Người tới mặc một bộ trường bào màu xám nhạt thanh nhã, dung mạo thanh tú, nhưng giữa hàng lông mày lại mang theo chút hoang dã và phong tình đặc trưng của yêu tộc. Bên môi ngậm nụ cười nhạt, tốc độ nói không nhanh không chậm.
“Từ chỗ sưu hồn không có cách nào tra cứu, nhưng cũng đại khái có thể đoán được những ma tu này đến đây là vì cái gì.”
Hắn cố ý thu liễm khí tức trên người, nhưng chỉ dựa vào việc hắn xuất hiện ở trung tâm Nam Hải nguy hiểm rình rập này, lại có thể lên thuyền trong tình huống tất cả mọi người đều không chú ý tới, e là tu vi không thấp.
Sở Lạc nhìn về phía này: “Tiền bối là...”
“Gọi ta Ô Bàn là được, giữa ngươi và ta, hẳn không phải là lần đầu tiên tiếp xúc rồi.”
Nghe những lời khó hiểu của hắn, trong lòng Sở Lạc cũng có suy đoán.
“Lẽ nào là... người có duyên?”
Ô Bàn khẽ cười gật đầu: “Hiếm khi ngươi vẫn chưa quên ta.”
Nghe vậy, trong lòng Sở Lạc cũng có chút vui mừng, ánh mắt ngay sau đó nhìn về phía sau Ô Bàn, lại không thấy những người khác.
“Sư tôn ta sao không đến?” Sở Lạc lại hỏi.
“Sao ngươi biết ta đến, Kim tiền bối cũng sẽ đến?”
Sở Lạc ngẩng đầu nhìn Ô Bàn trong mắt mang theo ý cười, một lát sau lắc đầu.
Cô hoàn toàn không biết sư tôn nhà mình và vị tiền bối thích hố người này có sâu xa gì, cũng không biết tại sao bọn họ đều đặc biệt coi trọng nơi Nam Hải này. Cô đến đây chỉ là muốn gặp sư tôn, cùng người trở về Lăng Vân Tông.
Thấy vậy, Ô Bàn cũng không gặng hỏi nữa, mà là đưa ngân xà kia cho Sở Lạc.
“Làm quen một chút đi, ngày sau nếu gặp lại người trúng ngân xà độc, đại khái là có thể cảm nhận được từ trước rồi.”
Đúng lúc này, Tiết lão gia đi vào trong khoang thuyền, đợi sau khi nhìn thấy Ô Bàn, đồ vật trong tay mãnh liệt rơi xuống boong thuyền.
“Ân nhân?!” Ông dường như không tin vào bóng dáng trước mắt mình, dùng sức chớp chớp mắt, nhìn thấy Ô Bàn vẫn đứng tại chỗ, lập tức quỳ xuống đất.
Các thành viên thuyền đội đi theo phía sau mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy bộ dạng này của lão gia t.ử, cũng đều quỳ xuống theo.
Ô Bàn nghe tiếng, xoay người nhìn lại, sau đó cất giọng cười to: “Ta nhớ hơn năm mươi năm trước, từng gặp ngươi ở đây. Không ngờ nhiều năm như vậy rồi, ngươi vẫn đang kiên trì đi con đường này.”
Tiết lão gia bất giác ngẩng đầu lên.
Thời gian năm mươi năm, đối với tu sĩ mà nói không tính là gì. Nhưng ông của năm đó chẳng qua chỉ là một tiểu t.ử vắt mũi chưa sạch, mà nay râu tóc đã bạc trắng, ánh mắt đầy tang thương. Không ngờ vị người câu cá này vẫn có thể liếc mắt một cái nhận ra mình.
“Chuyện ân nhân dặn dò, Tiết Nhất Hàng tuyệt đối không dám quên.”
Nghe vậy, Sở Lạc cũng bất giác nhìn về hướng Ô Bàn.
Rốt cuộc là dặn dò chuyện gì, mới khiến Tiết lão gia này kiên trì hơn năm mươi năm, đều chưa từng nghĩ tới việc đổi đường bay...
Ô Bàn bất đắc dĩ cười cười: “Chuyện đó a, vốn dĩ dặn dò ngươi thỉnh thoảng đến xem thạch đài dưới trung tâm đảo một cái, là bởi vì ở Nam Hải thời gian quá lâu rồi, muốn ra ngoài đi dạo một chút. Nhưng những ồn ào phiền nhiễu của thế giới bên ngoài thực sự quá nhiều, nghĩ đi nghĩ lại liền cũng bỏ qua.”
Nghe thấy những lời này, mí mắt Sở Lạc giật giật.
Cho nên một câu nói của người này, liền khiến Tiết lão gia kiên trì một cách vô nghĩa hơn năm mươi năm?
“Bất quá, ta e là rất nhanh sẽ phải rời khỏi Nam Hải rồi. Lần đi này, hẳn cũng không còn ngày trở lại nữa.” Ô Bàn lại đột nhiên nói.
Tiết lão gia kinh hãi: “Ân nhân, đây là vì sao?”
Nhưng thấy Ô Bàn liếc nhìn về hướng Sở Lạc: “Thời cơ đã đến, không do ta tiếp tục ở lại đây nhàn nhã qua ngày nữa. Bất quá, ngày sau ngươi cũng không cần đi xem thứ trên thạch đài đó nữa. Thế sự thay đổi trong chớp mắt, nó nên đón nhận kết cục như thế nào, sắp rõ ràng rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời vừa dứt, quả nhiên đón lấy ánh mắt tò mò của Sở Lạc.
Ánh mắt Ô Bàn đột nhiên nhìn về phía chiếc thuyền bọc thép màu đen đang tiến lại gần trên mặt biển.
“Trên chiếc thuyền đó vẫn còn vài người sống sót, các ngươi qua đó xem thử, cứu được thì cứu đi.”
Nghe vậy, Tiết lão gia lập tức dẫn người đi tới.
Đợi sau khi các thành viên của thuyền đội rời đi, Ô Bàn đột nhiên xoay người nhìn về phía A Liên đang nhàn rỗi không có việc gì làm bên cạnh.
“Vị tiểu hữu này, từ đâu tới?”
Đột nhiên bị điểm danh, A Liên hoàn hồn lại, sau đó chỉ chỉ Sở Lạc: “Ta đi cùng cô ấy.”
Thấy vậy, Ô Bàn bất giác cười: “Hèn chi thấy tiểu hữu có chút quen mắt.”
A Liên cười gãi gãi đầu: “Người ta thoạt nhìn chính là hiền lành, hơn nữa rất dễ gần.”
“Thứ mà Ô tiền bối bảo Tiết lão gia thỉnh thoảng đi xem, rốt cuộc là thứ gì?” Sở Lạc trực tiếp mở miệng hỏi.
Ô Bàn cũng không giấu giếm.
“Đó là Vi Trần Quỷ Cảnh thứ hai, tên là — Phù Du.”
“Hơn năm trăm năm trước, Vi Trần Quỷ Cảnh xuất thế, dẫn ra vô số sự hy sinh và t.h.ả.m án, thu hút ánh mắt của tất cả tu sĩ. Lại không biết bám sát theo sau Vi Trần Quỷ Cảnh, trong Nam Hải đã xuất hiện Phù Du Quỷ Cảnh. Năm đó, Bạch Thanh Ngô chính là vì gấp rút đến Nam Hải phong ấn Phù Du Quỷ Cảnh, lúc này mới không kịp trở về phương Bắc, cứu lấy Liễu Tu Doanh.”
“May mà năm trăm năm nay phong ấn vẫn luôn ổn định, mới không đến mức xảy ra thêm nhiều t.h.ả.m án. Nhưng thế đạo năm đó rất loạn, các tu sĩ bận rộn với phân tranh, chiến sự, cho nên người biết đến sự tồn tại của Phù Du Quỷ Cảnh này, cũng lác đác không có mấy người.”
Nghe những lời hắn nói ra, Sở Lạc bất giác liếc nhìn về hướng A Liên.
Thật không ngờ tin tức quan trọng như vậy hắn lại cứ thế nói ra trước mặt A Liên. Nhưng nhìn bộ dạng ngơ ngác của A Liên, cô dường như cũng không hiểu.
Đột nhiên trong lòng Sở Lạc lại động một cái.
“Cho nên nói những ma tu đó, là nhắm vào Phù Du Quỷ Cảnh mà đến?” Cô lập tức nói.
Ô Bàn cũng rất thẳng thắn gật đầu.
Sở Lạc lại không thờ ơ như hắn, tâm tư đã căng thẳng lên: “Rắc rối của Vi Trần Quỷ Cảnh ở phương Bắc vẫn chưa qua, những ma tu này lẽ nào muốn phá hoại phong ấn thả Phù Du Quỷ Cảnh ra, tiếp tục bức hại Đông Vực? Không thể để bọn chúng làm như vậy!”
Lời vừa dứt, Ô Bàn lại không trả lời.
Sở Lạc càng thêm nghi hoặc nhìn hắn: “Ô tiền bối dừng lại ở đây thời gian dài như vậy, lẽ nào không phải là vì bảo vệ phong ấn của Phù Du Quỷ Cảnh sao?”
Ô Bàn từ từ cười nói: “Ta chỉ cảm thấy nơi này thanh tịnh. Hơn nữa, có thể tùy thời nhìn thấy tình hình của Phù Du Quỷ Cảnh, cũng có thể dự đoán trước cục diện của thiên hạ này.”
Sở Lạc suýt chút nữa thì quên mất, người này mặc dù là một đạo tu, nhưng lại lớn lên ở Yêu Vực từ nhỏ. Tâm của hắn không biết là ở Đông Vực hay Tây Vực.
Cô suy nghĩ một chút, lại tiếp tục hỏi: “Sư tôn ta hiện giờ đang ở đâu?”
“Ngươi muốn đi tìm cô ấy, muốn để cô ấy trông chừng phong ấn của Phù Du Quỷ Cảnh?” Ô Bàn lại nói.
“Đúng vậy a, sư tôn ta lẽ nào không phải vì chuyện này mới tới sao,” Sở Lạc không cho là đúng, “Đó chính là phong ấn mà sư tổ cực khổ lập ra, đương nhiên phải do chúng ta tới bảo vệ rồi.”
Nghe những lời của Sở Lạc, Ô Bàn trầm mặc một lát, ngay sau đó nói: “Ngươi có từng nghĩ tới, Vi Trần Quỷ Cảnh đã xảy ra sự cố, Phù Du Quỷ Cảnh hiện thế, cũng đã trở thành tất nhiên.”
“Nói vậy là sao, ma tu đó chỉ còn lại hai tên, hơn nữa ta còn có sư tôn ở đây. Chuyện có thể ngăn cản tại sao lại không làm chứ. Lẽ nào thật sự muốn sinh linh thế giới này lầm than, mà ta, đồ tôn của Bạch Thanh Ngô lại lạnh nhạt đứng nhìn?” Sở Lạc lắc đầu: “Ta không làm được.”