Hương thơm của điểm tâm không ngừng chui ra từ trong gói giấy dầu, tiểu khất cái vội vàng mở giấy dầu ra, nhét ngấu nghiến thức ăn bên trong vào miệng, tuy không đủ để no bụng, nhưng sự lót dạ tạm thời, đã khiến cơ thể cậu ta dễ chịu hơn rất nhiều.
“Cảm ơn, cảm ơn… Ngươi là người duy nhất chịu cho ta đồ ăn trong những ngày qua,” Trong miệng cậu ta vẫn còn nhét điểm tâm, nói không rõ chữ: “Hề thiếu gia, ngươi đúng là một người tốt!”
Bên kia truyền đến một trận cười khẽ, hắn trả lời: “Sau này ngươi đói bụng rồi, thì tới đây tìm ta, đừng nghĩ đến chuyện khinh sinh nữa.”
“Thật sao?! Ngươi sau này thật sự đều sẽ cho ta đồ ăn sao,” Trên mặt khất cái tràn đầy sự kinh ngạc vui mừng, nhưng ngay sau đó, nụ cười trên mặt phai nhạt, lại thay bằng chút khó xử, giọng nói cũng trở nên nhỏ yếu, “Ngươi bây giờ… có thể cho ta chút tiền bạc không? Một đồng tiền là được rồi, một đồng tiền là đủ rồi!”
Lời của cậu ta vừa mới dứt, một hạt bạc vụn liền từ đối diện bức tường ném qua.
“Những thứ này để trên người ta cũng vô dụng, ngươi nếu như có khó khăn, thì cứ cầm lấy dùng trước đi.” Hề thiếu gia lại nói.
Nhìn hạt bạc vụn rơi bên cạnh, khất cái kinh ngạc há hốc miệng, cậu ta đã không biết bao nhiêu ngày chưa từng nhìn thấy bạc rồi, đợi hoàn hồn lại, vội vàng nắm c.h.ặ.t nó vào trong lòng bàn tay.
“Ngươi đối xử với ta tốt như vậy, nhưng ta chỉ là một kẻ xin ăn, không biết làm sao mới có thể báo đáp ngươi.”
“Báo đáp?” Hề thiếu gia dường như suy nghĩ rất lâu, trong không khí cũng yên tĩnh rất lâu, hắn lúc này mới thăm dò mở miệng hỏi: “Vậy ngươi có thể… kể cho ta nghe chuyện trên miếu hội hôm nay không? Ta nghe thấy có người hát Na hí rồi, đáng tiếc không nhìn thấy, Na hí có dáng vẻ gì? Có hay không?”
“Hôm nay ngươi không ra ngoài dạo miếu hội sao?”
“Ta… Ta không thể ra ngoài.”
“Đám người hát Na hí đó tính tình thối c.h.ế.t đi được, cho dù là lúc không hát hí, cũng không cho phép xin ăn bên cạnh bọn họ, nếu gặp lúc bọn họ tâm trạng không tốt còn đ.á.n.h người nữa, hơn nữa cũng chỉ dám ức h.i.ế.p những kẻ xin ăn như chúng ta, đ.á.n.h như đ.á.n.h ch.ó vậy…”
Tiểu khất cái phát bực tức, đột nhiên giọng nói dừng lại, ánh mắt nhìn về phía bức tường lạnh lẽo kia.
“Nhưng Na hí bọn họ diễn cũng khá hay, đeo mặt nạ nhảy tới nhảy lui, ta cũng xem không hiểu, nhưng nghe người ta nói đây là để tế thần đuổi quỷ gì đó…”
Cậu ta vừa nói, vừa học theo dáng vẻ của những người đó hát lên.
Nằm trên mặt đất, bụng không đói, trong tay là nắm c.h.ặ.t bạc.
Ánh mắt nhìn hoa hòe vươn ra từ trong tường, chưa từng có lúc nào an tâm như vậy.
Cậu ta kể cho Hề thiếu gia nghe chuyện bên ngoài cả một đêm, kể đến mức cậu ta đều buồn ngủ rồi, nhưng Hề thiếu gia lại giống như luôn nghe không chán, luôn muốn biết nhiều hơn vậy.
“Ngươi ngay cả một lần cũng chưa từng ra khỏi cửa nhà sao?” Nói đến cuối cùng, tiểu khất cái không nhịn được hỏi.
Bên kia vắng lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là nhẹ nhàng đáp: “Ta không thể ra ngoài…”
“Vì sao?”
Bên kia lại im lặng, dường như đang suy nghĩ nên trả lời câu hỏi của cậu ta như thế nào.
Mà đúng lúc này, trời vừa hửng sáng, tiểu khất cái ngồi dậy, đột nhiên nhìn thấy ở đầu hẻm phía trước lờ mờ có bóng dáng một người đàn ông quen thuộc đi tới.
Tim tiểu khất cái “thịch” một tiếng, lập tức thắt c.h.ặ.t lại.
“Ta không nói chuyện với ngươi nữa, ta phải đi rồi.”
Vội vã bỏ lại câu này, cậu ta liền đứng dậy, đi về phía người đàn ông kia.
Lúc đầu bước chân rất nhanh, nhưng càng tới gần, bước chân của cậu ta liền càng chậm, cơ thể cũng run rẩy vì sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phùng… Phùng thúc.”
Bóng dáng người đàn ông từ trong bóng tối bước ra, một đôi mắt tê liệt vô tình nhìn cậu ta: “A Tam, hôm qua xin được mấy đồng?”
Nghe vậy, tiểu khất cái chần chừ một chút, nội tâm giằng xé hồi lâu, lúc này mới đưa hạt bạc vụn nắm c.h.ặ.t trong tay qua.
Nhìn thấy hạt bạc vụn này, mắt Phùng Dân cũng sáng lên đôi chút, rất nhanh liền nhét bạc vào túi mình, hiếm khi vươn tay về phía A Tam, nhưng không phải là đ.á.n.h cậu ta, mà là vỗ vỗ đầu cậu ta, nói: “Làm không tồi, đi thôi, hôm nay có cháo cho ngươi uống.”
Nhìn tiểu khất cái đi theo người đàn ông này rời đi, mi tâm Sở Lạc cũng vặn c.h.ặ.t hơn một chút.
“Thái sinh chiết cát, lại là một đám buôn người.”
Cô nhấc bước đi theo phía sau hai người đang đi xa dần, nhưng người ở đầu bên kia xích sắt lại không nhúc nhích.
“Ngươi có hứng thú với loại chuyện này lắm sao?” Linh Yểm thong thả nói: “Nhìn người khác chịu đựng khổ nạn, lại liệu có đắc ý dào dạt, may mà người ở trong nước sôi lửa bỏng không phải là mình.”
“Ngươi lại không phải là ta, sao biết ta chưa từng trải qua những khổ nạn trong miệng ngươi,” Sở Lạc không nhịn được trợn trắng mắt, “Ngươi nhấc chân lên, đi theo ta hai bước thì c.h.ế.t à?”
Linh Yểm không nói gì nữa, cùng cô đuổi theo hai người phía trước.
Sào huyệt của bọn buôn người ở trong một ngôi nhà cũ kỹ hẻo lánh không người, ở đây không chỉ có một mình A Tam là đứa trẻ bị bắt cóc tới, bị ép đi ăn xin để kiếm tiền cho bọn chúng, ở đây tổng cộng có hơn mười đứa, một số đứa trẻ thậm chí đã bị làm cho tàn phế.
Cũng không chỉ có một người đàn ông là Phùng Dân, ngoài ra còn có hai người đàn ông trung niên, một người phụ nữ.
Những đứa trẻ này mỗi ngày đều được chia thành bốn nhóm, đến những nơi khác nhau trong Xuân Thành để ăn xin, mà những người lớn này sẽ âm thầm theo dõi bọn chúng, một khi có ai muốn trốn, muốn đi báo quan, bọn chúng đều sẽ lập tức bắt những đứa trẻ này lại.
Cho dù là làm ầm ĩ lên, thu hút sự chú ý của người qua đường, chỉ cần hét lên một tiếng đây là đang dạy dỗ con cái nhà mình, cũng sẽ không có ai nói gì.
A Tam bởi vì hôm nay nộp lên một hạt bạc vụn, nên buổi tối liền có được một bát cháo để uống, mà những đứa trẻ bẩn thỉu khác chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ta.
Nhưng A Tam không vì vậy mà cảm thấy thỏa mãn bao nhiêu.
Ban đêm, trong ngôi nhà hoang này lại vang lên tiếng đ.á.n.h đập trẻ con nặng nề, còn có tiếng khóc lóc đau đớn tuyệt vọng của những đứa trẻ.
A Tam co ro trong góc tối, nghe âm thanh truyền tới từ một căn phòng khác chỉ cách một cánh cửa gỗ, bản năng kéo theo ký ức lúc mình bị đ.á.n.h, cơ thể không ngừng run rẩy.
Trong lúc hoảng sợ không thôi, cậu ta giơ tay sờ vào trong n.g.ự.c mình, là tờ giấy dầu gói điểm tâm đó, cậu ta không vứt đi.
Trên giấy dầu vẫn còn lưu lại hương thơm của điểm tâm, cậu ta thử tìm chút vụn điểm tâm từ trong đó ra, để trấn định tâm trạng hiện tại của mình, nhưng lúc cẩn thận từng li từng tí lật xem tờ giấy dầu này, cậu ta lại phát hiện ra một giọt thứ gì đó màu đỏ sẫm trên đó.
Cậu ta nhích về phía có ánh sáng, nhìn vệt màu đỏ sẫm trên giấy dầu này, đồng thời lại lại gần, dùng sức ngửi ngửi, cuối cùng sắc mặt hơi biến đổi.
“Là m.á.u…”
Hôm nay cậu ta không bị đ.á.n.h, vậy m.á.u trên tờ giấy dầu này là của ai?
Ngày hôm sau cậu ta lại đi ra ngoài Hề phủ ăn xin, nhưng đợi cả một ngày cũng không đợi được Hề thiếu gia.
Nửa tháng tiếp theo, cậu ta cũng không từ bỏ ý định ngày nào cũng sẽ đi ra ngoài Hề phủ một chuyến, người chờ đợi cũng vẫn luôn không xuất hiện, cho đến một tháng sau.
Sở Lạc đứng bên ngoài cổng lớn của Hề phủ, bấm đốt ngón tay tính toán thời gian.
“Nếu như ta tính không sai, dựa theo tốc độ thời gian trôi qua ở đây, cổng lớn của Hề phủ, đã hơn ba mươi ngày chưa từng mở ra rồi, mỗi ngày đều chỉ có mấy người hầu cố định đó thông qua cửa nhỏ ra ngoài mua sắm những vật dụng cần thiết.”