Trong hí viên, Phương Vu được người làm trong nhà dẫn tới đây không khỏi cười nói: “Rốt cuộc là chuẩn bị cái gì a, thần thần bí bí như vậy?”
“Cha nói những tục vật trong Tu Chân giới ngài chắc chắn đều xem chán rồi, cho nên liền cố ý vì ngài mà thu thập chút đồ chơi ở nhân gian, coi như xem náo nhiệt.” Điền Hân Cầm ngồi bên cạnh bà nói.
Nhìn thấy mọi người xung quanh đều bận rộn lên rồi, Phương Vu lại nói: “Tân khách này đều còn chưa tiến vào, sao đã muốn bắt đầu rồi?”
“Đúng a, tân khách đều còn chưa tới.” Điền Hân Cầm cũng phát hiện ra những điều này, lúc đang định xoay người ra ngoài hỏi một chút, lại thấy trong hí viên lại có hai người đi tới.
Hàn Nguyệt chưởng môn bước nhanh tới, cười nói: “Vốn dĩ chính là Điền gia chủ chuyên môn chuẩn bị để chúc thọ ngài, tân khách có ở đây hay không ngược lại cũng không quan trọng gì, lại nói, đợi tân khách tới rồi cũng có thể diễn lại, niềm vui bất ngờ đầu tiên này, vẫn phải cho ngài xem trước.”
Phương Vu cùng Hàn Nguyệt chưởng môn đi tới khách sáo nói chuyện, Điền Hân Cầm thì vẻ mặt chán ghét nhìn về phía Sở Yên Nhiên đi theo.
Đúng lúc này, theo tiếng nhạc trên đài vang lên, trong hí viên cũng an tĩnh lại, tất cả mọi người đều an tọa, nhìn về phía bì ảnh đã bắt đầu diễn.
Cùng lúc đó, một cỗ không khí quỷ dị cũng tràn ngập trong toàn bộ hí viên.
“Ây da~” Trong sân Điền gia, Hoa đán đột nhiên nói: “Ta nghe thấy khúc hát rồi~”
Ba con bì ảnh lén lút lượn lờ ở đây vài vòng lập tức chạy về hướng tiếng khúc hát truyền tới.
Đợi sau khi bọn chúng tiến vào hí viên, cảnh tượng trước mắt, đã sớm trở nên hoàn toàn khác biệt với lúc trước rồi.
Rõ ràng là thanh thiên bạch nhật, sự u ám lại bao trùm toàn bộ hí viên, ánh sáng duy nhất tụ tập ở hí đài và trên những chiếc ghế phía trước dành cho khán giả ngồi.
Trên hí đài, các nghệ nhân đờ đẫn điều khiển bì ảnh da người sau tấm màn, đoạn hát trong hoàn cảnh áp ức lộ ra ch.ói tai nhức óc, động tác của bì ảnh trên màn giống như từng người sống sờ sờ vậy, thậm chí có thể nhìn rõ đủ loại nụ cười trào phúng trên mặt bọn chúng.
Phía trước cùng của vô số chiếc ghế, ngồi ngay ngắn bốn con bì ảnh, hai con ở giữa vừa xem kịch bì ảnh phía trước, vừa nói cười thảo luận.
Bì ảnh trẻ tuổi ngồi bên cạnh bì ảnh nữ nhân trung niên, liên tục nhìn về phía bì ảnh nữ t.ử ở đầu kia, dường như vô cùng bất mãn.
“Ây da~” Hoa đán híp mắt hát nói: “Bọn họ trúng chiêu rồi~”
“Hahaha,” Lão đán bì ảnh vươn tay về phía tiểu sinh kia, “Đưa cho ta!”
Tiểu sinh vô cùng trân trọng từ trong túi móc con d.a.o của mình ra, đưa cho lão đán này.
Sau đó lão đán thì rón rén sờ soạng về phía sau lưng Hàn Nguyệt bì ảnh.
Bốn người này vẫn chưa kịp phản ứng lại bản thân đã biến thành bì ảnh, ánh mắt Hàn Nguyệt vẫn liên tục nhìn về hướng Phương Vu.
Sao vẫn chưa thấy các cô ta tiến vào hí cảnh nhỉ…
Lúc trong lòng đang nghĩ những điều này, Hàn Nguyệt đột nhiên phát giác được có chút không đúng, dường như có thứ gì đó nguy hiểm treo trên đỉnh đầu mình vậy.
Lông mày cô ta khẽ nhíu lại, kinh nghiệm nhiều năm nay khiến cô ta căn bản không cách nào phớt lờ cảm nhận này, thế là theo bản năng nghiêng người sang một bên.
Con d.a.o trong tay lão đán đột nhiên giáng xuống, lại vì Hàn Nguyệt nghiêng người đúng lúc mà không thể c.h.é.m trúng, ngược lại rơi vào trên chiếc ghế cô ta ngồi.
Hàn Nguyệt vốn dĩ còn chưa phát giác được gì đột nhiên quét mắt về phía sau, liền nhìn thấy vết d.a.o vừa mới xuất hiện trên ghế, điều này vừa vặn kiểm chứng dự cảm vừa rồi, cô ta đột nhiên đứng dậy lùi về phía sau, ánh mắt lạnh lùng nhìn vị trí phía sau ghế.
“Kẻ nào! Mau mau hiện thân!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong, lập tức một đạo linh lực đ.á.n.h tới, nương theo một tiếng kêu đau đớn khàn khàn, một lão phụ tóc trắng đầy nếp nhăn trên mặt xuất hiện trong tầm mắt.
Mà Hàn Nguyệt nghe thấy âm thanh này ánh mắt khẽ biến, cô ta nhận ra rồi, đây là giọng nói của thợ làm bì ảnh kia!
Đột nhiên lại phát giác được phía sau có khí tức nguy hiểm, Hàn Nguyệt lại là một đạo linh lực đ.á.n.h tới.
“Ây da~” Nương theo giọng nói kiều mị này rơi xuống, tại chỗ lại hiển hiện ra một cô nương trẻ tuổi dung mạo như thiên tiên, bị linh lực này đ.á.n.h ngã ngồi trên mặt đất.
Khóe mắt Hàn Nguyệt chưởng môn nhìn những người bị kinh động ở hai bên, lập tức mở miệng nói: “Phương lão phu nhân, trong thọ yến hôm nay e là có kẻ mang lòng dạ khó lường trà trộn vào, ngươi và ta liên thủ, mau ch.óng bắt các ả lại!”
Phương Vu đứng dậy, ánh mắt cũng nhìn về phía lão đán và hoa đán đột nhiên xuất hiện này: “Các ngươi là người phương nào!”
Lão đán cầm d.a.o trong tay, ánh mắt âm u nhìn về hướng Hàn Nguyệt, lúc đang định mở miệng nói chuyện, liền thấy Hàn Nguyệt kia từ trong tay áo vung ra một vật, lao thẳng về phía bà ta.
Thấy vậy, lão đán lập tức né tránh, nhưng thấy vật kia sau khi rơi xuống đất trong nháy mắt biến thành con rắn có thân thể to bằng thân cây cổ thụ, thế không thể cản mà c.ắ.n về phía bà ta.
Có con rắn này tạm thời quấn lấy lão đán, Hàn Nguyệt liền cũng có thể phân tâm ra đối phó hoa đán phía sau, nhưng lúc vừa xoay người xông về phía cô ta, dưới chân lại không biết bị thứ gì ngáng một cái, lập tức ngã nhào trên mặt đất.
Trên mặt đất, tiểu sinh thò chân ra ngáng ngã Hàn Nguyệt kia cũng hiện ra nguyên hình thư sinh mặt trắng, cười nhìn về phía hoa đán đã xông lên kia.
“Nhanh nhanh nhanh!”
Hoa đán giảo hoạt cười một tiếng, trong nháy mắt tăng nhanh tốc độ.
Hàn Nguyệt cảm giác được nguy hiểm trong lòng hoảng hốt, lập tức hô: “Phương lão phu nhân, ngươi còn đang đợi cái gì!”
Giọng nói vừa dứt, hoa đán xông lên đón đầu cũng bị Phương Vu cản lại, bà vẫn không hiểu hỏi: “Các ngươi rốt cuộc là người phương nào, xuất hiện ở đây có mục đích gì!”
“Lão thân ta chỉ cần lớp da của một mình ả, chuyện này không có quan hệ gì với ngươi!” Lão đán đang chật vật vật lộn với thú cưng của Hàn Nguyệt.
Hoa đán kia che miệng cười nói: “Lão phu nhân còn không biết sao, bì ảnh đang diễn trên đài kia dùng chính là da người, chính là tỷ tỷ này cùng đệ đệ của ả tìm chúng ta đặt làm, mục đích là vì g.i.ế.c ngài a, chẳng lẽ ngài còn muốn giúp đỡ tỷ tỷ tâm địa rắn rết này sao?”
Phương Vu còn chưa kịp chất vấn Hàn Nguyệt, phía sau liền có một chưởng linh lực đ.á.n.h tới, tràn ngập toàn bộ sức mạnh của Hóa Thần kỳ, sắc mặt bà trong nháy mắt trắng bệch, m.á.u tươi liền từ trong miệng phun ra.
“Tổ mẫu!” Sắc mặt Điền Hân Cầm thoắt cái biến đổi, vội vàng xông về phía bên này.
Thấy vậy, Sở Yên Nhiên bay người qua muốn cản cô lại, mà Phương Vu trọng thương giờ phút này không màng gì nữa, lập tức đi tới bên cạnh Điền Hân Cầm kéo cô lùi lại.
“Cầm nhi, mau ch.óng rời khỏi nơi này!”
“Ây da, thật đúng là không khéo rồi,” Hoa đán cười nói: “Hí cảnh đã mở ra rồi, các ngươi một ai cũng đừng hòng trốn.”
“Tổ mẫu, tổ mẫu ngài thế nào rồi, tổ mẫu…” Điền Hân Cầm vội vàng giơ tay lên lau vết m.á.u cho Phương Vu, nhưng m.á.u này lại giống như làm sao cũng chảy không hết vậy.
Sở Yên Nhiên đã gọi Thanh Văn Hổ ra, đi về hướng các cô, thấy vậy, Điền Hân Cầm cũng lập tức gọi Tinh Nguyệt Thố ra.
“Các ngươi thế mà lại làm ra loại chuyện này, Điền gia chúng ta đã làm gì các ngươi sao!” Điền Hân Cầm nói xong, ánh mắt lại cẩn thận nhìn về phía thú cưng của Sở Yên Nhiên: “Đây là Thanh Văn Hổ do nhà chúng ta bồi dưỡng ra, sao lại…”
Hai mắt cô trừng càng lúc càng lớn.