Sư tổ đi đâu rồi?
Một sư tổ lớn như vậy của ta đâu rồi?
Sở Lạc đợi dưới một tia ánh trăng này rất lâu, đều không thấy Bạch Thanh Ngô xuất hiện nữa, đợi đến trời sáng cũng đành phải rời đi.
Đến Phủ Vân Đảo, đem hai món Quỷ Cảnh chi vật có được từ chuyến đi ra ngoài lần này giao cho Tống chưởng môn, liền lại bắt đầu cuộc sống mỗi ngày được Mịch Tinh Lộc cõng đi học.
Nửa tháng sau lại là ngày phát hành Thượng Vi Nguyệt Báo, mặc dù Tống chưởng môn đã nói với nàng bây giờ khoan hãy đi tìm tin tức về Nhị sư huynh của nàng, Sở Lạc vẫn lại trở về Bình An Phường, mua một tờ nguyệt báo.
Tháng này chuyện lớn xảy ra trong Tu Chân Giới không ít, chỉ đi trên đường cũng có thể nghe thấy không ít người đang bàn tán về những chuyện trên nguyệt báo.
“Quả nhiên tu sĩ thực lực càng mạnh muốn đột phá lại càng thêm hung hiểm, người lợi hại như Hàn Trần trưởng lão của Linh Thú Tông vậy mà đều phá cảnh thất bại rồi.”
“Đúng vậy a, hiện giờ còn rơi vào kết cục tu vi mất hết, căn cơ bị hủy hoàn toàn, khổ tu mấy trăm năm nay đều tan biến vô ích, từ một đại năng được người người trong Tu Chân Giới kính trọng ngưỡng vọng bỗng chốc rớt xuống thành phàm nhân bình thường, e là nửa đời sau này đều phải trải qua trong tuyệt vọng rồi.”
“Người trước kia phong quang biết bao, hiện giờ, haizz...”
“Hà tất phải thở dài thay ông ta, ông ta cho dù biến thành phàm nhân rồi, cũng có tỷ tỷ là chưởng môn của một tông, còn có tỷ phu cường đại, tốt hơn chúng ta không biết bao nhiêu lần đâu.”
“Hơn nữa Linh Thú Tông giàu có như vậy, bây giờ Hàn Nguyệt chưởng môn đã bắt đầu vung tiền cầu mua thiên tài địa bảo có thể đắp nặn lại linh căn và đan điền cho ông ta rồi, có bối cảnh cường đại như vậy, không cần người khác phải thương hại ông ta.”
Sở Lạc chỉ nghe vài câu trên đường, liền vô cùng vô tâm vô phế tìm kiếm tin tức của Nhị sư huynh trên chuyên mục Tây Vực kỷ văn, lời nhắc nhở của chưởng môn ngược lại một chữ cũng không lọt tai.
Nhưng lần này cũng không thấy manh mối gì hữu ích.
Cất Thượng Vi Nguyệt Báo đi, nàng lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở cửa Bình An Phường.
Mắt Sở Lạc sáng lên, vội vàng chạy tới: “Lý sư huynh, huynh đây là vừa mới về tông sao?”
Nghe vậy, Lý Thúc Ngọc liền dừng bước chân định rời đi, nhìn về phía Sở Lạc.
Thân hình hắn cao ngất, chỉ là pháp y dính m.á.u, trên má còn có một vết thương nhỏ, hơi rỉ m.á.u, nghĩ lại là vừa mới chiến đấu một trận.
Chuyện này ở trong Lăng Vân Tông rất thường thấy.
Lý Thúc Ngọc gật đầu với nàng: “Vừa làm xong nhiệm vụ trở về, Sở sư muội đây là...”
Khác với những đệ t.ử khác trong tông môn thích lập đội làm nhiệm vụ, nếu không phải trường hợp cần thiết, Lý Thúc Ngọc thích độc hành hơn, một mình đối phó với toàn bộ nguy hiểm và khó khăn, mới có thể nâng cao thực lực của mình ở mức tối đa.
Hơn nữa hắn ở trong Dữ Trần Đảo còn có một biệt danh —— Cuồng nhân tu luyện.
“Muội đến đây mua tờ báo, bây giờ phải về nội môn rồi, vừa hay đi cùng Lý sư huynh.”
Nghe vậy, Lý Thúc Ngọc lại nói: “Chuyện này, ta đang chuẩn bị xuất tông.”
“Nhưng huynh vừa mới về tông mà.”
Lý Thúc Ngọc cười nói: “Về tông lại nhận thêm vài nhiệm vụ, đến Bình An Phường mua chút vật phẩm cần thiết, rồi lại phải đi ra ngoài rồi.”
Sở Lạc có chút kinh ngạc: “Không nghỉ ngơi chút nào sao?”
“Ừm,” Lý Thúc Ngọc thản nhiên gật đầu: “Thời gian không còn nhiều nữa, trong cuộc thi Thủ tịch đại bỉ năm sau ta phải giành được danh hiệu Thủ tịch đệ t.ử, cho nên một khắc cũng không thể chậm trễ.”
“Năm sau?” Sở Lạc lại một lần nữa chấn kinh: “Lý sư huynh chỉ lớn hơn muội một khóa?!”
Lý Thúc Ngọc không khỏi mỉm cười: “Nhìn không giống sao?”
Sở Lạc nhìn hắn suy nghĩ rất lâu, sau đó nói: “Nếu chỉ mới nhập tông gần hai năm, tốc độ tu luyện của Lý sư huynh cũng quá nhanh rồi đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hóa ra là vì chuyện này a,” Lý Thúc Ngọc nói, “Trước khi vào Lăng Vân Tông ta đã bắt đầu tu hành rồi.”
“Ồ?” Sở Lạc có chút tò mò, “Tu chân thế gia?”
Lý Thúc Ngọc cẩn thận suy nghĩ một chút: “Chắc cũng gần giống vậy.”
Trong lúc nói chuyện hai người đã đi ra khỏi Bình An Phường, Sở Lạc liền nói: “Vậy muội không làm lỡ thời gian của Lý sư huynh nữa, thuận buồm xuôi gió!”
“Mượn cát ngôn của muội.”
Nhìn Lý Thúc Ngọc ngự kiếm bay về hướng tông môn, Sở Lạc cũng sờ sờ cằm mình.
“Vì để làm Thủ tịch đệ t.ử, Lý sư huynh vậy mà lại liều mạng như vậy, xem ra ta cũng phải chuẩn bị đàng hoàng rồi, không thể làm mất mặt Thiên Tự Mạch là quan trọng nhất, thứ hai là... ai biết được đến lúc đó Hoa Hoa có đột nhiên nhảy ra một nhiệm vụ trở thành Thủ tịch đệ t.ử hay không...”
`[Ngươi rất hiểu ta nha.]`
“Ngươi quả nhiên có suy nghĩ này!”
`[Không phải suy nghĩ! Là nhiệm vụ sẽ tự động kích hoạt khi ngươi bước lên đài tỷ võ!]`
“Quả nhiên, nhưng nếu thực sự đợi đến lúc đó mới chuẩn bị thì muộn mất rồi.”
Sở Lạc tìm Mịch Tinh Lộc từ Tuần An Đội, sau khi về Phủ Vân Đảo liền lại bế quan.
Tu vi bước vào Luyện Khí tầng mười sau đó liền đã là đỉnh phong cảnh giới, theo lẽ thường mà nói, rất nhiều tu sĩ sẽ mượn dùng Trúc Cơ Đan để đột phá Trúc Cơ cảnh giới, nhưng Sở Lạc khăng khăng muốn tu luyện đến tầng mười hai rồi mới tiến hành Trúc Cơ, đơn thuần là không muốn bỏ lỡ 20 điểm khí vận kia.
Sau hai tháng bế quan, Sở Lạc cũng thành công bước vào Luyện Khí tầng mười hai.
`[Chúc mừng ký chủ bước vào Luyện Khí tầng mười hai, nhận được 20 điểm khí vận phần thưởng.]`
`[Đã mở nhiệm vụ tu luyện: Trúc Cơ. Hoàn thành nhiệm vụ có thể nhận được 100 điểm khí vận phần thưởng.]`
`[Chúc mừng ký chủ bước vào Luyện thể tầng mười hai, nhận được 20 điểm khí vận phần thưởng.]`
`[Đã mở khảo nghiệm tiến giai Đoán thể: Thối Hỏa Lang Thú. Xin ký chủ chuẩn bị sẵn sàng sau đó tiến vào Phần Linh Cảnh để làm bài thi.]`
“Bài thi văn hóa và bài t.h.i t.h.ể d.ụ.c đến cùng một lúc, thi cái nào trước đây?”
Sở Lạc suy nghĩ một lát, lập tức ngưng thần tiến vào Phần Linh Cảnh.
Tiến hành tiến giai Đoán thể trước, chỉ cần chịu đòn giỏi, đ.á.n.h bại được Thối Hỏa Lang Thú kia là có thể tiến giai, nhưng Luyện Khí Trúc Cơ thì không đơn giản như vậy, rất huyền diệu.
Trong Phần Linh Cảnh, khắp nơi đều bốc cháy Tam Tịnh Nghiệp Hỏa, Sở Lạc đã quen rồi, chỉ là cháy hơi đau một chút, nhưng những ngọn lửa này sẽ không gây tổn thương cho cơ thể mình, hiệu quả của nó ngược lại còn gần giống như tắm t.h.u.ố.c.
Trong Phần Linh Cảnh lần này lại có thêm một con lang thú thể hình tráng kiện, toàn thân nó đều bốc cháy ngọn lửa hừng hực, thậm chí giống như được cấu tạo từ ngọn lửa vậy.
Một đôi mắt sói trong liệt hỏa từ lúc Sở Lạc đến liền từ từ mở ra, trong Phần Linh Cảnh vang vọng tiếng gầm gừ trầm thấp của nó.
`[Xin ký chủ trong vòng một canh giờ giải quyết Thối Hỏa Lang Thú, thời gian đã bắt đầu tính.]`
Sở Lạc định tâm lại, trong Phần Linh Cảnh này, không thể động dụng pháp lực, cũng không thể sử dụng v.ũ k.h.í, xung quanh lại căn bản không có bất kỳ sự vật nào có thể dựa vào, muốn đầu cơ trục lợi là căn bản không thể nào.
Đây là một cuộc c.h.é.m g.i.ế.c đơn thuần dựa trên tố chất cơ thể.
Thối Hỏa Lang Thú chậm rãi bước đi, vài giây trước vẫn còn thong thả bước đi, trong chớp mắt liền tựa như tia chớp lao thẳng về phía Sở Lạc!
Phản ứng của Sở Lạc cũng cực nhanh, lao thẳng về phía Thối Hỏa Lang Thú, khi đến trước mặt, lang thú kia giơ vuốt trước hung hăng vỗ về phía nàng, Sở Lạc trực tiếp hạ thấp người, một cú trượt dài xuyên qua dưới bụng lang thú, trong nháy mắt liền dùng hai tay tóm lấy chiếc đuôi sói đang bốc cháy kia, c.ắ.n răng phát động kình lực toàn thân, kéo Thối Hỏa Lang Thú lên rồi lại đập mạnh nó xuống mặt đất ——