“Không… không thể như vậy được, Liễu đại ca, chúng ta cùng nghĩ cách khác đi, nhất định vẫn còn cách khác, tiến vào Vi Trần Quỷ Cảnh là quyết định của tất cả chúng ta, sao có thể để một mình huynh gánh vác hậu quả được!”
“Cho dù định sẵn phải có người hy sinh, ta cũng hy vọng số người hy sinh càng ít càng tốt,” Liễu Tu Doanh đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ vai hắn, “Lần này, đổi lại là đệ chăm sóc mọi người nhé.”
Dẫu trong lòng Nguyên Thương Quyết có muôn vàn lưu luyến, nhưng rơi vào hoàn cảnh này, bọn họ chỉ có làm vậy mới có thể rời khỏi Vi Trần Quỷ Cảnh, mang tin tức quan trọng nhất ra ngoài.
Hắn không thể ích kỷ cản bước sư huynh, chỉ đành trân trọng khoảng thời gian ngắn ngủi còn sót lại này.
Đồng thời khắc ghi lời dặn của Liễu đại ca, phải trông chừng tam sư đệ cho thật tốt.
Hắn có thể cảm nhận được, nếu bản thân Tả Hoành Thận không muốn nói ra chuyện gì đã xảy ra trên người mình, thì không ai có thể cạy miệng đệ ấy được.
Có lẽ cứ rời khỏi Vi Trần Quỷ Cảnh trước, đợi sau khi Túc Minh Khuynh tỉnh lại, mọi chuyện mới có thể sáng tỏ.
Sức mạnh của hắc khí vẫn đang điên cuồng tăng lên, chẳng mấy chốc đã dồn bọn họ vào bước đường cùng, gần như tất cả mọi người đều bị rớt cảnh giới, khó lòng chống đỡ nổi đợt công kích tiếp theo của hắc khí.
Sấm sét giáng xuống, mây đen che khuất mặt trời.
Hắc khí rợp trời rợp đất cuồn cuộn cuốn về phía đám tu đạo giả, uy lực cường đại, âm thanh hung ác, tựa hồ chỉ nhìn thêm một cái thôi cũng sẽ bị chúng xé xác sống.
Những thiên chi kiêu t.ử xuất sắc nhất trong Đạo môn này, từng người từng người đều cả người đẫm m.á.u, chật vật không chịu nổi bị hắc khí ép phải lùi bước.
Đúng lúc này, một giọng nói mờ ảo đột nhiên vang lên.
“Nhật nguyệt tinh phong, vạn vật hóa sinh!”
Linh khí cuồn cuộn trong nháy mắt đẩy lùi mọi tai ách chi khí xung quanh, người đang vững vàng cầm kiếm quỳ một gối trên mặt đất kia, nhanh ch.óng niệm quyết lập trận.
“Sắc cáo Thượng Vi, hỏa lôi điện quang!”
Sấm chớp sấm sét càng lúc càng thêm cuồng ngạo, dường như ngay khắc tiếp theo bầu trời sẽ sập xuống vậy.
Có m.á.u dọc theo trán chảy xuống, tràn vào trong mắt, bị nước mắt làm nhòe đi, Nguyên Thương Quyết nhìn người cầm kiếm cách đó không xa, người đã cùng hắn lớn lên, từ nhỏ đã vô cùng chăm sóc hắn, giờ phút này đang ở ngay trung tâm của hỏa lôi điện quang, biết bao nhiêu ký ức ùa về.
Cuối cùng đều hóa thành ánh mắt kiên nghị của Liễu Tu Doanh ngay lúc này.
“Bỏ lại thân này, để mở cổng trời!"
Liễu đại ca, huynh cứ an tâm mà đi.
Gánh nặng trên vai huynh, ta nhận lấy rồi.
Nguyên Thương Quyết lẳng lặng nhìn người nọ giữa ranh giới sáng tối đan xen, vào khoảnh khắc này, hắn ngược lại đã bình tĩnh hơn.
Những lời Liễu Tu Doanh dặn dò hắn, từng câu từng chữ đang tua lại trong tâm trí hắn.
Còn có câu cuối cùng, là về sư đệ của bọn họ, Tả Hoành Thận.
“Nếu có thể, hãy khuyên đệ ấy hướng thiện.”
Nơi chân trời bừng lên kim quang, ngưng tụ thành từng bậc thang kéo dài đến tận dưới chân bọn họ.
Đây là cánh cửa mà Liễu Tu Doanh đã dùng sinh mạng làm cái giá phải trả để mở ra cho bọn họ.
Nhìn từng bóng người cuối cùng cũng bước lên bậc thang, dần dần biến mất trong Vi Trần Quỷ Cảnh.
Lão giả tóc trắng nằm ở trung tâm trận pháp, bị hút cạn linh lực cùng sinh cơ cũng mãn nguyện nhắm lại đôi mắt đã sớm vẩn đục.
Tin tức đã được gửi đi rồi.
Tu Chân giới được cứu rồi.
Cả đời này của hắn, đáng giá.
-
“Máu đã cầm được chưa? Không được, thế này vẫn không được, để ta giúp đệ.”
“Cứ yên tâm mà ăn, chỗ ta vẫn còn không ít đan d.ư.ợ.c đâu.”
“Thương tích nặng thế này, ta truyền linh khí trên người cho đệ trước… yên tâm, ta dùng linh thạch tu luyện, rất nhanh sẽ bù lại được thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi từ Vi Trần Quỷ Cảnh đi ra, bọn họ đang ở trong một khu rừng bốn bề không thấy khói bếp nhân gia, Nguyên Thương Quyết kéo lê thân thể đầy thương tích của mình, vẫn chạy ngược chạy xuôi giữa các thương binh, bận rộn suốt một thời gian dài, mặc cho những người xung quanh khuyên hắn nghỉ ngơi thế nào, hắn cũng không nghe.
Sau khi rốt cuộc cũng bận rộn xong, hắn lúc này mới chịu dừng lại, ngồi xuống bên cạnh Tả Hoành Thận.
“Sư đệ đệ yên tâm, chúng ta rất nhanh sẽ trở về tông môn thôi,” Trong giọng nói của Nguyên Thương Quyết tràn đầy sự mệt mỏi, đến cuối cùng mang theo vài phần nghẹn ngào, “Liễu đại ca là vì toàn bộ Tu Chân giới mà hy sinh, huynh ấy c.h.ế.t không uổng phí…”
Tả Hoành Thận ngơ ngác nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, khóe mắt có giọt lệ trượt xuống.
“Còn nhớ khi còn bé, mỗi khi ta có chuyện gì tủi thân, Liễu đại ca luôn có thể mua kẹo viên cho ta, nhưng về sau…”
“Ta đi mua.”
Nguyên Thương Quyết lại đột nhiên đứng bật dậy, cười gõ gõ vào đầu hắn.
“Đều đã lớn cả rồi, sao vẫn còn giống như hồi bé vậy? Hoàn cảnh nơi này không tệ, cũng không có khí tức của yêu thú, đi về phía trước một đoạn hẳn là có thể tìm thấy nhà dân rồi.”
“Sư huynh, đừng…” Tả Hoành Thận bàng hoàng hoàn hồn lại, muốn gọi hắn lại, nhưng Nguyên Thương Quyết đã vội vã rời đi rồi.
Hắn lờ mờ cảm thấy, sau khi từ Vi Trần Quỷ Cảnh đi ra, cả người Nguyên Thương Quyết luôn trong trạng thái căng thẳng.
Hắn muốn làm mọi thứ tốt nhất có thể, tự tay hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của Liễu Tu Doanh.
Tả Hoành Thận lặng lẽ nuốt nước bọt.
“Ta muốn hồi sinh Liễu đại ca, hồi sinh tất cả những người đã c.h.ế.t dưới tai ách, bù đắp lại những lỗi lầm đã phạm phải, ngươi nói cho ta biết, làm thế nào mới có thể đoạt được thần quyền!”
“Hừ…” Ách Nạn Hoa cười lạnh một tiếng, “Nhưng nếu ngươi trả lại sức mạnh cho ta, bọn họ vốn dĩ đã không phải c.h.ế.t.”
“Không được nghi ngờ quyết định của ta!” Tả Hoành Thận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: “Ngươi chỉ cần nói cho ta biết, phải làm thế nào.”
“Nhân tộc a, thật đúng là tham lam vô độ, đợi sau khi Vi Trần bao trùm Tu Chân giới, ta không muốn nhìn thấy thêm một nhân tộc nào trên lãnh thổ của mình nữa đâu.”
“Bớt nói nhảm đi!”
“Ngươi quyết định rồi sao? Muốn hồi sinh bọn họ, thứ ngươi cần không chỉ là thần quyền, mà còn phải để Vi Trần thay thế Tu Chân giới, trở thành một thế giới mới, mà tất cả những sự vật cũ trong Tu Chân giới, đều sẽ bị xóa sổ.”
“Ta… ta có được thần quyền rồi, còn có chuyện gì là không làm được… Sẽ không có tiếc nuối đâu, tuyệt đối không! Nói cho ta biết, phải làm thế nào!”
Ách Nạn Hoa vừa định mở miệng, đột nhiên trong đám người truyền đến một trận xôn xao.
“Túc đạo hữu tỉnh rồi! Hắn rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi!”
Lời vừa dứt, dòng suy nghĩ của Tả Hoành Thận đột ngột từ trong thức hải quay về, lập tức nhìn về phía Túc Minh Khuynh.
Ngày càng có nhiều người vây quanh Túc Minh Khuynh vừa mới tỉnh lại, hỏi han hắn về những chuyện đã xảy ra trước đó.
Tả Hoành Thận nhìn ánh mắt mờ mịt của hắn tìm kiếm trong đám người, cuối cùng dừng lại trên người mình.
Sau đó, hắn nhìn thấy đôi môi của Túc Minh Khuynh khép mở, chậm rãi nói ra tội ác tày trời mà hắn đã phạm phải.
Tả Hoành Thận cảm thấy cổ họng mình rất khô khốc, giống như đã nhiều ngày không được uống nước vậy.
Về sau, ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn, hắn ép buộc bản thân nói ra một câu.
“Xin lỗi, ta sẽ hồi sinh các người, ta nhất định sẽ hồi sinh tất cả các người!”
…
“Thật là quá trùng hợp, ta không tìm thấy trấn nhỏ, nhưng đi một đoạn đường thì nhìn thấy vài hộ gia đình, có một nhà vừa hay có kẹo viên, sư đệ, đệ…”
Giọng nói của Nguyên Thương Quyết im bặt.
Hắn trở lại chỗ cũ, lại chỉ nhìn thấy một mình Tả Hoành Thận đang ngồi trơ trọi.
“Sư đệ, những người khác đâu?”
Nghe thấy tiếng động, Tả Hoành Thận động tác cứng đờ quay đầu lại, giọng nói khàn khàn.
“Sư huynh, bọn họ… đã mỗi người về tông rồi.”