Khóe miệng Sở Lạc giật giật.
Một khuôn mặt liệt đụng phải hai khuôn mặt liệt, cô có dự cảm, Vãn Tranh sư tỷ sắp rút kiếm rồi.
Cư Mặc Dục quả nhiên lạnh lùng nói: “Cô tránh ra, đường chẳng phải sẽ thông sao.”
Vãn Tranh khẽ nhíu mày: “Cút.”
“Lăng Vân Tông tốt xấu gì cũng là danh môn chính phái, bức bách người bình thường, đây chính là tác phong của các người sao?” Thời Yến cũng lên tiếng nói.
Rất rõ ràng hai người này vừa mới đến, không hề nhìn thấy toàn bộ quá trình, liền võ đoán đưa ra quyết định.
Thấy tay Vãn Tranh đã làm ra tư thế cầm kiếm, Sở Lạc liền nhìn về phía Tề tiên sinh.
“Vẫn mong Tề tiên sinh qua đó hòa giải đi.”
“Đương nhiên, đương nhiên.” Tề tiên sinh vội chạy qua đó.
Ánh mắt Sở Yên Nhiên quét về hướng Cư Mặc Dục và Thời Yến một cái, sau đó nói: “Vậy ta chọn con đường thứ hai.”
“Đường này không thông,” Sở Lạc nhạt giọng nói: “Cô coi ta là đồ ngốc à.”
Tề tiên sinh ở bên kia cũng mời Vãn Tranh thu kiếm lại, và giải thích với hai người kia.
“Thực sự xin lỗi hai vị đạo hữu, vì Yến Linh Giản có trà trộn vào một số kẻ không ra gì, muốn hãm hại quý khách của chúng tôi, chúng tôi ở phía trước đang hòa giải chuyện này, đành phiền hai vị đi vòng một chút, hai vị đây là muốn đi đâu? Ta lập tức gọi người đến dẫn các vị qua đó.”
Nghe được những lời này Cư Mặc Dục nhíu mày lại: “Người của tiên môn phương Bắc là quý khách của các người, lẽ nào người của tiên môn phương Nam chúng ta thì không phải sao? Đó rõ ràng là Sở đạo hữu của Linh Thú Tông, người nhà của cô ấy sao có thể là kẻ không ra gì được!”
“Hai vị có điều không biết, trong thiệp mời mà Đại Tĩnh chúng tôi gửi đi ban đầu căn bản không có người của gia đình này,” Tề tiên sinh bất đắc dĩ nói: “Là Hàn Nguyệt chưởng môn của Linh Thú Tông truyền tin tới nói, chúng tôi mới tạm thời thêm một tấm thiệp mời, nhưng thực ra dựa vào thực lực của Sở gia căn bản không có tư cách đến đây, các vị có gọi Hàn Nguyệt chưởng môn đến đối chất trực tiếp, những lời ta nói cũng không sai đâu a.”
“Nhưng nếu thực sự mời Hàn Nguyệt chưởng môn đến, chuyện này chẳng phải sẽ làm lớn chuyện sao, Sở đạo hữu của Linh Thú Tông ở phía trước kia hẳn là cũng không muốn vậy đâu nhỉ.”
Nghe Tề tiên sinh nói những lời này, Cư Mặc Dục và Thời Yến cũng có chút hoang mang rồi.
“Ta đưa hai kẻ này đi.” Vãn Tranh đã hết kiên nhẫn.
Nghe vậy, Tề tiên sinh vội vàng cản cô lại.
Sở Lạc ở bên kia cũng muốn nhanh ch.óng kết thúc chuyện này rồi, nhìn về phía Sở Yên Nhiên.
“Con đường thứ nhất, ta chọn xong cho cô rồi.”
Nói xong, cô liền đi thẳng về phía Sở Diệc Dương.
Ngay lúc người Sở gia tưởng cô sắp ra tay, đều đã chuẩn bị sẵn sàng hô to cứu mạng, Sở Lạc lại chỉ trả lại mũi độc tiễn trong tay cho Sở Diệc Dương.
“Bây giờ hạng người nào cũng có thể vào Yến Linh Giản sao, ngưỡng cửa của tỷ thí thủ tịch đã thấp đến mức này rồi à?” Sở Lạc lại cất cao giọng nói.
Nghe được những lời này, Tề tiên sinh vội quay người đáp: “Quý khách chớ giận, Sở đạo hữu của Linh Thú Tông, quả thực không còn cách nào khác, cũng không phải Đại Tĩnh chúng tôi không nể mặt Linh Thú Tông, sự việc đã đến nước này thì chỉ có thể làm theo quy củ, chúng tôi cũng không làm tổn thương thể diện của cô, cô vẫn là mau đưa phụ mẫu huynh trưởng ra khỏi Yến Linh Giản đi.”
Sở Yên Nhiên do dự nhìn Sở Lạc một cái.
Cô ta cứ thế không làm gì nữa sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng cô ta cũng không giống một người chịu để yên chuyện này.
Nhưng Sở Lạc vậy mà thực sự không để ý đến người ở đây nữa, đi thẳng về hướng ban đầu.
Cùng lúc đó, khí tức của Ám Bộ trong rừng trúc cũng biến mất, Vãn Tranh quét mắt nhìn hai người này một cái rồi cũng quay người rời đi.
Tề tiên sinh lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, quay người đi về hướng Sở Yên Nhiên.
Cư Mặc Dục và Thời Yến cũng đi theo phía sau.
“Sở đạo hữu cô hẳn là hiểu rõ, chúng ta đều không muốn làm lớn chuyện cho khó coi, cô xem các kỳ tỷ thí thủ tịch trước đây đều có nhiều đệ t.ử thiên tài đến như vậy, nhưng cũng không có ai nhất quyết phải mang theo phụ mẫu, trừ phi bản thân phụ mẫu bọn họ đã có tư cách nhận được thiệp mời...”
Tề tiên sinh lại nói.
Ánh mắt Sở Yên Nhiên thu về từ trên người Sở Lạc đã rời đi, khẽ gật đầu nói: “Ta hiểu rõ, lần này là chúng ta chọc phải người không nên chọc rồi, ta lập tức đưa cha nương và ca ca rời đi.”
“Người không nên chọc,” Thời Yến có chút nghi hoặc: “Cô ta là người thế nào?”
Nghe được những lời này Sở Yên Nhiên ngược lại có chút khó trả lời, ả không cho rằng Ám Bộ của Lăng Vân Tông thực sự đã rời đi, nhưng cho dù bây giờ bọn họ không ở đây, nói ra những lời không nên nói, phá hỏng giao ước giữa Lăng Vân Tông và Linh Thú Tông, ước chừng không cần đợi Lăng Vân Tông ra tay, Hàn Nguyệt chưởng môn sẽ giải quyết ả trước.
“Ờ... chỉ là một vị đạo hữu của Lăng Vân Tông.”
“Ây da, lần này toàn nhờ hai vị đạo trưởng đến kịp thời, dọa cho con ranh c.h.ế.t tiệt đó chạy mất.” Sở phu nhân vội vàng vỗ n.g.ự.c ăn mừng nói.
Bà ta làm sao cũng không ngờ tới, mới hơn một năm không gặp, đứa con ranh c.h.ế.t tiệt đó sao lại trở nên đáng sợ như vậy...
“Con ranh c.h.ế.t tiệt,” Lông mày Thời Yến lại nhíu lại, “Phu nhân quen biết nữ tu vừa rồi sao?”
“Nương ta sao có thể quen biết người của Lăng Vân Tông được.” Sở Yên Nhiên vội vàng nói.
“Nhưng tại hạ thấy nữ tu đó, và Sở đạo hữu cô dung mạo có chút tương tự...” Thời Yến do dự một lát rồi lại nói.
“Người giống người trên thế gian này có rất nhiều, thực ra cũng không có gì kỳ lạ,” Sở Yên Nhiên cười quay đầu đi, “Cha, nương, ca ca, con đưa mọi người ra ngoài trước.”
Nghe được lời này, biểu cảm trên mặt ba người Sở gia đều không được tốt cho lắm.
Đây dẫu sao cũng là cơ hội tốn biết bao nhiêu công sức mới có được, hơn nữa bọn họ đã sớm tung tin chuyện vinh quang được đến xem tỷ thí thủ tịch này ra ngoài rồi, nếu vừa đến đã xám xịt bị đuổi ra ngoài, vậy chẳng phải sẽ bị người ta chê cười đến c.h.ế.t sao?
“Cha,” Sở Yên Nhiên cũng nhìn ra suy nghĩ của bọn họ, trên mặt vẫn duy trì nụ cười, tâm trạng lại đã rất phiền muộn rồi, “Chúng ta đừng làm lớn chuyện này đến mức bên phía chưởng môn cũng biết nữa, vẫn là mau rời đi thôi.”
“Yên Nhiên, chúng ta tân tân khổ khổ nuôi con lớn ngần này, lúc này sao con còn nói đỡ cho người ngoài,” Sở phu nhân cười nhìn về phía Thời Yến hai người: “Hai vị đạo trưởng, các ngài vừa rồi có thể dọa lui con ranh... người của Lăng Vân Tông đó, thân phận chắc chắn cũng không thấp nhỉ, hay là các ngài lại giúp chúng ta cầu tình với người của Tĩnh Quốc này, không nể mặt chúng ta, thì coi như nể mặt Yên Nhiên đi mà, các ngài nhất định có quen biết nữ nhi của ta nhỉ...”
“Nương.” Sở Yên Nhiên cũng có chút bất đắc dĩ nhíu mày lại, sau đó nhìn về hướng Sở gia chủ.
Nhưng lần này Sở gia chủ lại lựa chọn phớt lờ ánh mắt của ả.
Thấy vậy, Sở Yên Nhiên cũng lạnh lòng vài phần.
Hiện tại đều đã cho bọn họ cơ hội để bọn họ đi, nếu thực sự đợi đến khi làm lớn chuyện, còn không biết bọn họ có thể sống sót bước ra khỏi Yến Linh Giản này hay không đâu, Hàn Nguyệt chưởng môn kia chính là đích thân nhắc nhở Sở gia chủ, sao lúc này ngay cả ông ta cũng bắt đầu hồ đồ rồi?
“Sở phu nhân, ngài có cầu tình với hai vị tiểu đạo hữu này cũng vô dụng thôi, nếu các người nhất quyết không đi, chúng tôi cũng đành phải đuổi các người đi, nếu các người cảm thấy chúng tôi ép người quá đáng, chúng tôi bây giờ có thể mời Hàn Nguyệt chưởng môn đến, để bà ấy giải quyết chuyện này.”
Tề tiên sinh cũng vô cùng mệt mỏi.