Có thể sở hữu nhiều vật phẩm mang ra từ Vi Trần Quỷ Cảnh như vậy, Sở Lạc chỉ biết có một người, chính là lão đạo sĩ mù Tả Hoành Thận kia.
Lão không phải chỉ đến Vi Trần Quỷ Cảnh một chuyến vào năm trăm năm trước, vật phẩm của Vi Trần lưu lạc ra ngoài lần thứ hai là vào hơn bốn mươi năm trước, sau này Sở Lạc đến Vi Trần Quỷ Cảnh, cũng từ chỗ Hoa Dương biết được là Tả Hoành Thận tiến vào lần thứ hai, mang đồ vật bên trong ra ngoài.
Chẳng lẽ nói, Tiệt Linh Giáo này và Tả Hoành Thận còn có quan hệ gì sao?
Sở Lạc lại nghi hoặc nhìn Linh Yểm một cái, cách làm chắp vá chi thể này của hắn cũng hoàn toàn phù hợp với Tiệt Linh Giáo, nhưng nhìn bộ dạng của hắn lại dường như hoàn toàn không quen thuộc với giáo phái này.
“Vị trí an toàn vất vả lắm mới tìm được trước đó đã bị bọn chúng phát hiện rồi, không thể quay lại nữa,” Giọng nói của Khuất Vĩnh truyền đến, “Đi theo ta, khoảng cách đến ngày trăng tròn còn một khoảng thời gian, chúng ta phải tìm chỗ khác trốn.”
Sở Lạc một đường đi theo Tiệt Linh Giáo, không đụng phải người của ba đại giáo thì cũng là lục đại tông, thậm chí còn thường xuyên đụng độ ma thú, một ngày ít nhất ba trận chiến đấu, Sở Lạc không thể bại lộ mình là đạo tu, lại cũng không thể thật sự bị kẻ địch g.i.ế.c c.h.ế.t, đây là lần cô ngụy trang mệt mỏi nhất.
Đồng thời lại kinh ngạc Tiệt Linh Giáo rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện thất đức ở Ma giới, đến mức nhân duyên lại kém như vậy, ngày thường tam giáo lục tông đều ôm ấp quỷ t.h.a.i trong lòng khi đụng phải bọn chúng cũng có thể thống nhất chiến tuyến.
Cuối cùng cũng chịu đựng đến ngày trăng tròn, bầu không khí trong Đan Xà Mộ Khanh cũng ngày càng trở nên căng thẳng.
Bạch Hỏa Tông vì không muốn thu hút sự chú ý của các tông môn giáo phái khác, lần này không hưng sư động chúng phái quá nhiều ma tu tới, nhưng những người được phái ra lần này đều là những cao thủ không thường xuyên lộ diện trước mặt người khác, còn cố ý áp chế tu vi, thực chất toàn viên đều trên Nguyên Anh.
“Đêm nay chính là trăng tròn rồi, ma hồn của Đan Xà được cung dưỡng trong xà tâm, sẽ trùng sinh vào đêm nay, đến lúc đó chúng ta mang nó về tông môn nuôi dưỡng lại, không dùng đến mấy năm liền lại là một đầu ma thú đủ sức hủy thiên diệt địa.”
“Chỉ là phải cẩn thận Tiệt Linh Giáo, bọn chúng nhất định sẽ xuất hiện cướp đoạt Đan Xà, không thể để bọn chúng có được Đan Xà, cũng không thể để các tông môn và giáo đồ khác phát hiện ra những chuyện này.”
Người phụ nữ là ma tu Xuất Khiếu kỳ vẻ mặt nghiêm túc dặn dò những người khác của Bạch Hỏa Tông.
“Trình lão ma đã canh giữ ở đây nhiều năm rồi, chính là vì hôm nay mang Đan Xà về tông môn, sức mạnh của một mình ông ta là đủ rồi, việc chúng ta phải làm là nhìn chằm chằm Tiệt Linh Giáo, đợi bọn chúng xuất hiện liền nghĩ cách dẫn dắt những người này đi, sự chú ý của các ma tu khác đều sẽ đặt trên người Tiệt Linh Giáo, liền sẽ không phát hiện ra bí mật trong xà tâm.”
Nữ t.ử này nói xong, lại có một nữ tu khác mở miệng nói: “Người của Tiệt Linh Giáo, quả thật là lũ chuột nhắt, chuồn cũng thật nhanh, g.i.ế.c nhiều đệ t.ử của chúng ta như vậy, nếu không thể g.i.ế.c bọn chúng m.á.u chảy thành sông, làm sao an tâm về tông!”
“Nói rất hay!” Bỗng nhiên, cách đó không xa truyền đến một giọng nói kiều mị.
Người của Bạch Hỏa Tông quay đầu nhìn về phía đó, chỉ thấy là một đám nam thanh nữ tú ăn mặc lộng lẫy, đang đi về phía bên này.
“Là người của Hợp Hoan Tông.”
Nữ ma tu dẫn đầu mặc một chiếc váy đỏ xẻ tà cao, lúc bước đi xuân quang lộ hết, mị thái mọc ngang.
Cô ta yểu điệu bước tới, giống như hờn dỗi nói: “Người của Tiệt Linh Giáo này quả thật là đáng c.h.ế.t, ở địa bàn của tông môn ta tàn nhẫn sát hại nhiều tuấn nam mỹ nữ như vậy, còn có tâm can bé nhỏ đáng thương của ta nữa, haizz, mỗi lần nhớ tới, đều hận không thể bắt hết bọn chúng lại, từng tên từng tên một… vắt kiệt.”
“Nói như vậy, tâm can bé nhỏ của ngươi c.h.ế.t cũng thật là oan uổng.”
Lại một giọng nói truyền đến, Khương Nhu của Hợp Hoan Tông quay đầu nhìn sang, trong mắt lập tức xuất hiện ý cười.
“Linh Lung tỷ tỷ đây là ghen sao? Tỷ đã lâu không đến tìm ta, liền không cho phép ta nuôi tâm can khác a…”
Linh Lung đối diện với ánh mắt của cô ta, nhếch môi khẽ cười một tiếng, ngay sau đó lại nhìn về phía đám người Bạch Hỏa Tông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chư vị thoạt nhìn rất lạ mặt, chắc hẳn không thường hoạt động ở Ma giới, e rằng đối với Đan Xà Mộ Khanh này cũng không quá quen thuộc, không bằng chúng ta cùng nhau hành động, cũng có thể cùng nhau chiếu ứng, thế nào?”
Người của Bạch Hỏa Tông trong lòng đều hiểu rõ, cô ta nói chiếu ứng lẫn nhau là giả, bởi vì cảm thấy bọn họ lạ mặt, cho nên muốn âm thầm giám sát là thật, nhưng bọn họ vừa định từ chối, Khương Nhu của Hợp Hoan Tông kia lại mở miệng.
“Cũng đúng, tuy nói Tiệt Linh Giáo kia chỉ là một giáo phái nhỏ mới nổi lên không lâu, nhưng trong tay bọn chúng có rất nhiều bảo vật, đã g.i.ế.c không ít người của chúng ta rồi, liền còn có thể g.i.ế.c nhiều người hơn nữa, chúng ta đi cùng nhau, cũng có thể an toàn hơn một chút a.”
Người của Bạch Hỏa Tông nhìn nhau, do dự hồi lâu, cuối cùng người dẫn đầu kia vì không muốn gây ra sự nghi kỵ, đành phải đồng ý.
“Linh Lung tỷ tỷ, tỷ còn trêu chọc ta, tỷ đây không phải cũng tìm được tình mới rồi sao?”
Ánh mắt Khương Nhu lại hướng về phía đội ngũ của Vũ Điệp Giáo, nhìn Sở Yên Nhiên đi theo phía sau Linh Lung.
“Hơn nữa còn không phải là ma tu, là một phàm nhân, hay là nói… là thứ gì khác…” Khương Nhu đầy ẩn ý chằm chằm nhìn vào mặt cô ta.
Sở Yên Nhiên gượng gạo quay đầu đi, lông mày cũng nhíu rất c.h.ặ.t.
“Đừng đoán mò nữa, là từ Đông Vực tới, trước mắt cô ta có ích cho ta, ngươi đừng có động tâm tư lệch lạc gì.” Linh Lung nói.
“Từ Đông Vực tới?!” Khương Nhu có chút kinh ngạc, “Hai ngày trước liền có đạo tu từ Đông Vực tới xuất hiện ở đây, dường như là đụng phải người của Tiệt Linh Giáo, bọn họ đ.á.n.h một trận, cô ta chẳng lẽ chính là…”
Nghe cô ta nhắc tới đạo tu từ Đông Vực tới cũng xuất hiện ở đây, Sở Yên Nhiên lập tức nhìn về phía Linh Lung: “Đưa ta rời khỏi đây!”
“Ngươi sợ hãi cái gì?” Linh Lung nhíu mày nhìn cô ta, cũng biết cô ta sợ bị những người đó truy sát, “Đây là Ma giới, ngươi cho rằng bọn họ có thể làm nên sóng gió gì sao?”
“Nhưng…”
“Không có nhưng nhị gì hết, đừng cản trở nhiệm vụ của chúng ta.”
Nói xong, Linh Lung lại nhìn về phía những người khác: “Mấy vị, gần đây có nhận được tin tức của Tiệt Linh Giáo không?”
Đợi bọn họ cùng nhau bàn bạc hồi lâu, mấy người của Bạch Hỏa Tông lúc này mới tìm được cơ hội, mượn cớ dò đường rời khỏi nơi những ma tu này tụ tập.
“Sư tỷ, bọn chúng cứ bám dính lấy, trước mắt phải làm sao?”
Nghe vậy, Khuynh Cẩm Lăng nhìn ra phía sau một cái, thấy không có ai bám theo, liền nói: “Không còn thời gian nữa, để đệ t.ử ở lại đó nghĩ cách kìm chân những người này, mấy người chúng ta hành động, giúp Trình lão ma lấy lại ma hồn!”
Chạng vạng tối rất nhanh đã đến, Linh Lung đứng bên vách núi đứt gãy, nhìn về hướng những đệ t.ử Bạch Hỏa Tông kia rời đi trước đó, quay đầu nhìn về phía những người còn lại.
“Đã lâu như vậy rồi vẫn chưa về, bọn họ không phải là gặp nạn rồi chứ?”
Tâm trạng của người Bạch Hỏa Tông cũng khá căng thẳng, từng câu từng câu cố gắng xua tan sự nghi ngờ của cô ta.
Cùng lúc đó, bên phía Tiệt Linh Giáo liên tục bị truy sát nhiều ngày, tóc tai từng người đều rối bù như tổ gà, nhưng những người này lại giống như được tiêm m.á.u gà, đứng bên vách núi đứt gãy nhìn trái tim đỏ như m.á.u trên không trung.
“Thời cơ đã đến, hành động!”