Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta

Chương 487: Thật Sự Không Có Mật Văn Sao?



 

Sở Lạc có thể cảm nhận được hắn vẫn luôn bất động thanh sắc quan sát biểu cảm của mình.

 

Sở Lạc rũ mắt nhìn con bướm trên cây trâm vàng, trong lòng không có chút gợn sóng nào, vẫn híp mắt nhìn về phía Doãn Phách.

 

Dường như từ ngày hôm qua tên nhóc này đã không hề nghỉ ngơi, đến bây giờ trong đầu vẫn là chuyện thăm dò cô, hắn thật sự không cảm thấy mệt mỏi sao?

 

“Ta cứu Thiếu tông chủ, chỉ một cây trâm vàng này làm tạ lễ, Doãn phong chủ không cảm thấy quá mức mỏng manh sao?” Sở Lạc cười nói.

 

“Tạ lễ đã sớm chuẩn bị xong rồi, không phải cây trâm vàng này, chỉ là ta muốn thay Thiếu tông chủ tiếp đãi Thẩm cô nương thật tốt, liền ở lại Thần Mộng Tông thêm vài ngày đi.”

 

Doãn Phách thu hồi ánh mắt, lúc đang định rời đi, ánh mắt lại bị chiếc vòng ngọc bên cạnh thu hút.

 

Sau một thoáng do dự, hắn lại cầm chiếc vòng ngọc này lên, đệ t.ử chấp pháp bên cạnh cũng hiểu chuyện mà trả tiền.

 

Đợi trở về Thần Mộng Tông, Sở Lạc yên lặng chờ đợi màn đêm buông xuống, vẫn không tránh khỏi nghe được một chút tin tức, ra cửa nhìn về hướng Chấp Pháp Điện hai cái.

 

Nơi đó vẫn bị người ta vây quanh chật như nêm cối, đặc biệt là sau khi Doãn Phách trở về, người càng lúc càng đông, cuối cùng Chấp Pháp Điện xuất động đại đội ma tu, trực tiếp dùng phương thức cứng rắn đuổi người đi.

 

Bên trong Chấp Pháp Điện, Doãn Phách cởi áo choàng trên người xuống, ánh mắt nhìn về phía bàn làm việc bày đầy thư quyển.

 

Hắn bố trí xong kết giới, cách ly âm thanh ồn ào bên ngoài, ngồi vào trước bàn sách bắt đầu xem xét.

 

Một mặt uống trà thấm giọng, một mặt cầm b.út phê duyệt mệnh lệnh của mình, lúc lật đến một bản tình báo liên quan đến Vũ Điệp Giáo, động tác khựng lại một chút.

 

Lập tức lấy ra cuốn sách hôm nay có được từ tay Sở Lạc.

 

Cuốn sách này rất kỳ lạ, trên bìa không có lấy một chữ, nhưng cô ta lại xem chăm chú như vậy, cuốn sách này nhất định có vấn đề, có lẽ bên trong có mật văn truyền tin giữa cô ta và thế lực đứng sau.

 

Nhưng lật đến trang đầu tiên, vừa mới nhìn vài cái, ngụm nước trà Doãn Phách vừa mới uống xuống liền phun ra ngoài.

 

“Khụ khụ khụ... Khụ khụ khụ...”

 

Hắn sặc sụa ho khan hồi lâu, sắc mặt cũng nghẹn đến đỏ bừng, động tác vội vàng lại hoảng loạn gấp cuốn sách lại.

 

Nhưng ngay sau đó ánh mắt lại động.

 

“Đem mật văn giấu trong loại sách này... Phương pháp thật hạ lưu...”

 

Sau một hồi do dự, Doãn Phách vẫn mở cuốn sách ra một lần nữa, nhưng hắn nghiêm túc xem hết toàn bộ, vẫn không phát hiện ra nửa chữ mật văn nào bên trong.

 

Nói cách khác... Thật sự không có mật văn sao...

 

Lúc đệ t.ử chấp pháp bước vào, chỉ nhìn thấy vị Doãn thủ tọa luôn luôn trưởng thành chín chắn của bọn họ lúc này lại đang gục trên bàn, mặt vùi sâu vào khuỷu tay, chỉ có vành tai lộ ra có thể nhìn thấy ẩn ẩn lộ ra chút ửng đỏ.

 

“Thủ tọa, người đều đã đuổi đi rồi, Thiếu tông chủ cũng đã trở về.”

 

“Ừm, chuyện đều làm xong rồi, ngươi liền tan tầm đi.” Giọng nói của Doãn Phách xuyên qua khuỷu tay truyền đến.

 

Đệ t.ử chấp pháp cũng rất rõ ràng phát hiện ra sự khác thường của hắn.

 

“Thủ tọa đây là...”

 

“Không có gì.”

 

Đã trả lời như vậy rồi, tên đệ t.ử chấp pháp này tự nhiên không dám hỏi nhiều nữa, đành phải xoay người đi ra ngoài điện.

 

Lại không ngờ lúc vừa đi đến cửa điện, phía sau lại truyền đến một giọng nói.

 

“Khoan đã.”

 

Doãn Phách đã ngẩng đầu lên, cực kỳ thận trọng nhìn chằm chằm cuốn sách không có tên trong tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hôm nay giao cho ngươi thêm một nhiệm vụ, mang cuốn sách này về kiểm tra cẩn thận vài lần, xem bên trong có mật văn truyền tin của thế lực khác hay không.”

 

Lời vừa dứt, tên đệ t.ử chấp pháp này cũng lập tức xốc lại mười hai phần tinh thần.

 

“Rõ!”

 

Đợi tên đệ t.ử chấp pháp kia cầm sách rời đi, trong điện lại chỉ còn lại một mình Doãn Phách.

 

Hắn lại cầm những thư quyển khác trên bàn lên xử lý, nhưng không bao lâu, tên đệ t.ử chấp pháp vừa mới đi ra ngoài lại chạy trở về.

 

“Thủ tọa, cuốn này ta xem qua rồi a! Vừa rồi ta còn kiểm tra lại một lần nữa, cũng không có chỗ nào bị người ta sửa đổi, sao có thể có mật văn được, đây chính là một cuốn bình thường...”

 

Đệ t.ử chấp pháp chạm phải ánh mắt của Doãn Phách, nụ cười trên mặt thu lại, ngay cả giọng nói cũng đè xuống không ít.

 

“... Sách người lớn.”

 

-

 

Sở Lạc đi về hướng chỗ ở của mình, cô có thể nghe thấy những tu sĩ Thần Mộng Tông bị đuổi đi kia không hề che giấu sự chỉ trích và mắng c.h.ử.i đối với Doãn Phách.

 

“Dựa vào việc mình được tiên tông chủ đích thân đề bạt, liền ở trong Chấp Pháp Điện làm xằng làm bậy, khắp nơi nhắm vào chúng ta, luôn âm thầm ngăn cản Thiếu tông chủ kế vị, không phải là sợ quyền lực trong tay mình bị chia sớt sao, tuổi còn nhỏ tâm tư đã sâu như vậy rồi, sau này còn không biết sẽ thế nào nữa!”

 

“Doãn thủ tọa đối với chúng ta cũng là tích oán đã lâu rồi, hôm nay lệnh cấm rượu vừa ban ra rõ ràng là vả mặt chúng ta, nhưng chúng ta lại có thể làm gì được chứ? Lúc tiên tông chủ còn sống, có tiên tông chủ chống lưng cho hắn, nay không còn nữa, sau lưng hắn còn có Doãn gia lão tổ làm chỗ dựa, theo ta thấy a, chuyện hôm nay ầm ĩ một chút rồi cũng qua thôi, ngàn vạn lần đừng thực sự chọc giận hắn, đến lúc đó lôi Doãn gia lão tổ ra...”

 

“Sợ cái gì, vị lão tổ kia không phải vẫn luôn bế quan sao, hiện giờ người nói chuyện có trọng lượng nhất trong Thần Mộng Tông vẫn là Doãn phu nhân, chúng ta cứ tạm nhẫn nhịn vài ngày, đợi Thiếu tông chủ không nhịn được nữa tự nhiên sẽ đi thỉnh Doãn phu nhân thu thập tên nhãi ranh kia.”

 

“Nói đi cũng phải nói lại, sự thiên vị của Doãn gia lão tổ đối với đứa cháu đích tôn này thật sự là bày ra ngoài sáng, nơi bế quan ai cũng không được đến gần, ngay cả Doãn phu nhân cũng không được, chỉ một mình Doãn Phách có quyền lợi tiến vào.”

 

“Cũng là bởi vì có vị lão tổ này ở đây, sau khi tiên tông chủ ra đi mới không ai dám đến mạo phạm Thần Mộng Tông chúng ta, Doãn Phách là đứa cháu đích tôn mà ngài ấy yêu thương nhất, chúng ta cũng nể mặt ngài ấy một chút đi, ngày mai đừng làm ầm ĩ nữa, kẻo làm căng quá khiến mặt mũi ai cũng không đẹp.”

 

Sở Lạc nhìn về phía bên kia một cái, rất nhanh lại thu hồi ánh mắt, nhưng trong lòng có chút buồn cười.

 

Cô chưa từng nghĩ tới Giản Dật Phàm người này ngoại trừ là con trai của tiên tông chủ ra, còn có chỗ nào có thể dính dáng đến vị trí Tông chủ của Thần Mộng Tông.

 

Nhìn ra Lăng Vân Tông, nếu Tống chưởng môn có một đứa con trai như vậy, chưa đợi hắn lên làm chưởng môn, e rằng đã bị chính mình trói đi đến các nơi nguy hiểm rèn luyện rồi.

 

Các đời chưởng môn của Lăng Vân Tông đều phải chọn ra từ Ám Bộ, cũng không phải là không có đạo lý.

 

Thần Mộng Tông nếu còn chơi trò thế tập này, e rằng sẽ ngày càng lụi bại.

 

-

 

Sắc trời lại muộn thêm một chút, Doãn Phách sau khi xử lý xong công vụ trong Chấp Pháp Điện, liền lấy chiếc vòng ngọc hôm nay mua trên phố ra.

 

Nhìn nửa ngày sau, hắn đứng dậy bước ra khỏi cửa điện.

 

“Thủ tọa, lại muốn đi làm nhiệm vụ?” Đệ t.ử chấp pháp canh giữ ngoài điện lập tức hỏi.

 

“Đêm nay không có việc gì, ta đến chỗ trưởng tỷ, các ngươi không cần đi theo nữa.” Doãn Phách đáp.

 

“Rõ.”

 

Chỗ ở của Doãn phu nhân vẫn đèn đuốc sáng trưng, bàn tay dưới ống tay áo của Doãn Phách nắm c.h.ặ.t chiếc vòng ngọc, lúc bước vào phủ, sự lạnh lùng trên mặt phai nhạt, giữa lông mày hiếm khi xuất hiện vài phần ôn tình, có vài phần dáng vẻ của một thiếu niên nhỏ tuổi.

 

“Không cần thông báo nữa, ta đưa cho trưởng tỷ một món đồ rồi đi.” Doãn Phách giơ tay ngăn tỳ nữ đang định đi báo tin lại.

 

“Doãn phong chủ, chuyện này...”

 

Ánh mắt Doãn Phách lướt qua sự nôn nóng giữa hai hàng lông mày của tỳ nữ kia, vẫn cười nhạt: “Ngươi lui xuống đi.”

 

Tỳ nữ vẫn có chút khó xử, nhưng lời của Doãn Phách nàng ta không dám không nghe.