Sau khi hẹn xong thời gian với Tiết Sóc, Sở Lạc liền tìm một khách sạn để trọ lại, sáng sớm hôm sau, liền đi tới cửa hàng luyện khí của Dịch gia trong trấn.
Vừa mới bước vào cửa, các luyện khí sư trong tiệm đều tranh tiên khủng hậu vây quanh lại đây.
“Ây da, Sở đạo hữu cô cuối cùng cũng tới rồi, lần này ở trong Vi Trần Quỷ Cảnh cô đã lập được công lớn, quả nhiên không hổ là đồ tôn của Bạch Thanh Ngô, đều đang làm đại sự cho Tu Chân giới chúng ta a!”
“Sở đạo hữu, linh khí cô để lại cửa hàng chúng tôi rèn lại trước đó đã luyện chế xong rồi, chỉ đợi cô qua lấy thôi, đảm bảo cô sẽ hài lòng!”
“Bên phía chủ gia biết được là linh khí luyện chế cho Sở đạo hữu, nào dám chậm trễ, trực tiếp tặng một luồng linh giao hồn tới làm khí linh, nào, Sở đạo hữu xem thử thế nào.”
Sau đó liền thấy một vị luyện khí sư bưng một khay gỗ sơn mài đi tới, đồ vật trong khay còn được phủ một tấm vải đỏ.
“Làm ra vẻ thần bí như vậy,” Sở Lạc cũng bị gợi lên sự tò mò, giơ tay nhón lấy một góc vải đỏ, “Để ta xem là cái gì.”
Vải đỏ được xốc lên, thứ đặt trên khay, là một chiếc giáp vai màu vàng kim, trên đó có hoa văn, giống như từng mảnh vảy rồng vậy.
Chỉ nhìn linh khí lượn lờ quanh thân nó, hẳn là ở trên mức thượng phẩm linh khí, xung quanh có thanh khí lượn vòng, lờ mờ, dường như có thể nghe thấy tiếng rồng ngâm.
“Dùng phế liệu tàn khuyết của chiếc ngọc toán bàn kia của ta, còn có con hải thú Xuất Khiếu kỳ đó, e rằng không luyện chế ra được những thứ này đâu…” Sở Lạc không khỏi nhìn biểu cảm của từng vị luyện khí sư.
Ngọc toán bàn kia của cô là thượng phẩm linh khí, có ba loại hạt châu, trắng, đen, vàng, trong đó hạt châu vàng có thể cung cấp hiệu quả tăng ích mạnh nhất, cũng là hạt châu duy nhất có thể dùng từ Luyện Khí cho đến Nguyên Anh kỳ.
Chất liệu trên dưới của chiếc Long Lân Kiên Giáp này, e rằng đều cùng một cấp bậc với hạt châu vàng kia.
Cô nhờ Dịch gia hỗ trợ rèn lại linh khí bị hỏng, kết quả Dịch gia trực tiếp đập nhiều tài liệu quý giá như vậy vào, còn phối thêm cả khí linh.
Cân nhắc đến sự thật là linh khí trong Tu Chân giới đều bán rất đắt, Sở Lạc bắt đầu ước lượng giá cả của thứ này, có phải là sẽ khiến cô mất đi số linh thạch có thể tiêu cả đời hay không.
Mà các luyện khí sư đã hưng phấn bừng bừng giải thích cho cô rồi.
“Chiếc giáp vai này là một món phòng cụ, cũng có thể phóng khí linh ra để bồi thêm đao lúc chiến đấu, còn có thể nâng cao uy lực thương pháp của cô.”
“Về mặt phòng ngự kẻ địch, chiếc giáp vai này chủ yếu có ba lớp khiên bảo vệ, lớp sau lợi hại hơn lớp trước.”
“Lớp thứ nhất bảo vệ quanh thân, khiến tà ma không thể lại gần, tấn công tầm thường cũng không làm cô bị thương được.”
“Lớp thứ hai, sẽ xuất hiện khi pháp thể của cô bị phá vỡ, dốc sức ngăn cản dư uy của đối thủ.”
“Lớp thứ ba, nếu như hai lớp trước liên tiếp bị phá vỡ, giáp vai sẽ lập tức biến thành hộ tâm giáp, cho dù phải liều mạng vỡ nát, cũng sẽ gắt gao bảo vệ trái tim.”
“Con linh giao này sau khi trở thành khí linh, sức mạnh có thể phát huy cũng chỉ cỡ Kim Đan kỳ, về sau còn cần Sở đạo hữu nuôi dưỡng cẩn thận, sức mạnh của khí linh không phải là bất biến đâu.”
“Uy lực thương pháp có thể nâng cao được bao nhiêu, khí linh cũng chiếm một phần nguyên nhân rất lớn, tin rằng chiếc giáp vai này trong tay Sở đạo hữu, nhất định có thể trở nên ngày càng tốt hơn, phỏng chừng rất nhanh là có thể chiếm cứ một vị trí trên Bảo Khí Bảng của Thượng Vi Nguyệt Báo rồi!”
Vị luyện khí sư này có thể nói như vậy, cũng là vì trước đó khôi lỗi ti do đích thân lão tổ Dịch gia bọn họ luyện chế ra, từ sau khi Sở Lạc sử dụng ở Thủ tịch Đại bỉ liền giành được thứ hạng cực cao, thậm chí sau khi sự kiện Vi Trần Quỷ Cảnh lần này qua đi, khôi lỗi ti đó trực tiếp lọt vào top mười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đối với luyện khí sư mà nói, thứ hạng của linh khí trên Bảo Khí Bảng, cũng từ mặt bên ám chỉ thứ hạng của các luyện khí sư, Linh Bảo Tông, Dịch gia, còn có những tán tu luyện khí sư kia, từng đôi mắt tháng nào cũng chằm chằm nhìn vào thứ hạng của Bảo Khí Bảng.
Mà linh khí trên bảng nhiều nhất, cũng đều là những thứ thường dùng như đao kiếm, giống như khôi lỗi ti loại bàng môn đến mức thậm chí có chút tà môn này, Bảo Khí Bảng chưa từng đăng tải bao giờ, lần đăng tải này, tự nhiên liền thu hút không ít sự chú ý, cái tên lão tổ Dịch gia lại một lần nữa được bàn tán khí thế ngất trời.
Giống như loại luyện khí sư đã trở thành tiêu chuẩn của ngành này, từ lâu đã có vài tác phẩm thường niên xưng bá trên Bảo Khí Bảng rồi, ngày thường bọn họ cơ bản không ra tay, một khi ra tay, nếu như thành phẩm không lên bảng, đó chính là chuyện mất mặt vô cùng.
Vốn dĩ, lão tổ Dịch gia là mang tâm trạng báo ân để luyện chế khôi lỗi ti cho Sở Lạc, không ngờ Sở Lạc lại tranh khí như vậy.
Liền giống như bảo kiếm tặng anh hùng vậy, nếu như có tu sĩ sử dụng linh khí đến mức tận cùng, đối với việc xếp hạng của linh khí chỉ có lợi chứ không có hại.
Lúc này Sở Lạc nhìn những luyện khí sư đang vây quanh mình, híp híp mắt.
“Khoan hãy nói đến trong tài liệu dùng cho chiếc giáp vai này có bao nhiêu là do trước đó ta mang tới, hiện tại điều ta muốn biết là, luyện khí sư luyện chế giáp vai là vị nào trong số các vị ở đây, hẳn không phải là vị mà lúc trước ta gửi gắm đâu nhỉ.”
“Dù sao hiện nay người biết ta sở hữu pháp thể, còn biết một số đặc tính của pháp thể này, trong Dịch gia dù thế nào cũng ở vị trí cốt lõi rồi.”
Lời vừa dứt, chỉ thấy những luyện khí sư kia do do dự dự nhìn nhau.
“Ha ha ha, Sở đạo hữu cô xem, dù sao chiếc giáp vai này chúng tôi cũng không thu linh thạch, cô cứ dùng trước đi, dùng vừa ý thì tự nhiên là tốt nhất, nếu dùng không vừa ý rồi, cũng có thể tới đổi bất cứ lúc nào!” Trong đó một vị luyện khí sư vội vàng nói.
Những người khác cũng liên tục hùa theo, Sở Lạc nghe một lúc, quay đầu nhìn về phía nội thất.
“Nghĩ đến vị vẫn luôn đứng sau cửa này, hẳn chính là đạo hữu đã luyện chế ra chiếc Long Lân Kiên Giáp này rồi đi.”
Lời vừa dứt, Dịch Thư cũng biết mình không giấu được nữa, liền bước ra.
Thanh sam ngọc đái, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa, từ xa xa hành một đạo lễ: “Sở đạo hữu, đã lâu không gặp.”
Sau khi nhìn thấy hắn, Sở Lạc cũng có chút kinh ngạc, người này chính là thân truyền đệ t.ử của lão tổ Dịch gia, tuy là bàng chi, nhưng vì sự linh tuệ của mình, nên vẫn luôn được Dịch Đạo Nho mang theo bên người chỉ điểm luyện khí.
“Dịch đạo hữu, vậy chiếc giáp vai này, là do ngươi luyện chế rồi?” Sở Lạc hỏi.
Nghe vậy, Dịch Thư khẽ vuốt cằm.
“Thực không dám giấu, ta cũng là ba tháng trước mới biết Sở đạo hữu gửi gắm rèn lại linh khí ở bên này, thực ra trong hai tháng Sở đạo hữu ở Vi Trần Quỷ Cảnh, linh khí đã được luyện chế xong rồi, thành phẩm ta cũng đã đặc biệt xem qua, luyện chế không được như ý người, dùng tài liệu của ngọc toán bàn và hải thú Xuất Khiếu kia, lại chưa đạt tới tiêu chuẩn của cực phẩm linh khí, thật sự là hổ thẹn với sự gửi gắm của Sở đạo hữu.”
“Tiêu chuẩn của cực phẩm linh khí… Hẳn cũng không phải là tùy tùy tiện tiện là có thể đạt tới được đâu nhỉ.” Sở Lạc nói.
Dịch Thư cười lắc đầu: “Tuy nói là vậy, nhưng cô có ân với Dịch gia chúng ta, đây là thứ nhất, có ân với Đạo môn Đông Vực, đây là thứ hai, thứ ba… cũng là tư tâm của ta.”
“Ta đi theo học tập bên cạnh lão tổ, chưa từng chính thức luyện chế linh khí cho người khác, chỉ đợi lúc lần đầu tiên ra tay có thể nhất minh kinh nhân, luyện chế ra linh khí có thể leo lên Bảo Khí Bảng, đây là con đường mà lão tổ trải sẵn cho ta, cũng là chuyện liên quan đến vinh quang của Dịch gia chúng ta.”
“Cho nên, không chỉ phải tốn tâm tư vào việc lần đầu tiên này luyện chế linh khí gì, mà còn phải cân nhắc nhiều hơn vào việc luyện chế linh khí cho ai.”