[King! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn “Luyện khí sư”, nhận được phần thưởng 800 điểm khí vận, nhận được Thất diệp nhiên huyết thảo ×1, nhận được Ngọc nhan hoa ×1.]
[Giá trị khí vận hiện tại là -3959.]
Sở Lạc uống loại trà ngon thượng hạng dùng để tiếp khách của Dịch gia.
Cô làm sao cũng không ngờ tới, luyện khí sư trong nhiệm vụ này, vậy mà lại chính là Dịch Đạo Nho trước mắt.
Cô tài đức gì chứ, đây chính là lão tổ của Dịch gia, hèn chi lúc Hoa Hoa giao nhiệm vụ này cho mình lại trăm ngàn lần không tình nguyện.
Nếu không phải mình nhận ra khí tức Quỷ Cảnh trên người cậu bé kia, nếu không phải có bốn điểm tín nhiệm của Vi Trần Quỷ Cảnh tích lũy từ trước.
Cô cũng không có cách nào lưu lại một chiêu như vậy trong bụng đứa trẻ.
Xem ra độ tín nhiệm của Vi Trần Quỷ Cảnh này quả thực là có ích, hiện giờ lại cộng thêm hai điểm, điều này trong lòng Sở Lạc, sắp đuổi kịp niềm vui sướng khi được cộng điểm khí vận rồi.
“Tiền bối quá khen rồi, ta chẳng qua cũng là dựa vào may mắn, nhưng nếu ngài đã nói như vậy, ta sau này chắc chắn sẽ không thiếu chuyện làm phiền Dịch gia, đến lúc đó tiền bối đừng có chê bai nhé.”
Sở Lạc cười nói.
Dịch Đạo Nho thì liên miệng nói không chê, Sở Lạc nếu không chịu đến làm phiền Dịch gia bọn họ, trong lòng ông ngược lại còn không thoải mái.
“Lòng người Dịch gia xao động, đích hệ và bàng chi đều đang âm thầm ganh đua, ta đã nhiều năm không hỏi đến chuyện trong nhà, ai ngờ Dịch gia lại biến thành bộ dạng này.” Dịch Đạo Nho đột nhiên thở dài một hơi.
Đây không phải là rên rỉ vô cớ, một số thói hư tật xấu không nên có của Dịch gia rất nhiều đều đã bày ra ngoài sáng rồi, gia chủ Dịch Nhậm Hoành cũng quả thực có rất nhiều chỗ làm không đúng.
Thân là thương nhân tướng ăn quá khó coi, thân là huynh trưởng lại coi thường huynh đệ bàng chi.
Sở Lạc đứng ở góc độ người ngoài cuộc tuy nhìn rõ ràng, nhưng lời của Dịch Đạo Nho cô cũng chỉ nghe cho qua, đây suy cho cùng là chuyện nhà người ta.
Thiết nghĩ lần này, lão tổ Dịch gia phải đích thân ra mặt chấn chỉnh một phen rồi.
Sau khi Tinh Vân Thành khôi phục lại sự bình yên, vẫn còn rất nhiều việc phải làm, tu sĩ Thượng Vi Tông đang đi lại khắp hang cùng ngõ hẻm, kiểm tra xem có bỏ sót con mắt đỏ ngầu nào không, mà sau khi nghe nói t.h.ả.m án Lăng Vân Quan bị tập kích, các tu sĩ của Lăng Vân Tông liền toàn bộ qua đó, thu liệm di thể của đồng môn.
Sở Lạc sau khi lấy được Khôi lỗi ti từ Dịch gia, cũng ngay lập tức chạy tới Lăng Vân Quan.
Mọi người không có niềm vui sướng khi thoát nạn, nhìn di thể của đồng môn, ngược lại tràn đầy sự bất đắc dĩ.
Nhìn thấy Thôi Văn đang ngồi một mình ở bên ngoài, Sở Lạc đi tới.
“Vết thương của ngươi đều khỏi rồi chứ?”
Nghe vậy, Thôi Văn ngẩng đầu lên nhìn cô, lắc lắc đầu.
Cùng A tỷ ngắn ngủi gặp mặt lần cuối, những ngày qua vẫn luôn giống như cơn ác mộng quấn lấy cô, nhưng đây là giấc mộng đẹp, giấc mộng đẹp khiến người ta không muốn tỉnh lại.
Nhưng A tỷ cũng đã nói cho cô biết, Yêu Vực hiện tại không thái bình, cô không thể quay về nữa, cũng đừng nghĩ đến việc đi tìm cha mẹ và ca ca, tìm những đồng tộc khác.
Bởi vì bọn họ đều đã c.h.ế.t rồi.
Ngay trước mặt A tỷ, bị moi t.i.m, trở thành vật thí nghiệm trong tay những Yêu tộc kia.
Tỷ tỷ của cô là một vật thí nghiệm thất bại, nhưng so với những Yêu tộc ngay cả sống cũng không sống nổi thì đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Bọn chúng đem thân xác bị xé nát khâu lại với nhau, như vậy trái tim của tỷ tỷ mới có thể sống.
Nhưng bọn chúng sẽ không thỏa mãn với một phế phẩm không có bất kỳ thiên phú nào, bọn chúng vẫn đang tiếp tục bắt giữ Yêu tộc.
Hơn nữa trong đại c.h.ủ.n.g t.ộ.c nhện yêu này, bọn chúng cũng thực sự bồi dưỡng ra được một thành phẩm.
Thành phẩm đó là ai, cô chưa từng gặp qua.
“Lần này ngươi đã lập được công lớn, hộ khẩu Yêu tộc thường trú ở Đông Vực đã được làm xong rồi.” Sở Lạc thử nói một vài lời có thể khiến cô vui vẻ.
Lại thấy Thôi Văn lại lặng lẽ cúi đầu xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nhưng ta đã không còn nơi nào để đi nữa rồi.”
“Thời gian còn rất nhiều, ngươi có thể từ từ tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống,” Nói đến đây, Sở Lạc lại dừng một chút, “Nhưng nếu ngươi muốn về Ngô gia thôn, ta có thể sẽ đ.á.n.h ngươi một trận đấy.”
Nghe thấy những lời này, Thôi Văn càng thêm vẻ mặt sầu não.
Hồi lâu sau, Thôi Văn lại nhỏ giọng hỏi: “Vậy trước khi ta suy nghĩ cẩn thận, có thể tạm thời ở lại đây không?”
Sở Lạc có chút kinh ngạc: “Lăng Vân Quan hiện tại không có chỗ ở đâu.”
“Ở được.” Thôi Văn thành khẩn gật đầu.
“Ta sẽ nói một tiếng với người đến đây xây dựng lại, ngươi bây giờ đã là yêu có hộ khẩu rồi, có chuyện gì nhớ tìm Lăng Vân Tông… Đừng đi sai đường.”
“Đường” này không phải “đường” kia, trong lòng Thôi Văn hiểu rõ.
Sở Lạc lại ở lại đây thêm hai ngày, các tu sĩ khác của Lăng Vân Tông mang theo di thể đồng môn về tông, còn cô ở đây đợi người đến xây dựng lại Lăng Vân Quan.
Vốn cũng muốn về tông báo cáo nhiệm vụ, Mịch Tinh Lộc nghe thấy cô đã làm xong những việc cần làm, lập tức lại gửi qua mấy nhiệm vụ trừ yêu ở Quyết Quốc.
Sở Lạc đành phải tiếp tục vừa làm nhiệm vụ vừa về tông, sau khi làm xong những việc này, đã là đầu tháng một.
Hiện giờ đi tới một thị trấn nhỏ.
“Ta, Sở Lạc, có phiếu miễn phí trọn đời của Thượng Vi Nguyệt Báo.”
Vừa dứt lời, tiểu tu sĩ Thượng Vi Tông ở điểm bán báo vội vàng cung kính dâng lên một tờ nguyệt báo.
“Thì ra là Sở sư tỷ của Lăng Vân Tông, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu, Sở sư tỷ, đây là nguyệt báo của tỷ.”
“Haha khách sáo khách sáo.”
Sở Lạc nhận lấy nguyệt báo, vừa đi đường vừa xem.
Cô muốn tìm kiếm thông tin của Xích Kiếm đạo nhân trên báo, suy cho cùng Xích Kiếm đạo nhân chuyến này đi Yêu Vực là mang theo Cư Mặc Dục và Trác Nhất, biết được ông ta liền có thể biết được tình hình hiện tại của Trác ngốc nghếch.
Vừa hay tin tức đầu tiên trên Phong Vân Sách chính là thứ Sở Lạc muốn tìm, nhưng cô lại xem đến mức cau mày.
“Xích Kiếm đạo nhân của Bình Chân Tông và tân nhiệm Yêu Đế đại chiến tại Bạch Nhân Sơn, sau khi chiến bại, không rõ tung tích.”
Trong lòng cô đột nhiên đ.á.n.h thót một cái, lại nhìn sang tin tức thứ hai.
“Yêu Đế Hổ Quân truy sát Xích Kiếm đạo nhân đang bỏ trốn cùng đệ t.ử của ông ta, đã tiến vào Đông Vực.”
“A…” Sở Lạc há hốc miệng, đứng sững tại chỗ.
Tân nhiệm Yêu Đế Hổ Quân này, thực sự lợi hại như vậy sao?
Đến cả Xích Kiếm đạo nhân cũng đ.á.n.h không lại, may mà Hàn Trần không đi, nếu Hàn Trần thực sự đi Yêu Vực, vậy chẳng phải trực tiếp c.h.ế.t ở đó sao…
Nhưng mà Trác ngốc nghếch hắn mới chỉ có Trúc Cơ trung kỳ a…
Sở Lạc thực sự tâm thần không yên, lập tức tăng tốc độ chạy về tông môn, muốn tìm hiểu thêm chút tình hình, ngay trong lúc ngự kiếm, giọng nói của Hoa Hoa đột nhiên truyền đến.
[King! Chúc mừng ký chủ kích hoạt nhiệm vụ ẩn —— Giải cứu Trác Nhất.]
Giọng nói vang lên, Sở Lạc lập tức dừng lại trên không trung, sau đó thần thức dò xét về phía khu rừng bên dưới, quả nhiên nhận ra rất nhiều yêu khí.
Trong rừng, Cư Mặc Dục và Trác Nhất bị một đám Yêu tộc bao vây c.h.ặ.t chẽ, bọn họ vừa mới ác chiến một phen, hiện giờ linh lực trong cơ thể chẳng còn lại bao nhiêu, ngặt nỗi số lượng đối phương thực sự quá nhiều, đ.á.n.h xa luân chiến căn bản không có cơ hội chiến thắng.
“Chạy đi,” Tên Yêu tộc cầm đầu mọc sừng trên đầu cười cợt nhả nói: “Các ngươi còn có thể chạy đi đâu được nữa, Nhân tộc tự đại lại ngu xuẩn, các ngươi cũng không xem lại bản thân mình có thực lực đó hay không, mà dám đến trước mặt bệ hạ của chúng ta kêu gào, hừ hừ, bệ hạ sắp đuổi tới đây rồi, hôm nay chúng ta g.i.ế.c hai người các ngươi trước, lão già múa kiếm kia cũng sẽ nhanh ch.óng xuống bầu bạn với các ngươi thôi!”
Trác Nhất nhíu mày nhìn những Yêu tộc hình thù kỳ quái này, trong thức hải đột nhiên truyền đến giọng nói của Cư Mặc Dục.