Sau khi dặn dò xong những chuyện tiếp theo với Tạ Dữ Quy trong đạo quán cũ nát, Sở Lạc liền đi về hướng Cốc Giang Thôn.
Liễu Tự Miểu cũng thi triển thuật pháp tìm kiếm vật của Vi Trần Quỷ Cảnh, mục tiêu chỉ về phía Thái Nhân Thị ở trấn gần Cốc Giang Thôn.
Lần này tuy là đi cùng đường, nhưng hai người không nói thêm một câu nào. Bất quá rất nhanh, cũng bởi vì Minh Vân đảo chủ và Vãn Tranh do tông môn phái tới đang tìm kiếm Sở Lạc, người của hai bên chẳng bao lâu sau đã chạm mặt nhau.
“Tiểu Sở,” Minh Vân đảo chủ phát hiện ra cô đầu tiên, lập tức bay tới, “Trước đó Vãn Tranh truyền tin tức về trong tông môn, ta lại đang định đến Tĩnh Quốc thăm Thúc Ngọc, liền nhận lời nhờ vả của chưởng môn đến đây trước. Nào ngờ vừa đến đã nghe thấy chuyện con bị tà đạo ám toán, nay cuối cùng cũng tìm được con rồi.”
Minh Vân đảo chủ lại thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói: “Hai ngày nay đã xảy ra chuyện gì, có còn bình an vô sự không?”
“Có sự có sự!” Sở Lạc vội vàng lấy ngọc bài của mình ra, “Lão đạo kia không biết đã thi triển thuật pháp gì lên người con, khiến con đi vòng vèo bên ngoài rất nhiều vòng đều không tìm được đường về đây. Cuối cùng là tự phong bế ngũ cảm, thu hồi thần thức, mới dựa vào trí nhớ mà quay về. Còn có thân phận ngọc bài này của con, cũng bị hắn phong ấn rồi, căn bản không truyền được tin tức.”
Minh Vân đảo chủ có thực lực cảnh giới Xuất Khiếu đỉnh phong, theo Sở Lạc thấy đây là cực kỳ đáng tin cậy.
Còn Liễu Tự Miểu tuy vẫn đi ở đằng xa, nhưng vì để tìm kiếm Bạch cốt đinh vẫn đang thi triển công pháp, vô tình cũng nghe thấy những lời Sở Lạc vừa nói.
Hóa ra là trúng thuật của tà đạo, hèn chi cô ta phải tự phong bế ngũ cảm.
Bên này, Minh Vân đảo chủ giải trừ thuật pháp mê hoặc mà lão đạo kia thi triển trên người Sở Lạc, nhưng khi nhìn về phía thân phận ngọc bài của cô lại tỏ ra khó xử.
“Cấm chế trên này, e là phải đợi chưởng môn đến Tĩnh Quốc, do ngài ấy đích thân đến giải khai rồi.”
Lời này vừa dứt, trên mặt mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.
Ngay cả Minh Vân đảo chủ cũng không có cách nào với cấm chế trên ngọc bài của cô, điều này chứng tỏ bản lĩnh của lão đạo kia ít nhất phải từ Xuất Khiếu đỉnh phong trở lên!
Vãn Tranh đã đoán được Sở Lạc đang nghĩ gì rồi.
“Từ sau lần trước muội từ Đinh Lan Quận trở về nói với chưởng môn chuyện tà đạo kia, Ám Bộ vẫn luôn phái người điều tra thân phận của tà đạo đó, nhưng thông tin hắn lưu lại trên thế gian này thực sự quá ít. Bất quá, lần này hắn hoàn toàn có thể trực tiếp lấy mạng hai người chúng ta, nhưng lại không làm như vậy, cũng chứng tỏ hiện tại hắn vẫn chưa muốn gây ra động tĩnh quá lớn, để thế nhân biết được thân phận của hắn.”
Sở Lạc cẩn thận suy ngẫm lời của Vãn Tranh, Liễu Tự Miểu đã đi tới, cung kính hành lễ với Minh Vân đảo chủ.
“Bái kiến Minh Vân tiền bối.”
Minh Vân đảo chủ cười nhìn về phía hắn: “Là tiểu t.ử nhà họ Liễu a, Du chưởng môn lại phái ngươi ra ngoài tìm kiếm vật của Quỷ Cảnh thất lạc sao?”
“Chính xác,” Liễu Tự Miểu cũng nghiêm mặt nói: “Lần này dò xét được Bạch cốt đinh lưu lạc từ Vi Trần Quỷ Cảnh ra ngay ở gần đây, cho nên đến để tìm về.”
“Tốt, lần này ta đến đây cũng có phần nhiều nguyên nhân là vì vật phẩm này,” Minh Vân đảo chủ gật gật đầu, “Nhưng thứ này, e là không dễ thu hồi đâu.”
“Mong tiền bối nói rõ.”
Lời vừa dứt, Minh Vân đảo chủ có chút kinh ngạc: “Vừa nãy thấy ngươi và Tiểu Sở cùng nhau đi tới, liền không nói chuyện Bạch cốt đinh này sao?”
“Ta căn bản không quen hắn,” Sở Lạc vừa nói vừa đi về phía Vãn Tranh và Tần Tiểu Sa, “Hơn nữa ta cũng không phải loại người dễ làm thân như vậy.”
Liễu Tự Miểu cũng cúi đầu nhạt giọng nói: “Vãn bối cũng không giỏi ăn nói.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy tiểu t.ử nhà họ Liễu... vết thương trên mặt ngươi này, là ai đ.á.n.h?”
“...”
“Khụ khụ khụ,” Sở Lạc vội vàng lên tiếng nói, “Thực ra là cô nương bị vật của Quỷ Cảnh bức hại kia hiện tại vẫn chưa biết mình đã c.h.ế.t t.h.ả.m nhiều lần rồi, nhưng khi cô ấy tìm lại được ký ức trước kia, những oán khí đó sẽ khiến cô ấy triệt để biến thành quỷ quái cực kỳ cường đại, đến lúc đó tính mạng của người trong toàn thành đều gặp nguy hiểm.”
Chủ đề thành công bị Sở Lạc chuyển hướng, Minh Vân đảo chủ cũng tiếp tục nói: “Chuyện này vẫn cần bàn bạc kỹ lưỡng, nếu Tự Miểu cũng đã đến rồi, vừa hay hành động cùng chúng ta. Những năm nay vật của Quỷ Cảnh do Thượng Vi Tông tìm về là nhiều nhất, các ngươi hẳn là cũng đúc kết được không ít bí quyết.”
“Vãn bối cung kính không bằng tuân mệnh.”
Mấy người trước tiên an bài ở một khách xá nằm sát ngay Thái Nhân Thị trên trấn.
Bởi vì trước đó trong Hồi Mộng Thuật lão đạo kia chỉ ra tay với Sở Lạc, cũng rất khó không khiến người ta suy đoán hắn có mưu đồ gì với Sở Lạc.
Để phòng ngừa chuyện lần trước lại xảy ra, Minh Vân đảo chủ quyết định đích thân trông chừng Sở Lạc, do Vãn Tranh ra ngoài theo dõi Biện Chiêu Đệ trong Thái Nhân Thị.
Giai đoạn hiện nay, bất luận là cứu Biện Chiêu Đệ ra khỏi Thái Nhân Thị trước, hay là ngăn cản tên đồ tể kia lóc thịt cô trong Thái Nhân Thị, bọn họ đều không thể đảm bảo những tình huống ngoài ý muốn này có trực tiếp kích thích đến Biện Chiêu Đệ, khiến cô khôi phục ký ức hay không.
Mấy người khác trong khách xá, thì đang xem xét các loại ngọc giản cuộn trục mà Liễu Tự Miểu mang theo bên người, chất thành một ngọn núi nhỏ trong phòng.
Hắn thường xuyên đi lại bên ngoài tìm kiếm vật của Quỷ Cảnh, khó tránh khỏi sẽ gặp phải một số tình huống kỳ quái mà mình không hiểu. So với việc đ.á.n.h thức sư đệ đang tu luyện trong môn phái, bảo đệ ấy thay mình đi tra cứu Tàng Thư Các, hắn thích trực tiếp mang theo Tàng Thư Các bên người hơn.
Nội dung trong ngọc giản, đều là những thứ hắn chưa từng xem qua, giống như những thứ đã xem qua nhớ kỹ rồi, thì không cần mang theo bên người nữa.
Sự hiểu biết của các tu sĩ đối với phần lớn vật của Quỷ Cảnh cơ bản bằng không, giống như Bạch cốt đinh lần đầu tiên xuất thế này thì lại càng không hiểu rõ. Nhưng trong Hồi Mộng Thuật đó, tà đạo chỉ đá Sở Lạc ra ngoài, Vãn Tranh thì đã xem hết toàn bộ quá trình.
Vì điều kiện sử dụng của vật Quỷ Cảnh này cần bản thân tình nguyện, cho nên trong thời đại Thái Nhân Thị ở khắp nơi này, lão đạo đã chọn gia đình Biện lão hán.
Hắn không hề giấu giếm điều gì, trực tiếp nói với Biện lão hán, chỉ c.ầ.n s.au khi nhận được sự đồng ý của con gái, đóng sống Bạch cốt đinh này vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu cô, Bạch cốt đinh sẽ từ từ dung hợp làm một với xương cốt của cô.
Sau đó đem bán Biện Chiêu Đệ đến Thái Nhân Thị, thời gian ba ngày, thịt của cô sẽ bị người ta ăn sạch.
Lão đạo kia cũng mê hoặc đồ tể của Thái Nhân Thị, mỗi lần đều thu nhặt riêng bạch cốt của Biện Chiêu Đệ lại, đưa ra sau núi.
Chỉ một đêm thời gian, Bạch cốt đinh liền có thể khiến cô trọng sinh huyết nhục, mà Biện Chiêu Đệ sau khi trọng sinh, ký ức của cô sẽ chỉ dừng lại ở lúc trước khi mình bị bán làm thái nhân.
Cô sẽ lại một lần nữa bán mình đi, ba ngàn văn tiền nhận được, đặt trên bậc thềm trước cửa nhà, sau đó đi về phía Thái Nhân Thị, lại một lần nữa trải qua vạn kiếp bất phục.
Lâu dần, đồ tể buôn may bán đắt, nhà họ Biện cũng dần khá giả lên, tích cóp được một khoản tiền lớn, chuẩn bị chuyển lên huyện sống những ngày tháng tốt đẹp.
Phú quý mê mắt người.
Người cha lúc đầu còn áy náy trong lòng, ép buộc bản thân không đi nghĩ đến những chuyện sai trái từng phạm phải, sau này ông ta liền thực sự không nhớ ra nữa.
Lão phụ từng nói muốn thay con gái đi làm thái nhân, nghĩ đến số tiền này có thể giúp nhà bà ta xuất hiện một người đọc sách, cũng quên mất người đó vẫn đang qua lại giữa tiểu thôn này và Thái Nhân Thị.
Còn có Biện Lương Tài, hắn vì ba ngàn văn tiền đầu tiên mà nhìn thấy thế giới bên ngoài tiểu thôn, lại vì ba ngàn văn tiền thứ hai mà cảm thấy mình không nên bị nhốt trong khoảng trời đất nhỏ bé này. Hắn từng muốn lén chạy ra ngoài đ.á.n.h thức tỷ tỷ, vào khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa lại đột nhiên nghĩ đến, trên bậc thềm ngày mai sẽ lại xuất hiện ba ngàn văn tiền...