ngươi đoán xem."

 

Ta thèm vào mà đoán!

 

Ta nhắm chuẩn lối đi, vừa định tung chân chạy thục mạng thì giây tiếp theo đã bị một luồng sức mạnh trói buộc, không thể nhúc nhích.

 

Là kẻ háo sắc? Hay gi.ết người đoạt bảo? Hay là một đại ma đầu cuồng sát? Trong đầu ta nháy mắt hiện ra hàng vạn khả năng, mà cái nào cũng dẫn đến đường c.h.ế.t.

 

Ta cứng người:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Ta chẳng có gì cả đâu, nhưng ngươi có thể đi ngược lại con đường ta vừa qua mà tìm, biết đâu nhặt được túi trữ vật của ta, trong đó bảo bối nhiều lắm đấy."

 

Dù sao thì ta cũng chẳng tìm thấy nó. Ta cảm nhận được hắn đang tiến về phía mình, giọng nói mang theo chút ý cười:

 

"Những vật ch.ết đó làm sao thú vị bằng tiểu nha đầu như ngươi."

 

Ta tái mặt. Quả nhiên là kẻ háo sắc sao?! Xong đời rồi! Đều tại ta sinh ra quá xinh đẹp. Nhưng đẹp đâu phải lỗi của ta chứ.

 

Ha ha ha, tiền bối ngài nói đùa rồi. Ta chỉ là một kẻ phế vật nhỏ bé thôi, túi trữ vật của ta mới là chứa vô số bảo vật mà sư tôn và các sư huynh đã dày công tìm kiếm cho ta đó!

 

Không ai có thể từ chối bảo vật được!

 

Vậy sao? Vậy thì ta phải xem kỹ lại xem rốt cuộc bên trong có những bảo bối gì mới được.

 

Ta ngẩn ra, theo bản năng nhìn về phía hắn. Chung quanh rất tối, ta không thấy rõ mặt hắn nhưng lại thấy thứ gì đó đang được hắn tung hứng trong tay. Nếu ta không đoán sai, bảo bối của ta đã bị hắn nhặt được rồi.

 

Xong thật rồi, thứ duy nhất có thể dụ hắn rời đi giờ lại đang nằm trong tay hắn. Chẳng lẽ hôm nay ta phải bỏ mạng tại đây sao?

 

Đúng là toàn thứ tốt, xem ra ngươi rất được cưng chiều.

 

Mắt ta sáng lên, bắt đầu dùng oai hùm của người khác để dọa dẫm:

 

"Đó là đương nhiên! Ngươi có biết sư tôn ta là ai không? Sư tôn ta chính là Thường Hi tôn giả, giới tu tiên không ai là không biết danh tiếng của người. Ta khuyên ngươi nên đối tốt với ta một chút, nếu không sư tôn ta sẽ không tha cho ngươi đâu."

 

'Vậy sao?"

 

"Chắc chắn rồi."

 

"Vậy ngươi nói xem, nếu ta bắt được tiểu đồ đệ yêu quý nhất của nàng, liệu nàng có đến tìm ta không?"

 

"Nếu ngươi dám động đến một sợi tóc của ta, sư tôn ta nhất định sẽ..."

 

Càng nói giọng ta càng nhỏ dần, vì ta hậu tri hậu giác nhận ra rằng hắn chẳng hề sợ hãi, trái lại còn có chút mong chờ được gặp sư tôn ta.

 

"Ngươi là ai? Ngươi quen biết sư tôn ta sao?"

 

Hắn cười, ta nghe ra một sự vui vẻ kỳ lạ trong giọng nói ấy:

 

"Giờ chưa thể nói, nhưng tương lai..."

 

Câu tiếp theo ta không nghe rõ nữa, vì một luồng sức mạnh bao bọc lấy ta, và ta nhanh ch.óng chìm vào cõi vô thức.

 

Tương lai cái gì cơ?