Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta

Chương 185: Nhìn Thấy Đồ Đệ Của Nữ Nhân Kia Liền Phiền



 

“Số người có thể vào trong suy cho cùng cũng có hạn, thay vì đấu đá nội bộ để tranh giành một đạo kiếm ý đó, chi bằng liên thủ lại, sau khi có được kiếm ý, sẽ dùng nó để trao đổi thứ gì đó với Xích Kiếm đạo nhân kia.”

 

“Xích Kiếm đạo nhân sống bao nhiêu năm nay, ngay cả Thương Tiêu Luân Hồi Kiếm xếp hạng nhất trên bảng bảo khí cũng có thể tìm được để tặng cho đệ t.ử, trên người chắc chắn còn không ít bảo vật khác.”

 

“Các ngươi thấy thế nào?”

 

Du chưởng môn đã không nhịn được cười: “Thượng Vi Tông ngược lại không có ý kiến gì, nhưng ta muốn nghe ý kiến của Tống chưởng môn.”

 

Nghe vậy, Tống Minh Việt day day mi tâm.

 

“Kim Cương Ấn, phương pháp của Phật tu.”

 

“Không sai, đạo pháp và Phật pháp kết hợp với nhau, thân phận chủ nhân của động phủ đó ngược lại càng trở nên ly kỳ hơn rồi.” Mạnh Tố cười nói.

 

Tống Minh Việt cũng nói: “Vậy thì không phải là kiếm ý do Thanh Vũ để lại rồi, các ngươi chắc chắn kiếm ý này còn có giá trị tìm kiếm sao?”

 

“Sao lại không có chứ, Xích Kiếm đạo nhân kia vẫn luôn tin rằng đây là động phủ của Quý Thanh Vũ mà.”

 

Mạnh Tố khựng lại một chút, lại nói: “Những năm đầu, Xích Kiếm đạo nhân ẩn danh đến phương Bắc chúng ta, lấy đi tâm đắc trận pháp mà tiền bối Thất Trận Tông chúng ta chưa kịp truyền về trong môn từ trong bí cảnh.”

 

Hắn lại nhìn về phía Thẩm Diệu Phong.

 

“Phù Thanh Tông trước kia muốn mua một chữ phù lục từ trong tay hắn, bàn bạc bao nhiêu năm cũng không thành, lần này chẳng phải là một cơ hội tốt sao?”

 

“Ta còn nhớ rất nhiều năm trước, Xích Kiếm đạo nhân lén lút đến phương Bắc so kiếm với Kim Tịch Ninh, tuy cuối cùng nếm mùi đau khổ, nhưng cũng đập nát một ngọn núi của Lăng Vân Tông các ngươi, đến bây giờ vẫn chưa đền.”

 

Nói đến hiện tại, tâm tư của Mạnh Tố đã viết rõ trên mặt.

 

Hố hắn một vố, cái gì cũng có thể kiếm lại được!

 

Tống Minh Việt bắt đầu do dự.

 

Cùng lúc đó, Sở Lạc vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy đệ t.ử Thất Trận Tông, Phù Thanh Tông đang đợi bên ngoài.

 

“Các đạo hữu buổi sáng tốt lành.” Sở Lạc vẫy tay chào hỏi bọn họ, sau đó liền đi về phía động phủ.

 

Người của các tông môn khác đều đã dựng trại xung quanh rồi, duy chỉ có Xích Kiếm đạo nhân vô cùng để tâm đến kiếm ý này, trực tiếp canh giữ bên ngoài động phủ, đả tọa tại chỗ.

 

Sở Lạc đi vòng quanh cửa đá của động phủ vài vòng, nghi hoặc hỏi Hoa Hoa trong lòng.

 

“Ngươi chắc chắn nơi này không thể kích hoạt nhiệm vụ sao?”

 

`[Hoàn toàn không thể.]`

 

Sở Lạc bất đắc dĩ thở dài một tiếng, sau đó lại đi đến vị trí bia đá, bắt đầu nghiên cứu cái gọi là b.út tích của nhị sư huynh.

 

Lại không phát hiện ra Xích Kiếm đạo nhân vốn đang nhắm mắt đả tọa đã sớm mở mắt ra, phiền não nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Sở Lạc.

 

Lắc la lắc lư, có gì hay mà lắc lư chứ!

 

Cư Mặc Dục cũng đi tới, liếc nhìn Sở Lạc phía trước một cái, sau đó truyền âm cho Xích Kiếm đạo nhân.

 

“Sư tôn, Mạnh chưởng môn và Thẩm chưởng môn đều đã đến Mặc Viện đó rồi.”

 

Giọng nói vừa dứt, Xích Kiếm đạo nhân liền nheo mắt lại.

 

“Nếu bọn họ có thể lén lút giở trò sau lưng tiên môn phương Nam chúng ta, sao biết chúng ta không thể đoàn kết lại với nhau? Đi bảo Kỳ Hòa tìm Hàn Nguyệt của Linh Thú Tông.”

 

“Vâng.”

 

Sau khi Cư Mặc Dục rời đi, tầm nhìn của Xích Kiếm đạo nhân lại tự nhiên rơi vào người Sở Lạc.

 

Lập tức hung hăng nhắm c.h.ặ.t hai mắt lại.

 

Nhìn thấy đồ đệ của nữ nhân kia liền phiền!

 

Sở Lạc rời khỏi chỗ bia đá, lại ngồi xổm xuống nghiên cứu cửa đá.

 

Liệu có phải đợi sau khi vào trong là có thể kích hoạt nhiệm vụ rồi không?

 

Nhưng đây thật sự là động phủ của tiên gia sao, xây dựng dưới lòng đất, cửa lớn hướng lên trời, thật sự khiến người ta có chút sợ hãi.

 

“Sở Lạc.” Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau.

 

Nghe vậy, Sở Lạc đứng dậy nhìn sang, chính là Tô Chỉ Mặc mặc y phục đan xen trắng đen.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn cầm một túi hương trong tay, đưa về phía nàng.

 

“Quà đáp lễ hôm đó, nhưng trước mắt chỉ luyện ra được một hạt, phần còn lại, ngày sau sẽ bù đắp.”

 

“Còn có quà đáp lễ để nhận sao?”

 

Sở Lạc cười cười, nhận lấy túi hương, mở ra xem, bên trong chỉ nằm im lìm một hạt đậu đỏ.

 

Nhưng đây là thứ do Tô Chỉ Mặc xuất thủ, chắc chắn không phải là đậu đỏ bình thường, Sở Lạc lấy nó ra cẩn thận quan sát.

 

“Cái này ăn thế nào?”

 

“Cái này... không phải để ăn,” Tô Chỉ Mặc trầm mặc một lát, “Rắc đậu thành binh, lúc gặp kẻ địch, nó có thể giúp được ngươi.”

 

Mắt Sở Lạc sáng lên, thứ này thiết thực hơn đồ ăn nhiều.

 

“Vậy phải dùng thế nào?”

 

Tô Chỉ Mặc đang định trả lời, lại nghe thấy bên phía Xích Kiếm đạo nhân truyền đến động tĩnh.

 

“Chậc.”

 

Hắn vẫn nhắm mắt, nhưng chân mày nhíu c.h.ặ.t, ý tứ chán ghét đã rất rõ ràng.

 

Tô Chỉ Mặc suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Hôm khác ta sẽ nói rõ với ngươi sau.”

 

Nhìn Tô Chỉ Mặc cứ thế rời đi, Sở Lạc cất kỹ hạt đậu và túi hương, lại tiếp tục nghiên cứu cửa đá.

 

“Chậc.”

 

Lần này Sở Lạc cũng chú ý tới, chỉ là nhìn xung quanh, ngoài nàng ra cũng có không ít tu sĩ ở đây.

 

Không khỏi nhìn về phía Xích Kiếm đạo nhân.

 

Không thể nào chỉ phiền một mình nàng được, nàng lại chưa từng chọc ghẹo lão già này.

 

Sở Lạc tiếp tục an tâm thoải mái nghiên cứu cửa đá ở đây, không lâu sau, Xích Kiếm đạo nhân rời đi.

 

Cứ ở đây mãi cho đến giữa trưa, Hạ Tinh Châu lúc này mới gọi Sở Lạc về, nói ra dự định tiếp theo.

 

“Xích Kiếm đạo nhân kia vốn muốn để Cư Mặc Dục và Thời Yến đều xuống dưới, cuối cùng đã thương lượng xong, mỗi tông môn chỉ có thể cử một đệ t.ử Trúc Cơ vào trong, trước mắt chúng ta ở đây cũng chỉ có một mình muội, Sở sư muội, muội có nguyện ý vào động phủ đó không?”

 

“Ta đương nhiên là nguyện ý rồi.” Sở Lạc nói thẳng.

 

Cứ chờ đợi khô khan trên mặt đất, là không đợi được nhiệm vụ đâu.

 

Tống Minh Việt cũng lên tiếng nói: “Cấm chế của động phủ sẽ mở một tầng, nhưng không phải chỉ có thể mở một tầng, nếu gặp nguy hiểm tính mạng nhớ kịp thời cầu cứu, cấm chế đó có thể cưỡng ép phá vỡ, còn nữa... lần này tứ đại tiên môn phương Bắc chúng ta đã kết thành đồng minh, các ngươi tốt nhất nên hành động cùng nhau, bất kể cuối cùng kiếm ý của Thanh Vũ rơi vào tay ai, chỉ cần nằm trong tay tiên môn phương Bắc chúng ta, đều được cả.”

 

“Chưởng môn, điều này đã xác định kiếm ý đó là của nhị sư huynh ta rồi sao, vậy ta không phải nên đi hủy kiếm ý đó đi sao?”

 

“Đừng đừng đừng, đừng hủy...”

 

Để đảm bảo an toàn, mấy vị chưởng môn đều đã giao ước sẽ không để đệ t.ử được cử vào trong biết được mục đích thực sự, đồng thời cũng là để Xích Kiếm đạo nhân càng thêm tin tưởng đó chính là kiếm ý của Quý Thanh Vũ.

 

Nhưng Tống chưởng môn lại quên mất chuyện trước đó từng nhắc với Sở Lạc.

 

“Tóm lại, ngươi đừng quan tâm kiếm ý đó là của ai, chỉ cần khiến mọi người đều cho rằng đó là kiếm ý của Thanh Vũ là đủ rồi.”

 

“Ồ——”

 

Sở Lạc kinh ngạc che miệng, sau đó truyền âm cho Tống Minh Việt.

 

“Chúng ta phải hùa nhau hố Xích Kiếm đạo nhân kia đúng không?”

 

Tống Minh Việt á khẩu, trầm mặc hồi lâu, sau đó tùy ý xua xua tay.

 

“Đi đi đi đi, trận pháp sắp mở rồi, ngươi mau qua đó đi.”

 

“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”

 

Mạnh chưởng môn của Thất Trận Tông đã dẫn dắt các đệ t.ử khác bắt đầu phá giải trận pháp, tám người sắp tiến vào động phủ cũng tập hợp ở gần đó.

 

Sở Lạc, Tô Chỉ Mặc, Cung Văn của Thượng Vi Tông, Nam Vụ của Phù Thanh Tông, bốn người ở cùng một chỗ, lại đều là cùng một khóa.

 

Bên kia là Sở Yên Nhiên, Thời Yến, Đỗ Khê Mi của Đan Đỉnh Tông, Nhạc Tri Hứa của Linh Bảo Tông, cũng là cùng một khóa, đại bỉ thủ tịch năm sau đều có thể chạm trán nhau.