Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta

Chương 302: Tham Cuống Liên



 

“Ây da~” Hoa đán lập tức kéo lão đán lại: “Không có Vương thượng tương trợ, chúng ta không đ.á.n.h thắng được nữ nhân kia đâu~”

 

“Sợ cái gì,” Trong giọng nói khàn khàn của lão đán mang theo vài phần kiêu ngạo: “Trong bộ bì ảnh đưa cho bọn họ, ta đã sớm giở chút thủ đoạn, chỉ cần hai tỷ đệ bọn họ xuất hiện, thì đừng hòng trốn thoát!”

 

Bên kia, Phong Vi Chi nhìn chiếc hộp gỗ sơn đen vẫn không có động tĩnh gì trước mặt, đúng lúc này ngoài cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa.

 

“Tiểu thúc, người của chúng ta đều đã đến rồi, nên đi Điền gia thôi.”

 

Phong Vi Chi suy tư một phen, vẫn không cất chiếc hộp gỗ sơn đen này đi, mà là cầm nó đi ra ngoài cửa.

 

Hy vọng bọn họ có thể mau ch.óng đi ra đi.

 

-

 

Bụng to như chậu, họng nhỏ như kim, trong Ngạ Quỷ Đạo thường xuyên có thể nhìn thấy người có bộ dạng này.

 

Sở Lạc cũng không biết bộ dạng của đệ t.ử Phong gia kia, cho nên lần này liền chỉ có thể dựa vào Phong Ngọc Mạc để nhận dạng.

 

Nơi này thoạt nhìn vô cùng giống với nhân gian, đủ loại ngạ quỷ phân tán sinh sống ở đây, đi về phía Bắc chính là Nhân Gian Đạo, ở đó vẫn có thể nhìn thấy một số ít ngạ quỷ.

 

Trong mấy vạn chúng sinh hữu tình này tìm kiếm một người, giống như mò kim đáy biển vậy, hơn nữa hóa thân d.ụ.c niệm của giới này dường như không giống với mấy kẻ từng gặp trước đó, cô ta dường như không có hứng thú chủ động tới gặp mình.

 

Đến mức tìm kiếm ở đây một khoảng thời gian rất dài, đều không thể tìm thấy đệ t.ử Phong gia kia.

 

“Chậm trễ ở đây quá nhiều thời gian rồi,” Trên vùng hoang dã, Phong Ngọc Mạc nhìn đám ngoại chướng ngạ quỷ ở đằng xa, “Ta ở lại đây từng người từng người tìm, Sở cô nương, ngươi đi Thiên Giới trước, nghĩ cách rời khỏi nơi này đi.”

 

Sở Lạc lắc đầu: “Sự thống khổ của ngạ quỷ mặc dù không bằng Địa Ngục Đạo, nhưng trí tuệ của bọn họ vẫn ở trên Súc Sinh Đạo, để một mình ngươi ở lại đây, lỡ như trúng chiêu của bọn họ thì làm sao?”

 

“Nhưng mà Sở đạo hữu,” Tằng Mục cũng mở miệng nói: “Nếu làm chậm trễ chuyện ngươi muốn làm thì sao? Yên tâm đi, có ta ở lại đây cùng Phong đạo hữu, gặp phải tình huống gì hai người chúng ta còn có thể cùng nhau thương lượng.”

 

Nghe hắn nói như vậy, Sở Lạc nhướng mày: “Ngươi? Ở lại cùng hắn?”

 

“Đúng a,” Tằng Mục cười gật đầu: “Có thêm một người, cũng có thể thêm một phần sức mạnh mà.”

 

Thấy vậy, Sở Lạc cười cười: “Được, vậy bây giờ ta liền nghĩ cách về Thiên Giới, sẽ nghĩ cách truyền phương pháp rời khỏi không gian này cho các ngươi, tìm được người xong trực tiếp rời đi là được.”

 

Sau khi cáo biệt bọn họ, Sở Lạc liền đi về hướng Nhân giới.

 

Còn Phong Ngọc Mạc thì mang theo Tằng Mục đi về hướng đám ngoại chướng ngạ quỷ kia.

 

Ánh mặt trời ấm áp ch.ói mắt, nhưng đám ngạ quỷ này lại bị lạnh đến run lẩy bẩy, đầu và bụng của bọn họ cực lớn, chân lại nhỏ như củi khô, nối liền với bàn chân, giống như sắp gãy đến nơi, ngơ ngơ ngác ngác tiếp tục bôn ba, khắp nơi tìm kiếm thức ăn.

 

Khi càng lúc càng đến gần, Phong Ngọc Mạc thả nhẹ bước chân, đồng thời cũng thu liễm khí tức của bản thân.

 

“Cẩn thận, đừng kinh động bọn họ,” Phong Ngọc Mạc nói với Tằng Mục: “Đám ngạ quỷ này nói không chừng sẽ coi chúng ta thành thức ăn, xông tới công kích.”

 

Nghe vậy, Tằng Mục vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.

 

Đợi đến nơi có thể nhìn rõ dung mạo của bọn họ, Phong Ngọc Mạc liền dừng lại, từng người từng người nhận dạng.

 

Một lát sau, đám ngạ quỷ này sắp đi xa rồi, hắn cũng xác định trong này không có người Phong gia bọn họ, lúc đang định rời đi, bên cạnh lại đột nhiên vang lên một tiếng kêu nhẹ.

 

“Ây dô——” Tằng Mục bị thứ gì đó vấp ngã trên mặt đất, âm thanh mặc dù không lớn, nhưng đã đủ để những ngạ quỷ kia phát giác được bên này rồi.

 

Phong Ngọc Mạc lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, nhìn về phía hắn, truyền âm nói: “Ngươi tình huống gì vậy?”

 

Nghe vậy, Tằng Mục cẩn thận từng li từng tí chỉ chỉ cái đầu lâu vừa nãy làm hắn vấp ngã.

 

Phong Ngọc Mạc quay đầu nhìn thoáng qua những ngạ quỷ đang điên cuồng đuổi theo kia, cũng không màng gì nữa, lập tức nói: “Chạy trước!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Động tĩnh đám ngạ quỷ này gây ra cực lớn, trên đường lại có rất nhiều ngạ quỷ gia nhập vào đội ngũ truy sát bọn họ, hai người bị ép phải chạy trốn khắp nơi.

 

Không biết qua bao lâu, bọn họ mới trốn vào một ngôi nhà dân bỏ trống, tạm thời tránh được sự truy kích của những ngạ quỷ này.

 

“Thật nguy hiểm, thật nguy hiểm…” Tằng Mục vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm.

 

Phong Ngọc Mạc thì dùng thần thức quan sát những ngạ quỷ đang lảng vảng quanh ngôi nhà, bất đắc dĩ nói: “Chỉ sợ nhất thời nửa khắc là không trốn thoát được rồi, nhưng nơi này cũng không thể ở lâu.”

 

Tằng Mục nghi hoặc nói: “Vì sao?”

 

Nghe vậy, Phong Ngọc Mạc liếc hắn một cái.

 

“Chẳng lẽ ngươi không nhìn thấy những ngạ quỷ kia chỉ dám lảng vảng bên ngoài ngôi nhà, không dám tiến vào sao, có khả năng trong ngôi nhà này giấu tồn tại khiến bọn họ sợ hãi.”

 

“A!” Tằng Mục lập tức kinh hãi nói: “Vậy chúng ta phải mau ch.óng rời khỏi nơi này a!”

 

Phong Ngọc Mạc trầm tư hồi lâu: “Chờ đợi thời cơ trước đã.”

 

Vừa nói xong, nhìn thấy Tằng Mục vẻ mặt kinh khủng nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn nhíu mày: “Ngươi lại làm sao vậy?”

 

“Bên, bên ngoài đó, có, có…”

 

Thấy vậy, Phong Ngọc Mạc cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

“Có cái gì?”

 

“Có…” Tằng Mục lặng yên không một tiếng động đi tới phía sau Phong Ngọc Mạc, lộ ra móng vuốt và răng nanh, “Hi hi~”

 

“Hi~” Ngoài cửa sổ trống rỗng, đột nhiên xuất hiện bóng dáng Sở Lạc.

 

Cùng lúc đó, móng vuốt của Tằng Mục giáng xuống, lại bị Phong Ngọc Mạc đã có chuẩn bị từ sớm nâng kiếm chặn lại.

 

Sở Lạc vẫy vẫy tay với Phong Ngọc Mạc, sau đó ánh mắt lại nhìn về phía Tằng Mục vẻ mặt kinh ngạc phía sau hắn.

 

“Xin chào, Ngu Si Liên.”

 

Giọng nói vừa dứt, không đợi Phong Ngọc Mạc phản kích, Tằng Mục liền nhanh ch.óng lùi về phía sau, đồng thời từ trong cơ thể hắn đi ra một nữ t.ử.

 

“Ngươi cố ý nha, ta cũng không phải là tên ngốc nghếch kia đâu,” Cô ta lùi đến bên cạnh bàn ghế, thuận thế liền ngồi xuống, hai tay chống cằm nói: “Ngô danh Tham Cuống Liên, Thần nữ điện hạ làm sao phát hiện ra ta vậy?”

 

Tằng Mục ở một bên như bừng tỉnh từ trong mộng, nhìn cảnh tượng xung quanh, trong mắt tràn đầy mờ mịt: “Sao ta lại ở đây? Đây là nơi nào?”

 

“Ngạ Quỷ Giới,” Sở Lạc nhảy vào cửa sổ, nhìn về phía Tằng Mục: “Ta bây giờ phải đi Thiên Giới tìm biện pháp rời khỏi nơi này, ngươi đi cùng ta qua đó, hay là ở lại đây cùng Phong đạo hữu tìm người?”

 

Giọng nói vừa dứt, Tằng Mục vội vàng chạy về phía Sở Lạc: “Cái đó, Sở đạo hữu, ngươi xem ta ở lại đây cũng vô dụng, nói không chừng còn trở thành gánh nặng nữa, hay là đưa ta ra ngoài trước đi…”

 

Nghe xong những lời này, Sở Lạc liền nhìn về phía Tham Cuống Liên: “Bây giờ hiểu chưa?”

 

“Vậy thì không vui chút nào rồi,” Tham Cuống Liên hờn dỗi liếc Tằng Mục một cái, sau đó lại chuyển hướng sang Phong Ngọc Mạc, che miệng cười nói: “Sớm biết vậy nên nhập vào người ngươi mới phải.”

 

“Đừng nói nhảm nữa, người đâu.” Phong Ngọc Mạc bất đắc dĩ nói.

 

Hắn cũng là từ lúc Sở Lạc rời đi nháy mắt với mình, mới bắt đầu nghi ngờ Tằng Mục này, sau đó phát hiện hắn thật sự có vấn đề rất lớn.

 

Lại thấy Tham Cuống Liên giơ ngón tay lên chỉ chỉ hắn: “Tên cặn bã Địa Ngục Đạo nhà ngươi hỏi ta, ta mới không thèm trả lời đâu!”

 

Nghe được những lời này, sắc mặt Phong Ngọc Mạc cứng đờ.

 

Tham Cuống Liên lại cười nói: “Người ta muốn Thần nữ điện hạ đích thân hỏi ta cơ~”