Nữ Phụ Từ Bỏ Chạy Trốn

Chương 114



Khoai tây chiên phải ăn lúc mới chiên xong mới ngon, nếu không sẽ bị mềm nhũn, cho nên cô đặc biệt đợi lũ trẻ đến đông đủ mới bắt đầu chiên.

Chúc Xương Xương không nhịn được làm theo lời Khương Tuyết Di, cậu bé cầm lấy miếng khoai tây, chấm nước sốt cà chua rồi cho vào miệng: "Ngon quá đi mất, khoai tây chiên mằn mặn, mềm mềm, vỏ ngoài hơi giòn, chấm với nước sốt màu đỏ này lại thành vị chua chua ngọt ngọt."

Tề Tiểu Hào nghe mà choáng váng, cái gì mà mặn với chua với ngọt, làm gì có nhiều vị như thế.

Cậu bé chen chúc Chúc Xương Xương, nói: "Cho tớ nếm thử một miếng."

Chúc Xương Xương cầm một miếng khoai tây chấm sốt nhét vào miệng Tề Tiểu Hào, Tề Tiểu Hào không khỏi trợn tròn mắt: "Không điêu đâu, đúng là có nhiều vị như thế thật, ngon tuyệt cú mèo."

Khương Tuyết Di cười nói: "Đừng chỉ lo ăn khoai tây chiên, thử cả mì sốt thịt cà chua nữa."

Món này Triệu Tiểu Nhụy đã từng được ăn ở nhà họ Hạ, cũng không cần Khương Tuyết Di dạy, cô bé cầm lấy một chiếc bát nhỏ, dùng đũa gắp một bát mì đầy, sau đó phủ lên một lớp sốt thịt cà chua, trộn đều mì và sốt lại với nhau.

Cô bé vừa ăn vừa híp mắt cười: "Đúng là mùi vị này rồi, ngon quá!"

Thấy ba đứa trẻ ăn ngon lành như vậy, không ăn nhanh là hết mất, những đứa trẻ khác nhìn nhau rồi vội vàng ra tay.

Bánh burger nhỏ chẳng mấy chốc đã bị cướp sạch.

Chúc Xương Xương ăn rất nhiều khoai tây chiên, miệng hơi mặn, cậu bé thè lưỡi nói: "Cháu hơi khát rồi ạ."

Khương Tuyết Di: "Nước ngọt vị cam ở trong bồn rửa mặt ấy, đang được ngâm trong nước lạnh cho mát, muốn uống thì bảo Tiểu Nhụy dẫn các cháu đi lấy, nhớ nhé, để một lúc rồi hãy uống, uống lạnh quá ngay lập tức dễ bị đau bụng đấy."

Chúc Xương Xương dõng dạc nói: "Cháu cảm ơn dì Khương ạ."

Đợi Khương Tuyết Di đi khỏi, cậu bé liền nói nhỏ với Triệu Tiểu Nhụy: "Dì Khương tốt bụng quá, lại còn rất hào phóng nữa."

Tề Tiểu Hào đi tới, ba cái đầu chụm lại một chỗ: "Chứ còn gì nữa, không phải ai cũng tốt bụng như dì Khương đâu." Lại nói, "Lần trước tớ đến nhà dì Hồ làm khách, dì ấy khách sáo với tớ, bảo mời tớ ăn lê, tớ tưởng thật định lấy quả lê trên bàn, dì ấy lập tức đổi sắc mặt ngay, làm tớ sợ đến mức đ.á.n.h rơi cả lê xuống đất."

Chúc Xương Xương: "Tiểu Nhụy, thật hâm mộ cậu ở ngay sát vách nhà dì Khương, bình thường chắc chắn được ăn không ít đồ ngon nhỉ."

Triệu Tiểu Nhụy: "Hì hì."

Người được hâm mộ nhất không phải là Triệu Tiểu Nhụy, mà là Tiểu Bánh Bao.

Tề Tiểu Hào đứng bên nôi em bé, kiễng chân lên trêu chọc Tiểu Bánh Bao bên trong: "Tiểu Bánh Bao ơi, em phải ch.óng lớn nhé, anh muốn làm bạn thân với em, sau này mới có thể thường xuyên đến nhà em ăn chực được."

Chúc Xương Xương: "Anh cũng muốn, anh cũng muốn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tiểu Nhụy: "Tiểu Bánh Bao mới được hơn một tháng thôi mà, đợi em ấy lớn còn lâu lắm."

Tiểu Bánh Bao không hiểu các anh chị đang nói gì, chỉ tưởng các anh chị đang chơi với mình, đôi tay nhỏ như ngó sen vung vẩy trong không trung, vô cùng đáng yêu.

Phương Cầm thấy bọn trẻ đã bắt đầu ăn, liền khách sáo với Khương Tuyết Di vừa quay lại bàn: "Tiểu Khương, em thật là chu đáo, còn đặc biệt chuẩn bị riêng một bàn cho bọn trẻ, chị thay mặt con trai cảm ơn em."

Khương Tuyết Di mỉm cười: "Không có gì đâu ạ, chúng thích là được rồi." Lại nói, "Nếu nói cảm ơn, em mới phải cảm ơn các chị đã đến chúc mừng đầy tháng cho Tiểu Bánh Bao chứ."

Nụ cười trên mặt Phương Cầm chân thành thêm vài phần, không vì gì khác, chỉ vì Khương Tuyết Di quá biết cách nói chuyện.

Lưu Lộ dùng đũa chung cho không ít viên thả lẩu vào nồi: "Mọi người này, đừng tán gẫu nữa, ăn nhiều một chút mới là thật."

Cá viên, cá viên có nhân, viên nấm, viên trứng cua, viên tôm tươi, đủ loại viên nhỏ lên xuống dập dềnh trong nồi nước dùng xương ống, không ngừng k*ch th*ch vị giác của mọi người.

"Tiểu Khương, tâm tư em thật khéo, chỉ là cá viên thôi mà có thể làm ra nhiều kiểu cách như vậy."

"Mùi vị này thơm thật đấy, làm chị thèm c.h.ế.t đi được."

Viên đã chín, Tiền Mạn gắp một viên cá lên c.ắ.n một miếng, nước sốt bên trong nhân lập tức b.ắ.n ra, cô trợn tròn mắt: "Ơ, cái này sao lại có nhân bên trong thế này."

Khương Tuyết Di cười giải thích với cô: "Cái này là cá viên có nhân ạ, bên trong là nhân trộn từ thịt lợn và thịt tôm, vị đậm đà thơm ngon, chị nếm thử xem."

Tiền Mạn nếm liền mấy cái, luôn miệng khen ngon.

Lúc làm viên, Khương Tuyết Di đã chuẩn bị sẵn phần cho bọn trẻ.

Cô luộc chín viên, múc đầy một bát lớn mang sang bàn trẻ con: "Viên và rau mới luộc xong đây, các cháu nếm thử đi, không được kén ăn đâu nhé."

Chúc Xương Xương: "Dì Khương ơi, dì làm đồ ăn ngon thế này, chúng cháu không kén ăn đâu ạ."

Khương Tuyết Di bật cười: "Mồm mép dẻo thế, lát nữa cháu ăn nhiều vào nhé."

Ăn uống cũng hòm hòm, mọi người bắt đầu trò chuyện.

Không khỏi nhắc đến chuyện Tiểu Bánh Bao bị tráo đổi.

Nghe Khương Tuyết Di kể lại toàn bộ sự việc, Phương Cầm trợn tròn mắt: "Lại còn có chuyện như vậy nữa sao, sau này ai còn dám đi bệnh viện đẻ con nữa chứ, nhỡ đâu con nhà mình bị tráo mất thì tính sao."